Cao thủ huyền học cấp tối đa khuấy đảo thế giới nhờ thu đồ đệ và bói toán - Chương 347

Cập nhật lúc: 2026-04-28 22:34:51
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Cậu mắng , dám mắng !”

 

Tiểu Hoa đau lòng đ.ấ.m ng-ực, “Ư ư ư, đau lòng quá...”

 

Khoảng thời gian , nó luôn tìm cơ hội ở riêng với Hạ Tây Từ.

 

Bưởi nha, thật c.ắ.n một miếng bưởi.

 

mỗi , Dung Kỳ luôn đột nhiên xuất hiện, kéo cứng nó xem phim hoạt hình.

 

Dung Kỳ tên biến thái !

 

Tiểu Hoa đất lóc om sòm, chỉ thiếu mỗi treo cổ tự t.ử, lóc t.h.ả.m thiết, “Hạ Tinh Di, nhớ , mau về quản Dung Kỳ ...

 

Ư ư ư.”

 

Hạ Tinh Di nhận một hoạt động thương mại, công tác vài ngày, vẫn về.

 

Trước khi , đặc biệt dặn dò Dung Kỳ, giáo d.ụ.c tiểu Hoa cho .

 

Cuộc sống bi t.h.ả.m của tiểu Hoa cứ thế bắt đầu.

 

Bất kể chạy , Dung Kỳ đều tìm nó.

 

Dung Kỳ đơn giản chính là thiết định vị bằng xương bằng thịt, còn chính xác hơn cả bản đồ Gaode.

 

Tiểu Hoa thở dài u sầu, “Haizz...”

 

Dung Kỳ kéo nó trong, “Nhị sư khi , bảo giáo d.ụ.c cho .”

 

“Tiểu Hoa, hôm nay học cái .”

 

Tiểu Hoa cuốn sách đồng thoại ấu trĩ trong tay, sụp đổ ngay lập tức.

 

Dung Kỳ chỉ bắt nó xem, còn bắt học thuộc lòng.

 

Không thuộc , thì cho nó .

 

Tiểu Hoa nước mắt kêu lên, “Hạ Tinh Di, mau về , nhớ ch-ết.”

 

“哟!

 

Tiểu Hoa, mặt trời mọc hướng tây , còn nhớ .”

 

Hạ Tinh Di đeo kính râm, đẩy vali hành lý .

 

Tiểu Hoa dụi dụi mắt, “Hạ Tinh Di, cuối cùng cũng về , mau quản Dung Kỳ .”

 

Hạ Tinh Di liếc nó, “Tam sư , chính là thiếu thu thập.”

 

Tiểu Hoa đảo mắt trắng dã, chạy góc, tự kỷ thường ngày.

 

Vẽ cái vòng tròn nguyền rủa các , Hạ Tinh Di và Dung Kỳ.

 

Hạ Tinh Di bước tới bên cạnh Bùi Thanh Nghiên, tủm tỉm chào hỏi, “Hi hi, đại sư , nhớ em ?”

 

Bùi Thanh Nghiên lạnh lùng liếc một cái, mở miệng chuyện.

 

Hạ Tinh Di hề cảm thấy lúng túng chút nào, quen với sự lạnh lùng của đại sư .

 

Cậu về phía Hạ Tây Từ đối diện, “Đây chính là ngũ sư sư phụ mới thu nhận ?”

 

“Quả nhiên là bậc tài, phong độ nhẹ nhàng, ôn nhuận như ngọc, giống như câu thơ thế nào nhỉ?

 

Người đường như ngọc, công t.ử thế vô song.”

 

Hạ Tinh Di mở miệng là , một hồi khen ngợi mãnh liệt, vô cùng thiết.

 

Hạ Tây Từ đột nhiên khác khen , cảm thấy lúng túng.

 

Vị sư quá ăn .

 

Cậu dậy giới thiệu bản , “ là Hạ Tây Từ.”

 

“Chào , chào .”

 

Hạ Tinh Di vứt vali hành lý, nhiệt tình bắt tay với .

 

“Khụ khụ...”

 

Hạ Tây Từ ho sặc sụa.

 

Hạ Tinh Di giật , “Ngũ sư , dùng sức mà... chứ?”

 

“Không , liên quan đến , cơ thể vốn là , khụ khụ khụ...”

 

Trên gương mặt tái nhợt của Hạ Tây Từ hiện lên một tầng ửng hồng bệnh tật.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cao-thu-huyen-hoc-cap-toi-da-khuay-dao-the-gioi-nho-thu-do-de-va-boi-toan-boyd/chuong-347.html.]

