Câu Truyện Của Cừu - Chương 1
Cập nhật lúc: 2025-04-02 19:32:00
Lượt xem: 3
[Mau mở cửa ra!]
[Nhanh lên, phải mở cửa ngay!]
Tiếng hét trong lòng như phát điên, dồn dập vang lên, nhưng bàn tay của Bạch Nhược Linh lại run lẩy bẩy, cả thế giới trước mắt như đang chao đảo.
Tay cô run đến mức chìa khóa cứ liên tục trượt khỏi ổ.
Mồ hôi lạnh túa ra như tắm. Cô cảm nhận được một thứ gì đó phía sau đang tiến lại gần, từng chút một, rất chậm… nhưng rất chắc.
Một luồng khí lạnh lẽo như sắp chạm đến sống lưng cô.
Cô hít một hơi thật sâu, tay trái nắm c.h.ặ.t t.a.y phải để giữ bình tĩnh, cuối cùng cũng cắm được chìa khóa vào ổ!
Cánh cửa bật mở. Cô lập tức lao vào trong, vội vã đóng sầm lại rồi khóa trái, sau đó bật đèn và ngồi bệt xuống, lưng tựa chặt vào cửa.
Trước mặt cô là căn nhà quen thuộc nơi duy nhất khiến cô thấy an toàn.
Lối vào đơn sơ, phòng khách giản dị, chiếc bàn trà và mấy chiếc ghế nhìn có vẻ sang trọng nhưng thực ra chỉ là đồ cũ mẹ cô nhặt được từ một khu chung cư cao cấp.
Dù đã về đến nhà, dù mọi thứ vẫn quen thuộc như mọi ngày, nhưng nỗi sợ hãi vẫn bám riết lấy cô như bóng tối không có lối thoát.
Tim đập thình thịch, tay chân lạnh ngắt. Phải mất mười mấy giây cô mới gục xuống, ngồi thở dốc trên nền nhà.
Phù...
Cô thở phào, cảm giác như vừa thoát khỏi một cái bẫy c.h.ế.t người.
Đúng lúc đó, điện thoại đổ chuông.
Là một cuộc gọi từ số lạ.
Cô nhìn chằm chằm vào dòng chữ “Số lạ” hiện trên màn hình, do dự vài giây rồi mới run rẩy nhấc máy, giọng khẽ run:
— Alo...?
— Alo... Một giọng nói khàn đặc, chậm rãi vang lên. Âm thanh vọng lại như thể người đó đang đứng trong một căn phòng trống, vừa lạnh lẽo vừa rợn người.
Nó nói chậm rãi:
— Sao cô chạy nhanh thế?
Bạch Nhược Linh giật b.ắ.n mình. Cô lắp bắp:
— B-bạn... bạn nói gì cơ?
— Cô trốn sau cánh cửa làm gì...
Một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng. Cô hoảng hốt tắt phụt cuộc gọi, ném mạnh điện thoại xuống sàn.
Nước mắt vì hoảng sợ trào ra, cô thở gấp, giống như một ống bễ rách không thể thổi ra hơi nữa.
Và rồi...
Cốc! Cốc! Cốc!
Tiếng gõ cửa vang lên từ phía sau.
Bạch Nhược Linh giật mình, sợ đến mức lăn người ra xa, tay vớ lấy cây dù trên tủ giày và giơ về phía cửa như một vũ khí.
Cốc! Cốc! Cốc!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/cau-truyen-cua-cuu/chuong-1.html.]
Cô bịt chặt miệng, cố không phát ra tiếng, nước mắt vẫn không ngừng rơi.
Tiếng gõ mỗi lúc một dồn dập, như thể người bên ngoài quyết không bỏ cuộc.
Và rồi... im bặt.
Không gian bỗng trở nên im ắng đến lạ thường.
Một lúc lâu sau, cô bỗng nhớ ra điều gì đó. Run rẩy nhặt điện thoại lên, cô bật camera rồi hướng về phía mắt mèo trên cửa.
Hai chân mềm nhũn, cô khó nhọc giữ thăng bằng, tay cầm điện thoại hướng camera về phía trước, phóng to màn hình.
Ban đầu cô không dám nhìn. Nhưng rồi sau vài giây đấu tranh, cô cắn răng tiến lại gần.
Trên màn hình, hành lang vắng tanh. Không có ai cả.
Đi rồi... phải không?
Cô thở phào, nhưng môi vẫn tê cứng vì nỗi sợ vẫn chưa tan.
Cô đang định hạ điện thoại xuống...
CỐC! CỐC! CỐC!
Tiếng gõ cửa lại vang lên.
Hành lang trống không. Vậy thì ai đang gõ?
— Aaaa!
Bạch Nhược Linh hét lên, hoảng loạn quay đầu chạy về phía phòng ngủ, đóng sập cửa lại và khóa trái.
Cô ôm đầu, bịt chặt tai, cố ngăn mình nghe thêm bất kỳ âm thanh nào nữa.
Nhưng tất cả dường như… đều vô ích.
Trong phòng, tựa như có tiếng khóc văng vẳng vang lên, mơ hồ và đứt quãng, như quẩn quanh đâu đó rồi len lỏi vào tâm trí—đủ để khiến người ta vừa hoang mang, vừa khó chịu.
Bạch Nhược Linh đành phải chui vào trong chăn, co người lại như một con nhộng, nhắm chặt mắt, chỉ mong cơn “khóc quỷ” sớm tan đi.
Theo kinh nghiệm của cô, chỉ cần bản thân sợ hãi đủ lâu, con quỷ kia sẽ cảm thấy mọi chuyện không còn thú vị nữa và tự rút lui.
Cô thở dài nghĩ thầm—có lẽ ngay từ đầu cô không nên theo mẹ chuyển đến hòn đảo này, vào căn nhà này...
Một lúc lâu sau... khi cô co người đến mức bắt đầu muốn đi vệ sinh, thì điện thoại bỗng “đinh” một tiếng, âm thanh báo có tin nhắn mới.
Là tin nhắn từ mẹ cô:
“Nhược Linh, ở nhà mọi thứ vẫn ổn chứ? Hôm nay mẹ phải tăng ca đến khuya, con nhớ ngủ sớm nhé.”
Tay cô run lên dữ dội, như thể đang mắc bệnh Parkinson nặng (*). Mãi đến lần thứ ba, sau khi gõ sai liên tục, cô mới nhắn lại được một câu đơn giản:
(*) Parkinson: Một bệnh thoái hóa thần kinh liên quan đến tuổi tác, ảnh hưởng đến vận động và cảm xúc.
“Vẫn tốt ạ...”
Mẹ đã vất vả quá nhiều rồi. Cô không nỡ để bà biết những chuyện này.
Dù sao thì, với mức giá phải chăng cho một căn hộ cao cấp như vậy, họ thật sự không có nhiều lựa chọn.
Thế nhưng, nỗi sợ vẫn đang gặm nhấm cô từng chút một. Giữa cơn hoảng loạn, cô chẳng khác nào một con cừu non bị nhốt trong lồng sắt đôi mắt trong veo giờ chỉ còn đọng lại nước mắt và sự trống rỗng.
Chẳng lẽ… mình bị quỷ ám?