Thi thử…?
Bạch Nhược Linh phải mất mấy giây mới nhớ ra chuyện đó.
Lúc ấy do xáo trộn chỗ ngồi, cô tình cờ ngồi cạnh Hứa Bảo Nam. Khi đó cậu ta còn chưa tỏ tình, chỉ cúi đầu lặng lẽ kéo bài thi của cô sang chép.
Cô im lặng — cũng coi như giúp đỡ.
Vậy mà sau đó... cậu ta lại nói những lời đó?
Còn kiểu tóc...? Cô chỉ vì ngại tóc vướng vào mặt nên mới tết gọn một bên. Đây chẳng phải là kiểu tóc... phổ biến hay sao?
Hàng loạt suy nghĩ hỗn loạn chạy qua đầu cô. Nhưng rồi cô lại im lặng.
Cô không cần giải thích. Cũng không muốn.
Vì rõ ràng, Sơn Du không cần câu trả lời. Những lời cô ta nói — không phải để nghe mà để xả giận, để dìm người khác xuống bùn, để làm vừa lòng ai đó.
Cô hiểu quá rõ rồi.
Nếu muốn tiếp tục sống sót, tiếp tục bước về phía trước, cô phải học cách bịt tai với những lời bẩn thỉu. Không nên lãng phí thời gian vào đám người như vậy.
Cô có mục tiêu. Có lý tưởng. Cô không cần làm bạn với bọn họ.
Bạch Nhược Linh thu dọn sách vở, lặng lẽ đứng lên, bước ra khỏi lớp mà không thèm quay đầu lại.
Sau lưng, tiếng Mộ Linh Nhi bật khóc mỗi lúc một to.
Phương pháp công kích tinh thần tạm thời đã có kết quả. Một chiến thắng ngắn ngủi, nhưng cũng đủ làm cho không khí đặc quánh lại.
Haiz… Một ngày dài thật đằng đẵng.
Sơn Du — đanh đá.
Mộ Linh Nhi — giả nai.
Lục Hoài An — xấu người, xấu nết.
Hứa Bảo Nam — tự cho mình là trung tâm vũ trụ.
Giáo viên chủ nhiệm — công khai thiên vị.
Còn lại... là một tập hợp hỗn tạp những ánh mắt lạnh nhạt, những lời xì xào hèn mọn, những cử chỉ vô tình đầy ác ý.
Chỉ khiến người ta thêm mệt mỏi mà thôi.
Nếu bắt phải lựa chọn... Bạch Nhược Linh thà đối mặt với quỷ còn hơn.
Ít ra, quỷ không biết giả vờ. Quỷ không biết cười cợt rồi đ.â.m lén sau lưng. Không biết “nói đạo lý” rồi dùng nó để giày xéo người khác.
Người ta vẫn thường nói — quỷ chỉ ám những người yếu bóng vía.
Vậy có phải vì cô yếu đuối nên mới bị quỷ tìm tới?
Hay là... giống như con người, quỷ cũng bắt nạt kẻ yếu?
Nhưng... cho dù vậy, cũng phải có lý do, phải có cơ hội chứ?
Tại sao?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/cau-truyen-cua-cuu/chuong-12.html.]
Vì sao cô lại bị quỷ bám theo?
Cô nghĩ mãi không ra.
Cuối ngày hôm đó, Bạch Nhược Linh cảm thấy bản thân chẳng khác gì Đường Tăng vừa vượt qua chín chín tám mươi mốt kiếp nạn.
Tại một góc ven đường, dưới ánh đèn dầu lập lòe và làn khói mờ ảo từ các quầy hàng, cô ngồi lặng lẽ ăn hết phần bánh tráng như đang tự thưởng cho chính mình vì đã sống sót.
Sau đó, cô lững thững bước lên xe buýt.
Giờ tan tầm đã qua, xe vắng người. Đèn neon ngoài đường lấp lóe ánh sáng xanh đỏ, phản chiếu lên cửa kính khiến khung cảnh mờ mịt như một giấc mộng uể oải.
Và rồi — cô bất ngờ nhận ra một gương mặt quen thuộc.
Một người đàn ông trung niên, đeo kính, mặc vest chỉn chu, giày da sạch sẽ, trông khoảng hơn ba mươi tuổi. Không đẹp trai, cũng chẳng xấu — dáng vẻ lịch sự, nghiêm túc, như một nhân viên văn phòng điển hình.
Ông chú ấy sống cùng tòa nhà với cô.
Căn 201, đối diện với căn 202 của Diệp Tinh Du. Cũng là người đi thuê nhà giống mẹ con cô.
Thỉnh thoảng họ có chạm mặt khi ra vào chung cư, nhưng chỉ dừng lại ở mức gật đầu xã giao.
Nhận ra ánh mắt của cô, ông chú cũng ngẩng lên, gật đầu nhẹ.
Một cái gật đầu đơn giản. Nhưng... Bạch Nhược Linh lại cảm thấy là lạ.
Có thể do ánh sáng chập chờn của xe buýt? Hay do bản thân quá mệt mỏi?
Sắc mặt ông ta... xanh xao đến đáng sợ.
Vầng trán nhợt nhạt, ấn đường tối sầm, như phủ một lớp tro lạnh. Một thứ cảm giác... không lành lẩn khuất trong không khí.
Trong xe rất yên tĩnh. Chỉ có tiếng máy xe đều đều lăn bánh trên đường, lâu lâu vang lên vài âm thanh nhè nhẹ khi ai đó đổi vị trí ngồi.
Cô ngả người ra ghế, định chợp mắt một lúc, thì bất ngờ — có người ngồi xuống ghế bên cạnh.
Mắt cô bật mở theo phản xạ.
Là ông chú hàng xóm.
Không chờ cô mở lời, ông ta đã nhanh chóng rút ra một tấm danh thiếp, đưa qua như thể đang làm việc gì đó cực kỳ hệ trọng, giọng run rẩy, tốc độ nói cực nhanh:
“Cháu gái… chú tên là Từ Mục Hiến, Chú ở tòa số 2 khu chung cư Lâm Đường. Chúng ta đã gặp nhau rồi, đúng không?”
“Cháu… cháu có thể giúp chú một việc được không? Là... nhìn xem… hàng ghế cuối xe...Có một người phụ nữ tóc dài đang ngồi không?”
“Nhìn thôi, đừng quay đầu mạnh. Đừng để cô ta phát hiện. Chỉ cần giả vờ lục cặp rồi liếc nhẹ về phía sau… được không?”
Bạch Nhược Linh sững sờ.
Cô ngập ngừng gật đầu.
Sau đó cúi người, giả vờ lục tìm gì đó trong cặp sách, mắt khẽ liếc ra sau...
Hàng ghế cuối — tối om, mờ mịt.
Chỗ cô ngồi quá gần đầu xe, lại bị cận nặng, nên nhìn không rõ lắm. Nhưng bằng trực giác... cô cảm nhận được — không có ai cả.
Cô nhỏ giọng nói với ông chú: “Không có ai ở đó cả ạ.”