 

Đột nhiên, một bóng ma xuất hiện giữa trung, mặt thiện ý quan sát Hạ Tinh Di, “Cút xa , đừng gần ca ca của .”

 

Hạ Tinh Di trợn tròn mắt , con quỷ giống hệt Hạ Tây Từ.

 

Cậu nhịn thốt lên, “Mẹ kiếp!

 

Ngũ sư , bên cạnh một con quỷ?”

 

Hạ Tây Từ vỗ vỗ ng-ực, “Khụ khụ...

 

Đây là em trai , Hạ Đông Mộ, các đừng sợ nó, nó hại .”

 

“Đông Mộ, chào hỏi .”

 

Hạ Đông Mộ hừ một tiếng, căn bản để ý đến những , cuối cùng vẫn theo lời trai, một cách chiếu lệ, “Hạ Đông Mộ.”

 

Bùi Thanh Nghiên chút động đậy liếc một cái, kinh ngạc một chút, gì.

 

Mỗi đều bí mật, dáng vẻ của Hạ Đông Mộ dễ ở chung chút nào.

 

Khoảnh khắc Hạ Đông Mộ xuất hiện, Ngôn Linh cảm thấy khí tức của nó vô cùng nguy hiểm.

 

Trùng cổ trong cơ thể vô cùng xao động, dường như đang nhắc nhở cô gần con quỷ .

 

Sau vài ngày luyện tập, thể giao tiếp đơn giản hai câu với trùng cổ.

 

Cô đặc biệt đặt cho trùng cổ một cái tên , “Trùng Trùng.”

 

Lòng bàn tay Ngôn Linh đặt lên ng-ực, khẽ:

 

“Trùng Trùng, chị hiểu ý của em, chị gần Hạ Đông Mộ.”

 

Cô dời ánh mắt .

 

Mộc Nguyên trợn tròn mắt Hạ Đông Mộ, ánh mắt rơi gương mặt Hạ Tây Từ, “Ngũ sư điệt ca ca, hai giống y đúc, là song sinh ?”

 

Hạ Tây Từ gật gật đầu, “Ừm ừm, sinh chúng thì khó sinh, Đông Mộ may qua đời, ở bên cạnh trạng thái linh hồn.”

 

“Đông Mộ, đây là tiểu sư thúc.”

 

Cậu dùng ánh mắt hiệu Hạ Đông Mộ chào .

 

Hạ Đông Mộ rũ mắt củ khoai tây nhỏ mặt, biểu cảm cứng đờ trong chốc lát.

 

Nó đường đường là một quốc chủ, đối với một đứa nhóc gọi “tiểu sư thúc”, xác định nhầm chứ?

 

Bùi Thanh Nghiên kịp thời nhắc nhở, “Không qua cửa ải trong lòng, thể gọi tiểu sư thúc .”

 

Thần tình Hạ Đông Mộ giống hệt lúc Mộc Nguyên là tiểu sư thúc, là từng trải nên nhắc nhở một câu.

 

Hạ Đông Mộ bĩu môi, gọi một tiếng vô cùng nhỏ, “Tiểu... sư thúc...

 

.”

 

Hai chữ “ ”, nó cố ý nhấn mạnh giọng điệu.

 

Mộc Nguyên nghiêng đầu hỏi:

 

“Cậu là em trai của ngũ sư điệt ca ca, nên gọi thế nào?”

 

“Bưởi!

 

Bưởi to!!!”

 

Tiểu Hoa đột nhiên lao gào thét, “Nó là Bưởi.”

 

Dung Kỳ trái , bình luận nghiêm túc, “Bưởi là một cái tên .”

 

Tiểu Hoa hưng phấn nhảy nhót, “ , Bưởi thế nào, đáng yêu ngon miệng...”

 

Hạ Đông Mộ giận dữ quát:

 

“Trẫm gọi là Bưởi, gọi là Bưởi, bằng lôi ngoài c.h.é.m đầu.”

 

“Bưởi, là một con cô hồn dã quỷ, cái quyền lợi .”

 

Giọng điệu Dung Kỳ vô cùng chân thành.

 

“Đã đừng gọi là Bưởi!”

 

Hạ Đông Mộ càng tức hơn, năng giữ miệng, “Trẫm là hoàng đế, là chủ nhân thiên hạ, quyền lợi ?

 

Ngươi chờ đó, trẫm bây giờ sẽ cho ngươi tay!”

 

Dung Kỳ tràn đầy nghiêm túc, “Đánh , sư phụ thích chúng đ.á.n.h .”

 

 

Loading...