Câu Truyện Của Cừu - Chương 116

Cập nhật lúc: 2025-04-02 19:49:17
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/rtsjvti0b6

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Xung quanh là những ngọn núi rác đen ngòm, mùi hôi thối xộc thẳng vào mũi, ruồi nhặng bu đầy. Cô đi chân trần, đôi chân trắng nõn như hoa sen lấm lem trong vũng nước đen kịt. Mặt nước nổi váng dầu và những con sâu ghê tởm đang uốn éo, nhảy múa.

Cô hoang mang, lạc lõng.

Khi đôi mắt dần thích nghi với màu sắc nơi đây, cô mới nhận ra trong những ngọn núi rác kia có vô số con người, chúng nhung nhúc như đàn kiến bò lên bò xuống.

Chúng mang hình dáng con người, nhưng lại bò trườn như loài vật. Tứ chi nhỏ bé như chân châu chấu, bàn tay như những chiếc xẻng không ngừng đào bới, tìm kiếm thức ăn rồi nhét vào miệng.

Từ trên bầu trời đỏ ngầu, những đống rác rưởi không ngừng rơi xuống như mưa.

Cô bước lên một bước, mặt nước dưới chân lập tức vỡ tan.

Tiếng nước khẽ khàng, nhưng lại thu hút sự chú ý của tất cả. Khi chúng nhận ra cô đang đến gần, tất cả đều dừng lại.

Chúng đồng loạt quay đầu nhìn cô.

Đám người này cả nam lẫn nữ, đều trần truồng. Trên cái đầu trọc lóc của chúng có một lớp lông tơ trắng muốt. Đôi mắt chúng như mắt ruồi, với vô số tròng mắt nhỏ ghép lại, chèn ép đến mức mí mắt phồng rộp, phát ra ánh sáng đỏ rực. Trong miệng mỗi người đều có một chiếc lưỡi dài nhọn màu da người, phủ đầy những chiếc gai mềm mại màu trắng.

Một cảnh tượng quái dị đến rợn người, nhưng lại không khơi dậy bất kỳ cảm xúc nào trong lòng Bạch Nhược Linh.

Cô không sợ hãi, cũng không bỏ chạy. Cô chỉ ngơ ngác nhìn. Một lúc sau, cô cảm thấy mặt mình ngứa ngáy.

Cô đưa tay lên gãi, rồi kinh hãi nhận ra tay mình đầy máu.

Máu và nước mắt không ngừng tuôn rơi, đọng lại nơi cằm rồi nhỏ xuống chiếc váy.

Chiếc váy trắng lập tức bị nhuộm đỏ, màu đỏ tanh tưởi lan rộng, biến chiếc váy thành một thứ kinh khủng.

Những con người trên núi rác lũ lượt bò xuống, đứng cách cô một khoảng không xa không gần, quan sát.

Rồi ngày càng có nhiều sinh vật kỳ lạ kéo đến. Đến khi Bạch Nhược Linh định thần, chúng đã tụ tập đông nghịt, hàng ngàn con, chia thành hai hàng, như đang ngắm nhìn một loài vật kỳ lạ -

Trước mặt cô, một con đường được hình thành.

"Vù vù..."

Trong sự tĩnh lặng đáng sợ, những sinh vật bò trườn kia dùng bàn tay thô kệch vuốt ve chiếc lưỡi đầy lông tơ, hoặc dụi đôi mắt lồi ra, phát ra những tiếng "rít rít" ghê rợn như móng tay cào trên bảng đen.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/cau-truyen-cua-cuu/chuong-116.html.]

Cô dường như không nhìn, không nghe thấy gì, bước qua vũng nước đục ngầu, chậm rãi tiến về phía trước.

Lúc này, một sinh vật bên cạnh, có lẽ quá khích, vô tình vặn lìa đầu mình, xoay tròn nó như một quả bóng trong tay.

Nhưng ngay cả hành động kỳ quái đó cũng không thể khiến cô có bất kỳ phản ứng nào.

Con đường do những sinh vật quái dị tạo thành vẫn kéo dài vô tận. Cô bước qua những ngọn núi rác rưởi, cho đến khi trước mặt dần hiện ra một con đường thủy rộng lớn và tĩnh mịch.

"Vù vù..."

Đến đây, đám sinh vật kỳ dị lập tức tan rã. Chúng lại lao vào những ngọn núi rác, bắt đầu tìm kiếm thức ăn.

Không còn đường quay lại.

Nhưng cô cũng không muốn quay đầu. Cô như một con rối vô hồn, chậm rãi bước xuống nước. Nước không sâu, chỉ đến ngang eo.

Trong làn nước đục ngầu, vô số con cá hải tượng lững thững bơi lội.

Thỉnh thoảng, những chiếc vảy cá lạnh lẽo cọ vào bắp chân cô. Cô cúi đầu, thấy tất cả cá hải tượng đều có khuôn mặt người, đủ mọi lứa tuổi, giới tính. Chúng lặng lẽ nhìn cô. Khuôn mặt chúng trắng bệch vì ngâm nước, cả vùng nước tràn ngập những khuôn mặt trắng bệch ấy, như những hồn ma đáng sợ.

Cô cũng nhìn chúng, vô cảm.

Dần dần, những khuôn mặt cá kia bắt đầu né tránh ánh mắt của cô. Đôi mắt chúng hoảng loạn, sợ hãi, rồi chúng chậm rãi tản ra.

Cô gắng sức vượt qua con đường thủy, tiếp tục tiến thẳng. Không biết đã đi bao lâu, cô thấy ở phía xa xa, một chiếc mặt nạ khổng lồ hình mặt người dần hiện ra trên đường chân trời. Đến gần hơn, cô thấy chiếc mặt nạ treo lơ lửng trên không trung, cao hàng ngàn mét.

Con đường thủy chia đôi chiếc mặt nạ, một nửa là khuôn mặt tươi cười hiền hậu, một nửa là khuôn mặt khóc lóc độc ác.

Cô đến gần, đứng dưới chiếc mặt nạ và ngước nhìn. Chiếc mặt nạ như được làm từ sứ trắng tinh khiết.

Như cảm nhận được ánh mắt cô, khuôn mặt tươi cười đột nhiên rơi lệ. Những giọt lệ đỏ tươi rơi xuống làn nước trong veo, loang ra như vũng m.á.u lớn.

Cô bước qua chiếc mặt nạ.

Mực nước rút dần, cô bước lên bờ. Càng tiến sâu, những tòa nhà bắt đầu xuất hiện hai bên đường. Từ những căn nhà thấp bé, chúng dần biến thành những tòa cao ốc, nguy nga tráng lệ, nhưng lại vắng bóng người.

Nơi này, ngay cả những sinh vật bò trườn cũng biến mất, tĩnh lặng đến rợn người. Nhưng trên những ô cửa sổ hai bên đường, những dấu tay đỏ đen in hằn, như những lời nguyền rủa câm lặng.

Loading...