Câu Truyện Của Cừu - Chương 101

Cập nhật lúc: 2025-04-02 19:48:44
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/0nhMD5lVky

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bạch Nhược Linh hoảng hốt. Không, cô không thể đi lúc này. Ngô Kính Tâm còn chưa trả lời hết câu hỏi của cô!

"Rốt cuộc là ai! Chị nói cho em biết đi. Chẳng lẽ chị không muốn báo thù sao?!"

Nhưng Ngô Kính Tâm đã buông tay cô, đẩy cô ra xa.

"Em gái, dù cuộc đời có những vết nứt, đó cũng là nơi ánh sáng lọt vào..."

Câu nói cuối cùng ấy mờ dần, như sợi vải bị thiêu rụi, lẫn vào tiếng còi xe buýt. Tất cả như chưa từng xảy ra.

"Nhược Linh!" Một bàn tay nóng rực nắm c.h.ặ.t t.a.y cô.

Mãi sau, cô mới nhìn thấy Diệp Tinh Du trước mặt.

Cậu kéo cô chạy lên xe buýt.

Người lái xe nhìn hai người với vẻ khó hiểu, muốn nói gì đó rồi lại thôi, chỉ lẩm bẩm: "Nếu không gặp hai đứa bây, tôi còn tưởng mình lạc vào 'Ngọn đồi câm lặng' rồi đấy."

Trên xe không một bóng người.

Bạch Nhược Linh giơ tay lên, thấy vết hằn đỏ ửng, chứng tỏ lực nắm tay của Diệp Tinh Du mạnh đến mức nào.

"Nhược Linh, cậu vừa đi đâu thế? Chuyện gì đã xảy ra? Cậu có bị thương không?" Cậu thì thầm, giọng đầy lo lắng.

Cậu cũng chẳng khá hơn cô là bao, trông như vừa trải qua một trận chiến khốc liệt. Mồ hôi đầm đìa trên trán, chảy xuống cằm. Áo đồng phục rách tươm, gậy bóng chày cong queo.

Bạch Nhược Linh vẫn còn bối rối, không để ý đến vẻ ngoài thảm hại của cậu, vội vàng kể lại những gì mình vừa nghe:

"Tớ... tớ gặp người phụ nữ đó rồi. Người gọi điện cho tớ chính là Ngô Kính Tâm. Cô ta nói chú Hiến không phải kẻ g.i.ế.c người, nhưng chú ấy đã khiến cô ta đau khổ."

"Vậy cô ta có nói ai là kẻ g.i.ế.c người không?"

"Hình như cô ta không thể nói trực tiếp... giống như bà Tôn đã nói, ác quỷ cũng sợ ác linh. Nhưng cô ta muốn tớ xem tài liệu trong ngăn tủ ở nhà chú Trương, nói rằng tài liệu đó sẽ giúp tớ tìm ra kẻ kia..."

Cô cố tình thay đổi từ "giết chết" thành "tìm ra".

Diệp Tinh Du ngập ngừng đưa ra kết luận: "Vậy là, chấp niệm của chú Hiến đã tạo ra phân thân của cô ta, và phân thân đó chia sẻ mọi thứ chú ấy nhìn thấy. Ngô Kính Tâm luôn dõi theo chú ấy, nên mới biết trong ngăn tủ nhà chú Trương có tài liệu chứa manh mối về kẻ g.i.ế.c người?"

"Trước mắt là như vậy. Nên chúng ta phải tìm cách lấy được số tài liệu đó."

"..."

Hiếm khi Diệp Tinh Du im lặng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/cau-truyen-cua-cuu/chuong-101.html.]

"Sao thế? Cậu có điều gì băn khoăn à?"

Vẻ mặt Diệp Tinh Du đột nhiên trở nên nghiêm trọng: "Nhược Linh, chúng ta đã đến mấy nơi cấm kỵ rồi. Tớ cảm thấy, dù là ác quỷ hay ác linh, cứ dính đến chữ "ác" thì đều không có ý tốt. Ngô Kính Tâm, tớ không nghi ngờ khi còn sống cô ấy là người tốt. Nhưng giờ cô ấy oán niệm nặng nề đến mức biến thành ác quỷ rồi, tớ thấy cô ấy có âm mưu gì đó..."

"Chỉ là một tập tài liệu thôi mà, có âm mưu gì được chứ?"

"Coi như tớ đa nghi đi. Nhưng nếu ác linh biết lừa dối, thì ác quỷ cũng vậy... Cậu nghĩ xem, chẳng lẽ chú Trương không đáng tin hơn ác quỷ sao? Nếu chú ấy có manh mối về kẻ g.i.ế.c người, sao lại không nói cho chúng ta biết?"

Cô mím môi: "Tớ cũng không hiểu. Nhưng chúng ta không thể không đề phòng. Đợi xem xong tài liệu đó rồi tính tiếp."

Lúc này, xe buýt rẽ ngoặt. Bạch Nhược Linh mất thăng bằng, theo phản xạ bám lấy tay Diệp Tinh Du.

"Ái..." Cậu đỡ cô, nhưng bản thân lại hít một hơi lạnh.

"Sao thế? Cậu bị thương rồi?!" Lúc này cô mới nhớ ra mình bị bắt đi, quên mất hỏi cậu đã gặp chuyện gì...

"Không sao. Chỉ bị thương nhẹ..." Cậu ôm chặt cánh tay, không muốn cho cô xem.

Sau khi Bạch Nhược Linh bị kéo đi, đám ác quỷ xung quanh cậu lao tới. Một mình cậu khó chống lại nhiều kẻ, và bị một tên cắn.

"Để tớ xem!" Cô kiên quyết kéo tay áo cậu: "Xem xong tớ mới yên tâm."

Cậu không thể từ chối cô, đành vén tay áo lên.

Trên bắp tay săn chắc của cậu có một vết răng sâu hoắm, miệng vết thương đã thâm đen và rỉ máu.

"Cậu... cái này..." Mặt Bạch Nhược Linh tái mét.

Cậu vội vàng kéo tay áo xuống, trấn an cô: "Không sao đâu. Tớ cũng không thấy khó chịu. Bà Tôn nói rồi, chỉ cần chưa c.h.ế.t hẳn, ruột gan lòi ra cũng không sao cả."

"Xin lỗi..." Vết thương kinh khủng kia lại hiện lên trong đầu cô. Cô tự trách vô cùng, nghẹn ngào: "Tất cả là tại tớ..."

Cậu bất lực nói nhỏ: "Sợ cậu nghĩ vậy nên tớ mới không dám cho cậu xem."

Nước mắt Bạch Nhược Linh tuôn rơi. Cô chẳng còn để ý gì nữa, ôm chặt lấy cậu.

Thân thể Diệp Tinh Du cứng đờ. Trong khoảnh khắc đó, trái tim cậu rung động mãnh liệt, một cảm giác mềm yếu lan tỏa khắp người.

Cậu thậm chí còn nghĩ: Nhược Linh thương xót mình, khóc vì mình, giờ có c.h.ế.t cũng không hối tiếc.

Cậu nén cơn đau như muốn nổ tung, nhẹ giọng an ủi cô gái trong lòng: "Không sao đâu. Chúng ta về tìm Thiên Nghi. Chị ấy là y tá, sẽ giúp tớ chữa trị."

Bạch Nhược Linh khóc đến nghẹn ngào.

Loading...