Câu Truyện Của Cừu - Chương 110

Cập nhật lúc: 2025-04-02 19:49:05
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/J7vQHxcIs8

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Có ai muốn chủ động xin lỗi hay sám hối không?" Cô quay sang nhìn Mộ Linh Nhi.

"Linh Nhi, cậu không có gì muốn nói sao?" Cô cúi người, mái tóc dài đen nhánh buông xuống.

Người giấy Mộ Linh Nhi được vẽ rất đẹp. Khuôn mặt hồng hào, tóc dài cuộn từ những mảnh giấy nhỏ.

Cô ta không hoảng sợ như những người khác, chỉ im lặng để cô nhìn.

"Sao không nói gì? Dạo này cậu im lặng quá, tớ không quen."

Mộ Linh Nhi nhìn cô: "Dù tớ xin lỗi, cậu cũng không tha thứ."

"Ai biết được. Cậu không thử sao biết?"

"Nhưng tớ không nghĩ tớ bắt nạt cậu."

"Vậy sao?" Bạch Nhược Linh thở dài: "Nhưng Sơn Du và Tô Tinh Mộng nhiều lần ra mặt, không phải vì cậu đồng ý sao? Hơn nữa..." Cô cười tự giễu: "Chuyện nhà, tớ chỉ nói với cậu... Lúc đó cậu hứa sẽ giữ bí mật..."

"Tớ không có nghĩa vụ giữ bí mật cho cậu... Nếu là bí mật, cậu không nên nói cho tớ."

"Ra vậy." Bạch Nhược Linh cúi người, ghé tai cô ta, thì thầm: "Nhưng tớ không chấp nhận được. Tớ nghĩ cậu có thể không quan tâm đến tớ, có thể chửi tớ như họ, bịa chuyện về tớ. Nhưng cậu không thể phản bội lòng tin của tớ. Cậu không giữ bí mật, còn cho người khác cơ hội sỉ nhục mẹ tớ. Linh Nhi, tớ chưa từng nhận được lời xin lỗi của cậu." Cô dịu dàng: "Tớ thật sự muốn xé nát cậu."

Mộ Linh Nhi run lên, mắt đầy sợ hãi.

Bạch Nhược Linh nắm cằm cô ta, hơi dùng sức, cằm giấy vỡ vụn...

"Huhu..." Mắt Mộ Linh Nhi rớm lệ. Cô ta sợ hãi, không nói nên lời.

"Vẫn không xin lỗi sao?" Cô nhẹ nhàng hỏi.

"Tớ, tớ xin lỗi!"

Một giọng nữ vang lên.

Bạch Nhược Linh dừng lại, buông Mộ Linh Nhi ra.

Người vừa xin lỗi, là Sơn Du.

Vết bầm tím hôm qua còn hằn trên mặt Sơn Du, vậy mà hôm nay, ả ta đã vội vã tỏ vẻ khỏe mạnh. Thực tế, sự ổn định ấy chỉ là lớp vỏ bọc mong manh, che giấu những vết thương chưa lành, những mảng giấy rách nát như những vết sẹo dài đáng sợ.

"Xin... xin lỗi..." Sơn Du run rẩy, "Là tôi sai... Tôi hèn hạ... Tôi đã thật tâm hối cải. Nhược Linh, xin cậu... xin cậu tha thứ cho tôi!" Ả ta cúi gằm mặt, giọng nói đầy van nài.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/cau-truyen-cua-cuu/chuong-110.html.]

Bạch Nhược Linh lạnh lùng nhìn gáy ả: "Thật sự hối hận?"

"Thật! Thật lòng!"

"Được thôi..." Nhược Linh nhẹ nhàng nói, "Vậy, chỉ cần cậu tát Mộ Linh Nhi một cái, tôi sẽ tin cậu."

Như nhận được mệnh lệnh tối cao, Sơn Du đứng bật dậy, không chút do dự lao tới giáng một cái tát trời giáng vào mặt Mộ Linh Nhi.

"Sơn Du! Mày dám!" Mộ Linh Nhi ôm mặt, hét lên kinh hoàng.

Sơn Du phớt lờ ả, quay sang Bạch Nhược Linh, khúm núm: "Như vậy được chưa? Muốn tôi tát thêm mấy cái nữa cũng được!"

Bạch Nhược Linh quan sát ả, rồi bật cười, tiếng cười lạnh lẽo: "Sơn Du, không trách Hứa Bảo Nam nói cậu có tướng mạo kẻ tiểu nhân. Tôi còn không tin. Cậu vẫn vậy, thấy tôi mạnh hơn liền vội vã nịnh nọt, giúp tôi bắt nạt người khác. Cậu coi tôi là kẻ ngốc sao? Tôi ghét nhất cái cảm giác này."

Nhược Linh đẩy nhẹ ả, khiến ả ngã xuống ghế, rồi nói: "Có lẽ tôi nói chưa rõ. Còn ai muốn xin lỗi nữa không?"

"Tôi..." Nhược Phương Ly chậm rãi đứng lên, "Nhược Linh, tôi có chuyện muốn nói."

"À,Phương Ly."

— MộtPhương Ly luôn giữ mình.

— MộtPhương Ly chưa kịp nói gì đã đánh mất tình bạn.

Nụ cười trên mặt Bạch Nhược Linh vụt tắt, ánh mắt thoáng buồn.

Nhược Phương Ly không dám nhìn thẳng vào mắt cô, giọng nói nghẹn ngào: "Thật ra, tôi nên nói điều này sớm hơn... Nhược Linh, xin lỗi... Tôi, thật ra lúc cậu mới đến, tôi rất quý cậu. Vì cậu xinh đẹp, học giỏi... Mỗi lần nói chuyện, tôi cảm thấy chúng ta rất hợp nhau... Tôi xa lánh cậu không phải vì cậu có gì không tốt, mà vì tôi không dám chống lại mọi người... Xin lỗi. Tôi biết tôi đã làm tổn thương cậu. Tôi cũng ghét sự hèn nhát của mình. Nếu chúng ta không gặp nhau ở đây, có lẽ, chúng ta đã là bạn tốt... Lời này tôi chôn giấu lâu lắm rồi. Tôi nghĩ, tôi nên nói ra... Cho dù cậu không tha thứ, cũng không sao. Những người như chúng tôi, thật đáng ghê tởm... Tôi biết, dù có làm gì, cũng không thể bù đắp cho cậu."

Dưới ánh mắt soi mói của đám người giấy, Bạch Nhược Linh im lặng hồi lâu, rồi nở một nụ cười chua xót: "Những lời này, nếu nói sớm hơn, có lẽ đã khác."

Một thoáng im lặng nặng nề, cô thở dài, mở toang cánh cửa lớp học: "Đi đi."

"Nhược Linh..." Đôi mắtPhương Ly ngấn lệ, không tin vào tai mình. Cô không ngờ, mình lại nhận được sự tha thứ dễ dàng đến vậy.

Bạch Nhược Linh không biểu lộ cảm xúc gì, chỉ lặp lại: "Tôi nghĩ, cậu vẫn còn chút thành thật... Đi đi."

"..."Phương Ly như trút được gánh nặng, vội vã bước ra ngoài. Nhưng trước khi rời khỏi, cô quay đầu, nhìn Bạch Nhược Linh: "Nhược Linh, tôi sẽ không bao giờ như vậy nữa..."

"Ừ, tôi tin cậu." Cô đáp khẽ, rồi đóng sầm cửa.

Cả lớp học chìm trong sự im lặng đáng sợ.

Bạch Nhược Linh chậm rãi lấy chiếc áo mưa đen treo trên tường, khoác lên người.

Loading...