Câu Truyện Của Cừu - Chương 122

Cập nhật lúc: 2025-04-02 19:52:26
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/pSEIB0p5RM

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mọi người cùng nhìn vào lá bùa màu đỏ kia.

Nếu như có thể xử lý ác linh một cách lặng lẽ thì không còn nghi ngờ gì nữa rồi, bởi vì đó là giải pháp tốt nhất của bọn họ.

Nhưng mà—

Quan Chính Hạo thô bạo lớn tiếng nói: "Chủ ý này tuy rằng không sai, nhưng sao có thể để cháu gái đi tiếp xúc với tên cuồng g.i.ế.c người kia được chứ?"

"Đúng thế!" Diệp Tinh Du cũng hiếm khi phản đối: "Không thể để cậu một mình đi đối mặt với loại người đó được! Vẫn nên để tớ đi đi!"

Bạch Nhược Linh dịu dàng mà kiên định lắc đầu: "Không được. Lần trước cậu còn có mâu thuẫn với gã ta mà... Gã ta nhất định sẽ cảnh giác với cậu. Chú Quan nhìn qua rất hung dữ, gã ta cũng sẽ nghi ngờ."

Liễu Thiên Nghi lập tức xung phong nhận việc: "Nếu thế không phải tôi đi là tốt nhất à? Tôi là nữ, giả vờ là người đến mua album, gã ta chắc chắn sẽ không nghi ngờ."

Cô vẫn lắc đầu: "Chị Thiên Nghi, em biết chị có ý tốt, nhưng cả thành phố đã trống rỗng lại đột nhiên xuất hiện một người lạ đến mua album, gã ta nhất định sẽ cảnh giác. Tên Chước Khánh Giang này cũng không phải kẻ ngu. Ngược lại, gã ta vô cùng xảo quyệt và nguy hiểm. Lúc em còn sống, chỉ vì một ánh mắt của em mà gã ta đã bắt em đi. Anh Hiến, chú Trương, còn cả chú Quan nữa, đều không được. Mọi người nếu không phải là những gương mặt xa lạ thì là người đầy sát khí. Cho nên, chỉ có em trông như vô hại nhất mới thích hợp."

Mọi người đều trầm mặc. Có lẽ bởi vì Bạch Nhược Linh nói rất có lý, nhưng để một cô gái nhỏ bé như thế một mình đi đối mặt với một tên cuồng g.i.ế.c người, thật sự là không hợp lý lắm.

Huống chi, khi còn sống, tên g.i.ế.c người này đã muốn g.i.ế.c c.h.ế.t cô.

Nhưng Bạch Nhược Linh rất kiên trì. Cô cho rằng đây là biện pháp an toàn nhất. Cô nhìn Trương Bân: "Chú Trương, chú biết đấy. Cháu không phải loại người sẽ c.h.ế.t một cách ngu xuẩn."

Trương Bân tất nhiên biết cô rất thông minh. Ông ấy đột nhiên có hơi rối rắm, một lúc sau mới nói: "Như vậy đi. Chúng ta phải đi cùng cháu. Ngộ nhỡ gặp nguy hiểm thì còn có thể yểm trợ cho cháu."

Lần này Bạch Nhược Linh không từ chối nữa: "Được. Nhưng mọi người không thể ở quá gần, chỉ có thể ở xa nhìn. Tốt nhất là để một người ở cửa chờ cháu."

Nói xong, ánh mắt cô nhìn về phía Diệp Tinh Du.

Diệp Tinh Du hơi ngồi thẳng dậy, như là kỵ sĩ dũng cảm thề với nữ hoàng: "Cậu yên tâm. Nhược Linh, cho dù tớ có c.h.ế.t thì cũng sẽ bảo vệ cậu thật tốt."

Ánh mắt cô đầy ý cười: "Được. Tớ tin tưởng cậu nhất."

Trương Bân cau mày. Dừng như vẫn cảm thấy như vậy quá mạo hiểm, nhưng lại không thể nói rõ chỗ nào không thích hợp.

Diệp Tinh Du bảo mọi người tìm xem còn tờ tiền giấy nào không.

Cuối cùng, vẫn là Từ Mục Hiến tìm được một tờ tiền giấy 100 tệ trong ví.

"Bọc lại là không có vấn đề gì nữa đúng không?" Liễu Thiên Nghi rất lo lắng mà cắn ngón tay cái của mình.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/cau-truyen-cua-cuu/chuong-122.html.]

"Như thế sẽ có ngăn cách. Em cảm thấy hẳn là không có vấn đề..." Diệp Tinh Du nói như vậy, nhưng giọng điệu của cậu lại dần yếu đi, trong lòng cũng không yên nổi.

Đúng lúc này, Bạch Nhược Linh bỗng nhiên đưa tay ra cầm lấy tờ tiền đã được bọc kỹ!

"Này!!!"

"Nhược Linh!!!"

Tất cả mọi người đều hét lên. Tim Diệp Tinh Du cũng thiếu chút nữa là đình công tại chỗ luôn rồi!

Nhưng cô gái vẫn êm đẹp đứng ở đó, cũng không bị lá bùa mang đi.

"Tớ không sao..." Cô quơ quơ tờ tiền trong tay, dịu dàng cười: "Cái này có thể cầm được."

Diệp Tinh Du đã sợ tới mức mặt trắng bệch, trán đầy mồ hôi lạnh.

Từ Mục Hiến cũng lắp bắp nói: "Em gái, lá gan của em cũng lớn thật đấy..."

Quan Chính Hạo vốn đã bị dọa đến nhảy dựng lên, bây giờ lại ngã ngồi trở về chỗ cũ, tâm tình giống như đang đi tàu lượn siêu tốc, thấp giọng lẩm bẩm: "Ôi mẹ ơi... Cô gái nhỏ thật dũng cảm..."

Bạch Nhược Linh đã cất lá bùa vào trong túi mình một cách đàng hoàng.

Đã quyết định xong chiến lược, bầu trời bên ngoài cửa sổ vẫn tối như mực, mưa cũng không có dấu hiệu dừng lại.

Đêm nay dường như đặc biệt dài—

Mọi người ước định 8 giờ sáng ngày mai sẽ cùng nhau xuất phát. Còn tối nay, mọi người sẽ cùng nhau ở nhà Trương Bân một đêm.

Bạch Nhược Linh và Liễu Thiên Nghi ở chung một phòng.

Lúc nãy Liễu Thiên Nghi vẫn luôn cố gắng cứu cô, cực kỳ mệt mỏi, cho nên cô ấy nhanh chóng ngủ thiếp đi. Nhưng Bạch Nhược Linh vẫn đang mở to hai mắt, yên lặng tự suy nghĩ gì đó.

Ngoài phòng khách, Trương Bân ho khan một tiếng.

Cô nghe ra sự tỉnh táo trong tiếng ho khan đó. Hiển nhiên, trong lòng Cảnh sát Trương cũng có tâm sự nên vẫn chưa ngủ.

Ngày mai, mọi chuyện sẽ thuận lợi chứ...

Cô trở mình, con ngươi đen tựa như hố đen, không có một chút ánh sáng nào.

Trời sáng, Bạch Nhược Linh và Liễu Thiên Nghi bị tiếng kêu của Từ Mục Hiến đánh thức.

Loading...