“Mộc Thời lập tức hiểu .”
Kẻ độc ác như Hạ Minh, đến ông nội danh nghĩa còn tay , thể tha cho Hạ Tây Từ, cùng cha khác .
Bùi Thanh Nghiên bổ sung:
“Bên ngoài đồn rằng Hạ Tây Từ là một tên ốm yếu, từ nhỏ bệnh tật triền miên, dùng thu-ốc quý mới giữ mạng, hai bước là thở ."
“ từng gặp một , cơ thể quả thực , luôn xe lăn, cứ vài phút ho một cái."
Mộc Thời gật đầu:
“ hiểu, cơ thể kiểu Lâm Đại Ngọc mà."
Hạ Minh xử lý Hạ Tây Từ ốm yếu thì dễ như trở bàn tay.
Nhìn mức độ căng thẳng của ông cụ Hạ, Hạ Tây Từ chắc chắn là cháu trai cưng của ông .
Ông cụ Hạ trấn tĩnh , cầu cứu Mộc Thời:
“Đại sư, cô thể xem giúp cháu trai đích tôn của còn sống ?"
“Cuộc đời của thật quá thê t.h.ả.m..."
Ông thở dài.
Mộc Thời vỗ vỗ vai ông cụ Hạ, đồng tình với lời của ông, quả thực quá t.h.ả.m.
Cô cẩn thận diện mạo của ông cụ Hạ, về phần duyên phận con cháu, vô cùng quái dị.
Dưa nhà họ Hạ ít .
Cô thận trọng mở lời:
“Ông cụ, diện mạo của ông, cháu trai đích tôn của ông lẽ vẫn còn sống."
Ông cụ Hạ mừng rỡ khôn xiết:
“Đại sư, thật ?"
câu tiếp theo của Mộc Thời khiến hy vọng nhen nhóm của ông dập tắt:
“Tình trạng của lắm, bất cứ lúc nào cũng thể 'treo' mất."
Ông cụ Hạ lập tức lo lắng, định bay ngoài:
“Đại sư, cứu cháu ."
Mộc Thời nhàn nhạt :
“Ông bây giờ là một hồn ma bình thường, chạm sống, cũng vô ích, hơn nữa ông cũng ở , mà tìm ?"
“ đúng, lo quá nên lú lẫn ."
Ông cụ Hạ nắm lấy tay cô, cầu xin:
“Đại sư, cô giúp với, xin cô giúp ..."
Mộc Thời :
“ là một huyền thuật sư, vốn nên can thiệp nhân quả của đời.
Ông nhờ giúp, tiên cần thiết lập mối quan hệ nhân quả giữa và ông."
Cô dang hai tay:
“Cho nên, ông đưa tiền."
Ông cụ Hạ sững sờ, đại sư thực tế đến !
Ông lập tức phản ứng :
“Đại sư, nhờ cô giúp đỡ, bất kể việc thành , đều sẽ bảo nhà họ Hạ trả cho cô khoản thù lao hài lòng."
“Nhà họ Hạ là một trong năm gia tộc lớn của Đế Kinh, tuyệt đối nhiều tiền."
Ông nhanh thêm một câu, sợ Mộc Thời chê ít tiền mà từ chối.
Mộc Thời đảo mắt:
“Thực tiền nong quan trọng.
giúp ông, coi như là tiết lộ thiên cơ, bắt buộc thu tiền để hóa giải mối nhân quả ."
Ông cụ Hạ gật đầu trịnh trọng:
“Đại sư, hiểu rõ đạo lý , cảm ơn cô sẵn lòng tay giúp ..."
Mộc Thời ngắt lời:
“Không nên chậm trễ, ngày tháng năm sinh của Hạ Tây Từ, tính xem hiện đang ở , chúng mau ch.óng đến đó."
Ông cụ Hạ nhanh ch.óng mấy con .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cao-thu-huyen-hoc-cap-toi-da-khuay-dao-the-gioi-nho-thu-do-de-va-boi-toan-boyd/chuong-333.html.]
Mộc Thời bấm ngón tay tính toán, lập tức chấn động.
Hạ Tây Từ là mệnh Đồng Tử!
