Câu Truyện Của Cừu - Chương 104

Cập nhật lúc: 2025-04-02 19:48:51
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/J7vQHxcIs8

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Một nghi ngờ đột ngột trỗi dậy trong lòng cậu, như một dây leo mạnh mẽ. Cậu thậm chí cảm thấy người trước mặt thật xa lạ - đây có thực sự là chú Tiền?

Cậu vội vàng cụp mắt xuống, che giấu sự bất an trong đáy mắt, rồi lảng tránh: "Con còn chưa tỉnh hẳn."

Chú Tiền xoa đầu cậu: "Con đói chưa? Ra ngoài ăn sáng nào."

Cậu lơ đãng bước theo, rồi nhớ đến câu hỏi của Bạch Nhược Linh - "Gần đây ông có thấy điều gì bất thường không?"

Cậu thực sự cảm thấy có điều bất thường, mọi thứ xung quanh cậu lúc này đều rất kỳ lạ! Ngôi nhà im ắng đến mức chỉ nghe thấy tiếng bước chân của cậu.

"Chú Tiền, Lydia và mọi người đâu rồi? Sao không có ai vậy..."

"Họ xin nghỉ cả rồi..."

"Tất cả mọi người... đều xin nghỉ?"

"Ừ, sao thế?" Ông ấy quay lại, mỉm cười hỏi: "Chẳng phải chú vẫn ở đây sao?"

Cậu lặng lẽ nuốt nước bọt.

Hôm sau, Hứa Bảo Nam cố tình đặt báo thức và dậy từ rất sớm.

Cậu xỏ dép, rón rén ra khỏi phòng ngủ, một mình đến nhà bếp.

Qua khe cửa, cậu thấy chú Tiền đang rắc một thứ bột nghiền nhỏ vào chiếc bánh sandwich của cậu.

Hứa Bảo Nam kinh hãi tột độ, đầu óc trống rỗng trong vài giây.

Dù có ngốc nghếch đến đâu, cậu cũng hiểu tại sao mình cứ liên tục ốm yếu!

Trong cơn sợ hãi và giận dữ, cậu vội vàng quay về phòng, thay quần áo rồi lẻn ra cửa sau, vào garage dưới tầng hầm.

Trước khi chú Tiền phát hiện, cậu đã lái xe bỏ trốn.

Khi đã an toàn, cậu mới cảm thấy hoang mang.

Từ nhỏ, bố mẹ cậu đã ở nước ngoài, chú Tiền là người nuôi nấng cậu. Vì cậu, dù có những gia đình giàu có khác muốn mời ông ấy đến làm việc, ông ấy cũng từ chối...

Chú Tiền đã xem cậu như con ruột, tại sao ông ấy lại đầu độc cậu?

Nỗi tủi thân dâng trào, nước mắt cậu chực trào ra.

"Liệu có phải vì tiền? Hay ông ấy đã quá chán ngán việc chăm sóc mình, muốn rũ bỏ gánh nặng này?"

Khi cậu ta hoàn hồn, nhận ra mình đang ở cuối con đường, nơi cậu đã đi đi lại lại không biết bao nhiêu lần - ngôi trường của mình.

Cổng trường vắng lặng, ngay cả những hàng quán ăn vặt vốn tấp nập cũng không một bóng người.

"Vù... vù..." Tiếng gió rít qua thành phố, âm thanh yếu ớt từ trên cao vọng xuống, xuyên qua thân xe, lướt qua những chiếc lá khô trên đường, cọ vào mặt đất xào xạc.

Dù ngồi trong xe, cậu vẫn nghe rõ tiếng gió thoảng bên tai.

Cả thành phố chìm trong một bản nhạc đơn điệu, lặp đi lặp lại.

Cậu nhìn con phố vắng tanh, tự nhủ có lẽ mình đến quá sớm. Cổng trường chắc vẫn chưa mở. Cậu ngả lưng vào ghế, mắt dán lên trần xe, lòng ngổn ngang.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/cau-truyen-cua-cuu/chuong-104.html.]

Ánh đèn trần xe nhấp nháy như một dải ngân hà buồn bã, càng khiến lòng người thêm rối bời.

Cậu lại thử gọi cho bố mẹ - như mọi lần, cả hai đều không bắt máy...

Hứa Bảo Nam nhắm nghiền mắt...

Bất chợt, cậu thấy hối hận vì đã bỏ trốn. Rõ ràng chứng cứ rành rành trước mắt. Đáng lẽ cậu nên giữ chú Tiền lại, chất vấn ông ấy tại sao lại đối xử với mình như vậy.

Nhưng cậu sợ phải nghe những lời tàn nhẫn, tuyệt tình từ chính người mà cậu từng tin tưởng.

Trong cơn bực bội, cậu châm một điếu thuốc, thò tay ra ngoài cửa sổ...

Có lẽ vì những ngày dùng thuốc, cậu thấy buồn ngủ kinh khủng...

"Mau rời khỏi đây..."

"Đừng ngủ ở đây..."

"Đi mau..."

"Tỉnh lại đi..."

Đột nhiên, một bàn tay lạnh lẽo chạm vào tay cậu.

Hứa Bảo Nam giật mình tỉnh giấc.

Cậu ngồi thẳng dậy, nhìn quanh quất, nhận ra con đường vẫn vắng hoe.

Nhìn đồng hồ, đã đến giờ vào học rồi, chẳng lẽ cậu đã ngủ quên?

Ngay lúc đó, một chiếc xe buýt rẽ vào góc đường, tiến đến trạm.

Cậu kinh ngạc nhìn cánh cửa xe mở ra, một cô gái thanh khiết như hoa bách hợp bước xuống—

Chỉ có một mình cô đơn độc.

"Nhược Linh!" Ánh mắt cậu ta bừng sáng, ngay khi nhận ra đó là cô, cậu đã lao đến chỗ cô.

Cô gái quay đầu lại.

Không biết có phải ảo giác không, cậu ta thấy Bạch Nhược Linh hôm nay đẹp hơn thường lệ. Vẻ đẹp của cô mong manh, hư ảo, như bọt biển, như một giấc mơ đẹp dễ tan vỡ.

Cậu ta nở nụ cười, không giấu nổi sự vui mừng: "Nhược Linh, thật may mắn khi gặp được cậu, nếu không tớ đã nghĩ mình đang lạc trong mơ. Đường phố vắng tanh, không một bóng người."

"Ừ, tớ cũng thấy lạ." Bạch Nhược Linh đáp, giọng điệu bình thản, không chút gợn sóng, dường như cô không hề thấy điều gì kỳ lạ.

Chính sự bình thản ấy lại khiến Hứa Bảo Nam có cảm giác gần gũi, như thể họ là bạn bè thân thiết đang trò chuyện.

Cậu ta vui vẻ bước theo cô: "Sao trường học cũng vắng vẻ thế này? Hôm nay được nghỉ sao?"

"Tớ cũng không biết."

Hiếm khi có cơ hội ở riêng với cô, lại thấy thái độ cô không quá lạnh lùng, Hứa Bảo Nam không muốn bỏ lỡ, bèn hỏi: "Hôm qua tớ bị ốm, không đến lớp được. Mấy bạn kia có còn bắt nạt cậu không?"

Bạch Nhược Linh nhìn cậu ta, nở nụ cười dịu dàng, khó đoán: "Bây giờ họ không dám nữa."

Loading...