Những người trên đỉnh trụ cũng có cùng một cảnh tượng như vậy. Bọn họ đang đánh đập và tàn sát lẫn nhau. Người nào c.h.ế.t thì sẽ bị bọn họ ăn thịt, hoặc là bị ném vào trong bóng tối sâu không thấy đáy ở giữa các khối trụ.
Nhưng mỗi khi có một người c.h.ế.t đi thì ở giữa khối trụ sẽ đưa lên một người mới.
Bọn họ rất bận rộn. Bận rộn c.h.é.m g.i.ế.c nhau, bận rộn kéo bè kết phái, nên không có thời gian nhìn cô.
Bạch Nhược Linh chậm rãi đi xuống dốc, tiến vào khu rừng trắng xóa. Cát dưới đáy cũng trắng toát. Người rơi xuống nhanh chóng bị cát trắng hấp thụ, đến xương cũng bị ăn mòn và tiêu hóa.
Bạch Nhược Linh nghĩ thầm, có lẽ tiêu hóa xong sẽ biến thành một người mới, được đưa lên trên kia...
Đúng lúc này, cô chợt nhận ra điều gì đó, dừng bước.
Một giây sau, một cái đầu người rơi xuống trước mặt cô, nện mạnh vào cát trắng.
Cô ngẩng đầu, thấy người phía trên đang thò đầu xuống nhìn mình.
Đó là một khuôn mặt bình thường, nhưng đầy vẻ ác độc.
Thấy không ném trúng cô, người đàn ông tỏ vẻ thất vọng, cố gắng nhổ nước bọt vào cô.
Rõ ràng không quen biết, nhưng ông ta lại tràn đầy ác ý.
Bạch Nhược Linh không tức giận, dùng đôi chân rỉ m.á.u giẫm lên cái đầu người, vùi sâu xuống đất, rồi tiếp tục bước đi.
Phát hiện có khách không mời mà đến, những người trên đỉnh trụ như tìm thấy đồ chơi mới, tạm thời ngừng tàn sát, bắt đầu tấn công cô.
Cô vừa né tránh, vừa bước tiếp... Nhưng những t.h.i t.h.ể ném xuống đầy m.á.u tươi, nên khi ra khỏi khu rừng trắng xóa, người cô đã bẩn không thể tả.
Bước chân cô chậm lại, cô thực sự đã mệt.
Môi cô khẽ mấp máy, thì thầm không thành tiếng:
"Mẹ ơi, con không đi nổi nữa rồi..."
Hồi nhỏ, cô và mẹ cùng đi công viên...
Công viên rất lớn, cô lại quá nhỏ. Nên cô nũng nịu đòi mẹ cõng.
Mẹ mỉm cười, ngồi xổm xuống, cõng cô lên lưng.
"Nhược Linh vẫn còn là em bé nhỉ." Mẹ cười: "Khi nào mới không cần mẹ cõng đây?"
Khi đó, Nhược Linh vẫn chỉ là nhũ danh của cô.
"Con muốn cả đời được mẹ ẵm bồng..."
Tiếng thì thầm ngây ngô, cô bé níu chặt cổ mẹ.
Rồi, hơi ấm từ tấm lưng mẹ vỗ về cô vào giấc ngủ chập chờn.
Tiếng tim mẹ thình thịch, vang vọng như nhịp trống, dội vào lồng n.g.ự.c nhỏ bé, ru cô vào miền mơ.
Khi cô tỉnh giấc, ráng chiều rực đỏ phía tây như thiêu đốt cả bầu trời.
"Bầu trời như nhuộm lửa nghiệp chướng..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/cau-truyen-cua-cuu/chuong-118.html.]
Bước chân cô nặng trĩu, thân thể tê dại, tựa như một con rối vô hồn.
Từng bước, từng bước, cô tự ra lệnh cho mình tiến về phía trước, trong vô thức.
Nơi đây, vầng thái dương đỏ rực lơ lửng, một ngọn lửa bất động.
Thế giới này không được chiếu sáng, nó bị nhuộm trong sắc đỏ kinh hoàng.
Cô không biết mình đã đi bao lâu, bao xa...
Rồi, tiếng sóng vỗ ì oạp vọng đến tai.
Ngước mắt, cô thấy một biển m.á.u vô tận, không bờ bến.
Sóng trào dâng, bọt m.á.u đỏ ngầu, sương mù đỏ tươi bao trùm mặt biển.
Trong màn sương ấy, một bóng đen khổng lồ lững thững bước đi giữa lòng biển sâu.
Cảm xúc tê liệt bỗng trào dâng, lồng n.g.ự.c phập phồng, hơi thở gấp gáp.
"Mẹ ơi..." tiếng gọi khô khốc bật ra từ đôi môi nứt nẻ.
"Nhược Linh, con gái bé bỏng của mẹ..."
Giọng nói bi thương của mẹ vang vọng trong bóng tối, bao trùm cả thế giới.
Trong giọng nói ấy, nỗi xót xa và thương tiếc vang vọng.
"Mẹ ơi!" Cô gào lên, tiếng kêu xé lòng.
Linh hồn mệt mỏi như được tiếp thêm sức mạnh, cô lao về phía biển máu, nhanh như một cơn gió.
Linh hồn mệt nhoài bỗng bùng lên ngọn lửa quyết tâm, cô lao mình về phía biển máu. Nhưng chỉ một khắc, ngọn sóng dữ dội giáng xuống, quật ngã cô tàn nhẫn trên bờ cát.
Đất trời chao đảo, nội tạng như bị xé toạc, cơn đau thấu xương.
Cô quỳ rạp xuống, cơ thể run rẩy, không thể gượng dậy.
Bóng đen khổng lồ trong sương m.á.u dừng lại, đôi mắt thẳm sâu nhìn xuống cô.
Cô gái nhỏ bé, một chấm đỏ giữa bãi đá đen, lại vùng lên, lao về phía biển cả hung tợn.
Ầm... ngọn sóng hung hãn lại gầm thét, hất tung cô trở lại.
Cô lăn lộn trên cát, đá nhọn cứa vào da thịt, nhưng cơn đau thể xác đã lu mờ trước nỗi đau trong tim. Cô lại đứng lên, chập choạng tiến về phía biển.
Ầm... lại một lần nữa, rồi lại một lần nữa...
Vết thương chồng chất, nước biển mặn chát thấm vào, xé rách da thịt, nhưng cô vẫn kiên cường, như một hạt cát nhỏ bé chống lại cuồng phong.
Có lúc, cô tưởng chừng mình đã gục ngã, ý thức chìm vào bóng tối. Nhưng đôi chân vẫn bước, bàn tay vẫn vươn ra, vô thức tìm về biển cả.
Những bóng đen khổng lồ đã vượt qua biển máu, tụ tập trên bờ cạn, che khuất vầng thái dương đỏ rực, nhìn xuống cô gái nhỏ bé đang quỳ gối bò về phía biển.
Cô nghiến răng, cơ thể run rẩy, từng bước chậm chạp tiến về phía biển. Nhưng khi đầu ngón tay chạm vào làn nước, một ngọn sóng nhẹ nhàng đẩy cô trở lại.