“Tên đại sư đó lừa !”
Hắn hề do dự, lập tức quỳ xuống dập đầu tạ :
“Uyển Uyển, nhớ em lắm... sai , thật sự sai !”
Vừa rơi nước mắt tự tát mặt , thâm tình :
“Uyển Uyển !
Hôm đó mê hoặc, cố ý g-iết em .
Khi nhận em ch-ết mặt , vô cùng bi thương, vô cùng thống khổ, những ngày đó giây phút nào cũng hối hận, cũng đều nhớ thương em...”
“Anh với em, đáng ch-ết!”
Hắn giáng một cái tát thật mạnh chính .
“Vậy thì ch-ết !”
Giang Uyển ném xuống một con d.a.o:
“Con d.a.o trông quen ?
Anh hung hăng đ.â.m nó bụng , đ.â.m năm mươi ba nhát, nhát nào cũng nhớ rõ mồn một.”
“Nếu luyến tiếc như , hãy nhặt con d.a.o lên, đ.â.m từng nhát một bụng , giống như đêm hôm đó .”
Giang Uyển ghé sát , u ám :
“ sẽ đếm hộ , một nhát cũng thiếu!
Nếu sẽ xé nát linh hồn !”
Dư Hồi Hiên sợ hãi tột độ, cố gắng tung bài tình cảm:
“Uyển Uyển, chúng là thanh mai trúc mã, lớn lên bên từ nhỏ, em từng em sẽ mãi mãi yêu , phản bội , càng tổn thương , tình cảm bao nhiêu năm của chúng , còn cả đứa bé nữa...”
“, đứa bé vẫn luôn ở bên cạnh .”
Hắn vội vàng :
“Đứa bé nó cần , cũng cần cha.
Vì đứa bé, chúng hãy quên chuyện , cả nhà ba sẽ sống vui vẻ bên ...”
“Dư Hồi Hiên, cư nhiên còn dám nhắc đến đứa bé!”
Giang Uyển phẫn nộ bóp c.h.ặ.t lấy cổ , đôi mắt trở nên đỏ rực vô cùng, âm khí hung hãn nghiền nát tất cả đồ đạc trong phòng.
Xoảng!
Chiếc đèn chùm pha lê từ trần nhà rơi xuống đập trúng đầu Dư Hồi Hiên, đầu rách một miếng, m-áu tươi phun xối xả, chảy dọc xuống sống mũi.
Hắn nếm một mùi tanh nồng như gỉ sắt, mằn mặn đắng chát, giống hệt cái đêm m-áu của Giang Uyển nhuộm đỏ cả mặt , khác biệt là đổi vai, sắp ch-ết !
Không, thể ch-ết , cuộc đời tươi mới chỉ bắt đầu, giấc mơ ngôi vĩ đại của còn thực hiện , tuyệt đối thể ch-ết!
“Uyển Uyển...
Uyển Uyển...”
Hắn lộ vẻ mặt thanh thản, trìu mến Giang Uyển mặt:
“Uyển Uyển, là với em, nợ em một mạng, giờ đây ch-ết tay em cũng là một loại hạnh phúc, tâm phục khẩu phục...”
“Kiếp ... là phụ em, chỉ cầu kiếp phu thê, nhất định sẽ chuộc thật , yêu thương em thật , để em chịu thêm một chút tổn thương nào nữa.”
Dư Hồi Hiên nhắm mắt , từ bỏ việc chống cự, vẻ sẵn sàng đón nhận c-ái ch-ết.
“Kiếp ?
Anh kiếp , sẽ nghiền nát linh hồn từng chút một!”
Giang Uyển vô cảm, dường như chẳng thấy lời , tiếp tục siết c.h.ặ.t năm ngón tay.
Gân xanh trán Dư Hồi Hiên nổi lên cuồn cuộn, thở ngày càng yếu, ý thức dần trở nên mơ hồ.
Mẹ nó chứ!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/cao-thu-huyen-hoc-cap-toi-da-khuay-dao-the-gioi-nho-thu-do-de-va-boi-toan-boyd/chuong-67.html.]
Cái phụ nữ Giang Uyển biến thành quỷ là tính tình cũng đổi luôn , đây cô chỉ là một đứa não tàn vì tình thôi mà, chỉ cần vài lời đường mật là cô sẽ tin tưởng vô điều kiện.
Không , thể ch-ết!
Trong lúc cấp bách, chợt nghĩ đến nước tiểu đồng t.ử thể đối phó với quỷ, mặc dù còn là đồng t.ử từ lâu, nhưng vẫn thử một phen.