Truyền thuyết dân gian kể rằng, mệnh Đồng T.ử là thần tiên trời đầu thai, vì phạm mà phạt xuống nhân gian luân hồi.
Người như phạm năm ải, tức là mệnh quan, bệnh quan, hôn quan, ách quan, lao quan.
Người mệnh cách mang sát khí, từ nhỏ bệnh tật triền miên, tuổi thọ dài, vận mệnh trắc trở, cuộc đời muôn vàn trắc trở, vận xui đeo bám.
Trong đầu Mộc Thời lập tức hiện lên hình ảnh một vị công t.ử quý tộc ốm yếu, ho điên cuồng, vững, cả đời chỉ thể xe lăn.
Đây chẳng lẽ là t.ử thứ năm cô từng gặp mặt?
Đệ t.ử thứ năm khai màn t.h.ả.m quá!
Đây điểm chính, điểm chính là Hạ Tây Từ đúng như tên gọi, sắp sửa 'cưỡi hạc về tây' !
Mộc Thời ánh mắt của Hạ Minh lập tức đổi:
“Hạ Minh, mày xong đời !"
Cô chút do dự túm lấy cổ áo Hạ Minh, lôi ngoài.
Đồng thời lớn tiếng :
“ cứu Hạ Tây Từ đây, đại đồ , con ôm mèo cam nhỏ, dẫn Nguyên Nguyên theo ."
Một đám mèo quỷ chằm chằm Hạ Minh, bay về hướng Mộc Thời.
Mộc Thời liếc đám mèo quỷ:
“Mượn Hạ Minh dùng tạm , lát nữa giao cho các ."
Nợ mạng của mèo quỷ, để Hạ Minh tự trả.
Ông cụ Hạ hiểu thái độ của Mộc Thời đổi nhanh như , nhưng sắp cứu cháu trai đích tôn là chuyện .
Ông vội vàng xuyên tường lao , theo bước chân của Mộc Thời.
Bùi Thanh Nghiên và Mộc Nguyên , ôm con mèo cam nhỏ đất lên, sải bước tiến lên.
Bùi Thanh Nghiên :
“Sư phụ, con bảo Hứa Ngôn Tài chờ chúng ở ."
Mộc Thời đáp một tiếng:
“Được."
Trong vài giây, chỉ còn Thịnh Linh Y hiểu đầu đuôi câu chuyện, vẫn đang đất lóc.
Cô đột nhiên rùng , cảm thấy chỗ lạnh đến mức quá đáng.
Ánh mắt vô tình liếc sang vết m-áu ở phía bên bức tường, cô sợ đến mức ch-ết khiếp, bò lồm cồm chạy về nhà , đóng c.h.ặ.t cửa .
Thịnh Linh Y dựa cửa hết bàng hoàng, tim đập thình thịch:
“Sao Hạ Minh là loại đó...?"
“Mẹ ơi, ơi... hu hu hu, con nhớ quá."
Tay cô ngừng run rẩy, lấy điện thoại chậm rãi bấm của Hoắc Lan Như.
Giọng của Hoắc Lan Như truyền đến:
“Linh Y, muộn thế còn gọi điện, thế con?"
Thịnh Linh Y năng lộn xộn:
“Mẹ ơi, Hạ Minh, Hạ Minh là tên biến thái, g-iết bao nhiêu mèo, m-áu me, cũng là m-áu, Mộc Thời..."
Ký ức về Mộc Thời trong đầu dần trở nên mơ hồ, tối nay cô gì nhỉ?
Thịnh Linh Y ngây một lát, miệng há khép :
“Mộc Thời nhan sắc chim sa cá lặn, bế nguyệt tu hoa, quốc sắc thiên hương, khuynh quốc khuynh thành, Hạ Minh yêu cô , yêu đến ch-ết sống , hận thể nhốt cô ."
Hoắc Lan Như:
???
“Linh Y, con đang cái gì ?"
Hoắc Lan Như đầy đầu dấu hỏi.
Thịnh Linh Y :
“Mẹ, Mộc Thời quan trọng, con gả cho Hạ Minh, là tên biến thái..."
Ngay đó, cô kể chuyện Hạ Minh tối nay.