Tiếp đó, bẻ lái câu chuyện, bảo Lão Hắc kể xem tình hình mụ đàn bà nhà quê rốt cuộc là như thế nào?
hoang mang tột độ.
Còn Lão Hắc thì bắt đầu thuật một sự việc diễn chiều nay.
Vốn dĩ gã đang hăng hái chạy xe dù kiếm khách, theo lời gã thì nghề tay trái cũng là một cái nghề. một mụ nhà quê gọi điện cho gã, hỏi gã nhận chạy xe đường dài , loại chạy ban đêm .
Lúc đó Lão Hắc sinh lòng cảnh giác, bèn hỏi “Sao chị tìm ?”.
Mụ đàn bà chỉ đáp cộc lốc: “Bạn bè giới thiệu. Nghe bảo chạy xe lụa lắm, thời gian ngắn, còn rành đường luồng (đường cao tốc) nữa?”
Lão Hắc nhiều lời điện thoại, trực tiếp hẹn mụ đàn bà gặp mặt chuyện.
Cứ thế, chẳng bao lâu gã gặp thật.
Mụ nhà quê vẻ quan tâm đến tay lái của Lão Hắc, thậm chí còn gặp mặt hỏi câu hỏi đó.
Lão Hắc cứ gật gù liên tục nhưng trong thời gian đó, gã cũng âm thầm quan sát mụ đàn bà .
Tuy bề ngoài trông già xọm, mặt mày tay chân nhăn nheo nhưng đôi bàn tay thon dài, giống tay từng nông.
Do đó, Lão Hắc thấy mụ đàn bà gì đó sai sai.
Hơn nữa mụ vẻ nôn nóng rời khỏi nơi nên cuối cùng hai bên chốt luôn là tối nay xuất phát. Mụ còn đặt cọc .
Lão Hắc cố tình khó, bảo mụ chuyển khoản qua WeChat. Không ngờ mụ đàn bà dối là xài WeChat.
Kể đến đây, Lão Hắc dừng , đưa mắt Lão Miêu.
“Sếp, sếp xem bức ảnh gửi cho sếp ?”
nhạy cảm với hai chữ “Sếp” .
Kết quả là Lão Miêu thì , đầu tiên ngậm điếu t.h.u.ố.c, xua xua tay đáp: “ còn là sếp của các từ lâu !”
“Ngoài , chúng chẳng nhận ai sếp cả!” Lão Hắc bày tư thế kiên quyết như đinh đóng cột.
“Mẹ kiếp! Bọn mày tạo phản !” Lão Miêu c.h.ử.i thề một câu.
Sau đó mang vẻ mặt thêm lời nào nữa, lấy điện thoại trong túi đưa cho .
Trên màn hình là một bức ảnh. Nhìn là chụp lén cũng chính là mụ đàn bà nhà quê .
nhíu mày một hồi lâu, đột nhiên buột miệng: “Trương Đồng? Cô cải trang ?”
Lão Miêu im lặng nhưng như thế cũng coi như là câu trả lời .
Sau đó sang hỏi Lão Hắc: “Hai hẹn mấy giờ? Giao dịch ở ?”
Nửa đêm, quảng trường Quang Thái. “đổ m.á.u” !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cau-chuyen-ky-di-o-nha-tang-le-phu-nu-mang-thai-tu-vong-dua-be-trong-bung-khong-canh-ma-bay/chuong-14.html.]
cũng dùng từ đúng nhưng kiểu “đổ m.á.u” nhục nhã.
Thời gian , địa điểm đều là do Lão Hắc và “mụ nhà quê” chốt với .
Vốn dĩ cả ba chúng đều mặt. Lão Hắc lái xe, còn và Lão Miêu trốn ở băng ghế .
Có lúc ngứa ngáy chân tay. Phải rằng đây là vụ trộm cắp vặt vãnh, mà là một vụ án g.i.ế.c hàng loạt. Đối với một viên công an quèn như , cơ hội xông pha tiền tuyến, bắt hung thủ, ít nhiều cũng khiến hào hứng chờ đợi.
cũng từng hỏi Lão Miêu: “Lát nữa Trương Đồng ló mặt , cần nhảy cùng lúc ?”
phản ứng của ngoài dự đoán của . Anh chỉ lắc đầu thu cuộn tròn , ngáy o o đ.á.n.h một giấc ngon lành.
thật sự hiểu nổi mắc cái chứng gì, cứ hễ nhiệm vụ là thích vờ ngủ đến thế. Cứ , ôm đồng hồ canh me thời gian.
phát hiện đối phương cực kỳ đúng giờ, điểm mười hai giờ đêm, quảng trường Quang Thái vốn trống hoác bỗng dưng xuất hiện thêm một bóng .
sợ lộ nên cố tình ép thấp xuống. Cứ thế xuyên qua cửa kính xe mà quan sát.
Khác hẳn với ấn tượng của , Trương Đồng vốn khá xinh xắn và sành điệu, lúc quê mùa đến t.h.ả.m thương, nhất là cái dáng lảo đảo, rõ ràng là đang bắt chước kiểu của mấy bà thím nhà quê.
kìm buông lời cảm thán, lúc Lão Miêu mở mắt .
Anh đẩy một cái: “Người em, còn ở đó mà trữ tình cái quái gì nữa, chờ cá c.ắ.n câu ? Chỉ là một con mụ đàn bà thôi! Xông thẳng bắt là xong.”
Tiếp đó, ngay cả cũng thấy chuyện thì gì khó nhằn ? Đặc biệt là mấy ngón đòn rèn luyện ở trường công an cũng đồ bỏ ?
khi xông ngoài, Trương Đồng thế mà như ảo thuật, rút một bình xịt cay...
Nửa tiếng , chúng áp giải Trương Đồng đến cục công an thành phố.
Lão Miêu ngáp ngắn ngáp dài bước xuống xe, còn thì vác nguyên một đôi mắt đỏ ngầu.
Vốn dĩ đồng nghiệp trực ban còn nhiệt tình chào hỏi chúng cơ nhưng khi thấy , nhịn mà thốt lên: “Vãi chưởng, gấu trúc mắt đỏ.”
càng thêm não nề.
Cuộc thẩm vấn tiếp theo thực chất chẳng cần đến hai chúng nữa.
cùng Lão Miêu chỉ trình bày sơ qua tình hình với đồng nghiệp tiếp nhận vụ án định chuồn lẹ.
Lúc chuẩn rời , đồng nghiệp thở dài, : “Tối nay vất vả ”.
Lại còn bày tư thế ôm một cái.
Lòng ấm áp hẳn lên, thầm nghĩ ít cũng an ủi, cú “đổ m.á.u” của cũng tính là xứng đáng .
Ai ngờ đối tượng của thế mà là Lão Miêu.
Cũng may là phản ứng nhanh, vội vàng rụt hai tay dang .
Lão Miêu, hiểu thì vất vả cái nỗi gì, nhất là khi gần như ngủ khì suốt chặng đường.
----