Dùng hết sức bình sinh, cố gắng kéo khóa quần xuống, nhắm thẳng Giang Uyển mà tiểu .
“Cái đệch!”
Giang Uyển thể tin nổi, đầu tiên trong đời kìm mà c.h.ử.i thề, quăng cái thằng cha Dư Hồi Hiên nồng nặc mùi hôi thối :
“Anh, , thật tởm lợm!
Trước đây đúng là mù mắt , thể trúng cái loại súc sinh như chứ?!!”
Dư Hồi Hiên thoát ch-ết trong gang tấc, ôm cổ thở hổn hển, từ xưa tới nay thắng vua thua giặc, kết quả là quan trọng nhất, quá trình quan trọng.
Chỉ cần thể sống sót, hy sinh lòng tự trọng thì , dù cũng chẳng ai cả, còn rừng xanh lo gì củi đốt.
Hắn lập tức lăn lộn bò đến, ôm c.h.ặ.t lấy đùi Giang Uyển, lóc t.h.ả.m thiết hét lớn:
“Uyển Uyển, sai !
Anh thật sự sai !
Em tha thứ cho ... cầu xin em tha thứ cho ...
đừng g-iết ...”
Giang Uyển vô cùng cạn lời, Dư Hồi Hiên nước mắt nước mũi dàn dụa, giống như một con ch.ó săn, quỳ rạp đất chút liêm sỉ, cầu xin cô đừng g-iết .
Cô chỉ thấy đáng cho bản , hơn hai mươi năm cuộc đời của cô đều lãng phí hạng đàn ông hổ !
Trước đây rốt cuộc cô đeo bao nhiêu lớp kính lọc để , cho đến tận khắc , cô mới thật sự nhận bộ mặt của đàn ông , ích kỷ hẹp hòi, giới hạn!
Ngay cả tâm trạng g-iết cũng chẳng còn nữa, Dư Hồi Hiên xứng để cô bẩn tay .
Giang Uyển tung một cước đá văng , trong mắt lóe lên tia hồng quang, dệt nên một ảo cảnh cho Dư Hồi Hiên.
Từ nay về , từng giây từng phút đều sẽ lặp khoảnh khắc ch-ết t.h.ả.m đó, mỗi ngày một cách ch-ết khác , đảm bảo để trải nghiệm đủ năm mươi ba loại cực hình!
Dư Hồi Hiên ôm đầu lăn lộn đất, gào t.h.ả.m thiết:
“Uyển Uyển, !
Đừng g-iết !
Cầu xin cô!”
Lúc , Phó Văn Cảnh đang ở ngoài cửa thấy tiếng kêu t.h.ả.m thiết, nhíu mày, hiệu cho Diêu Na một cái, cả hai cùng xông .
Diêu Na khẽ gật đầu.
Phó Văn Cảnh tiếp cận cửa thì cửa tự động mở , một phụ nữ mặc váy đỏ bước , khí chất ôn nhu điềm đạm, nếu cô tỏa âm khí nồng nặc thì căn bản nhận cô là lệ quỷ!
Phó Văn Cảnh cảnh giác chằm chằm cô, trong giây lát ai mở lời , tiếng kêu t.h.ả.m thiết cánh cửa vẫn tiếp tục, tiếng còn lớn hơn tiếng .
Giang Uyển cảm nhận chính khí lẫm liệt , thản nhiên đưa hai tay :
“Chú cảnh sát, đưa .”
Phó Văn Cảnh càng cảnh giác hơn, dán mắt cô, lấy một cặp còng tay chuyên dụng, từ từ tiến gần cô.
Giang Uyển mỉm duyên dáng:
“Chú cảnh sát, đừng căng thẳng quá thế.”
Cô đưa tay về phía Phó Văn Cảnh, Phó Văn Cảnh theo bản năng lùi một bước, Giang Uyển móc lấy còng tay, tự bập cổ tay , hứng thú nhận xét:
“Còng tay của chú giống đạo cụ trong đoàn phim, là màu vàng thế ?
thích còng tay bạc hơn, trông trang trọng hơn nhiều, lúc về đồn cảnh sát thì đổi cho một cặp nhé.”
Phó Văn Cảnh:
“...”
Anh nghi hoặc đ.á.n.h giá Giang Uyển, đây thật sự là lệ quỷ , giống như tưởng tượng gì hết , cứ ngỡ sẽ một trận đại chiến, kết quả lệ quỷ ngoan ngoãn tự tra tay còng, theo về cục, ai mà tin nổi chứ?