Cao thủ huyền học cấp tối đa khuấy đảo thế giới nhờ thu đồ đệ và bói toán - Chương 325

Cập nhật lúc: 2026-04-28 22:20:04
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Dung Kỳ bệnh gì thế chứ?

 

Cứ nhất quyết bắt xem phim hoạt hình, giáo d.ụ.c thành đứa trẻ ngoan, đứa trẻ con thật sự.”

 

Cậu hét lớn:

 

“Dung Kỳ, buông !!!"

 

“Tỷ tỷ, chị mau quản hai tên đồ thần kinh bình thường của chị ."

 

Mộc Thời liếc một cái, nhàn nhạt :

 

“Đừng phiền chị tiểu thuyết, nếu chị đ.á.n.h một trận."

 

Tiểu Hoa dở dở , cái nhà còn ở ?

 

Tính chỉ Bùi Thanh Nghiên là đ.á.n.h .

 

Oa oa oa... tìm Bùi Thanh Nghiên chơi, chơi với đám biến thái nữa.

 

“Ối a á á!!!!"

 

Tiếng kêu quỷ thần sầu của Tiểu Hoa truyền đến, Mộc Thời tắt tiểu thuyết, liếc thời gian hiển thị điện thoại, xỏ giày cửa:

 

“Chị ngoài đón Nguyên Nguyên đây, các chơi cho vui."

 

Bước khỏi cổng, cuối cùng cũng yên tĩnh hơn một chút.

 

Mấy ngày nay, Tiểu Hoa thực sự quá nghịch ngợm.

 

Tuy nhiên, thực lực của Hạ Tinh Di sự tăng trưởng, Dung Kỳ cũng tìm thấy việc , còn chìm đắm trong suy nghĩ là đồ phế vật nữa.

 

Tiểu Hoa cũng coi như còn chút tác dụng.

 

Trước cổng trường trung học Kinh Khê, Mộc Thời đợi Mộc Nguyên tan học, hương thơm độc đáo từ con phố ăn vặt của trường bay đến.

 

Cô quyết định, tối nay ăn ở đây luôn.

 

Mộc Nguyên đeo cặp sách nhỏ , thấy cô rõ ràng là vô cùng kinh ngạc:

 

“Chị, hôm nay chị đến đón em, thực em thể tự về nhà, cần lớn đón ."

 

“Ở nhà ồn ào chán, chi bằng ngoài dạo."

 

Mộc Thời xoa xoa đầu bé:

 

“Nguyên Nguyên, em hình như cao lên ."

 

Mộc Nguyên dùng tay đo đo:

 

“Thật ạ?!"

 

Tin rằng bao lâu nữa bé sẽ thể cao lớn, còn là một củ khoai tây nhỏ nữa.

 

Mộc Thời dắt bàn tay nhỏ bé của :

 

“Tiểu Hoa và Hạ Tinh Di gây lộn , chúng ăn một bữa bên ngoài."

 

“Được ạ."

 

Mộc Nguyên vui vẻ dắt cô một quán hoành thánh Thất Lý Hương:

 

“Quán ngon lắm."

 

Mộc Thời gọi hai bát hoành thánh lớn, đối diện với bé.

 

Mộc Nguyên phấn khởi kể những chuyện thú vị ở trường:

 

“Chị, em chị bạn học cùng lớp của em buồn lắm..."

 

Từ thôn Tiểu Khê đến Đế Kinh lâu, dường như từng ăn một bữa cơm riêng cùng chị gái.

 

Từ khi chị gái nhận nhiều đồ , nhà cửa náo nhiệt hơn ít, nhưng đối diện ăn cơm với cô vẫn là chuyện của mấy tháng , khi họ mới đến Đế Kinh một xu dính túi.

 

Vẫn còn hoài niệm lúc đó...

 

Mộc Nguyên thu những suy nghĩ lộn xộn, thần thần bí bí :

 

“Chị, gần đây trường em truyền nhiều sự kiện tâm linh, buổi tối ma ăn trẻ con, thấy tiếng ma , còn gặp sát thủ lạnh lùng."

 

“Tóm , truyền trông như thật, thầy cô dặn chúng em về nhà sớm, buổi tối đường tắt."

 

“Hửm?"

 

Mộc Thời lập tức thấy hứng thú:

 

“Chẳng lẽ ác quỷ lảng vảng gần trường học?"

 

Suy nghĩ kỹ một chút, lâu gặp ác quỷ.

 

Nơi ở trung tâm Đế Kinh, là trường học, dương khí đầy đủ, ác quỷ nào dám đến đây ác chứ?

 

Mộc Nguyên chống cằm, lắc lắc đầu:

 

“Em thấy ma, nên thật sự ma ."

 

“Hai đứa nhỏ, bớt khác nhảm , thế giới ma?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cao-thu-huyen-hoc-cap-toi-da-khuay-dao-the-gioi-nho-thu-do-de-va-boi-toan-boyd/chuong-325.html.]

Ông chủ vô tình thấy cuộc đối thoại của họ, góp một câu.

 

Ông bê hai bát hoành thánh đặt bàn:

 

“Chúng tin khoa học, mê tín dị đoan."

 

Mộc Thời, một đại sư bắt ma, kiên định gật đầu:

 

“Ông chủ đúng, tin khoa học."

 

Mộc Nguyên cũng theo gật đầu:

 

“Tin khoa học."

 

Ông chủ hứng thú nổi lên, lách cách lách cách truyền thụ cho họ một bộ chủ nghĩa duy vật tin khoa học:

 

“Khoa học, xây dựng giải thích thể kiểm chứng cũng như hình thức của sự vật khách quan..."

 

Mộc Thời ăn xong hoành thánh, dẫn Mộc Nguyên chuồn nhanh:

 

“Ông chủ quán hoành thánh , năng bài bản quá, còn thông thạo hơn cả chị thuộc lòng."

 

Mộc Nguyên Mộc Thời ăn no, gói thêm một phần hoành thánh mang về, hì hì:

 

“Chị, tối để đồ ăn đêm."

 

“Nguyên Nguyên, cảm ơn em."

 

Mộc Thời dắt tay đợi xe.

 

Đột nhiên, một cô bé nhỏ bằng tuổi Mộc Nguyên, lóc chạy :

 

“Lớp trưởng, mèo cam nhỏ biến mất , mèo con cũng biến mất ."

 

Mộc Nguyên sững sờ:

 

“Hứa Linh Linh, đừng gấp, chừng thấy mèo cam nhỏ đáng thương, nên nuôi chúng ?"

 

“Không, ."

 

Hứa Linh Linh đến đứt , năng lộn xộn:

 

“Ở đó m-áu, ổ của mèo cam nhỏ m-áu..."

 

Mộc Thời khẽ vỗ lưng cô bé:

 

“Bình tĩnh, đừng ."

 

Lời an ủi cứng nhắc tác dụng, Hứa Linh Linh lau nước mắt:

 

“Lớp trưởng, đây là chị gái của ?"

 

Mộc Nguyên gật đầu:

 

“Hứa Linh Linh, chuyện gì ?"

 

Hứa Linh Linh diễn đạt , chỉ mèo cam nhỏ biến mất .

 

Mộc Nguyên giải thích với Mộc Thời:

 

“Đây là bạn cùng lớp của em Hứa Linh Linh, mấy ngày và mấy bạn nữ gặp một con mèo cam nhỏ sinh con xong, ngày nào cũng đến cho nó ăn."

 

Hứa Linh Linh vội vàng :

 

bây giờ mèo cam nhỏ biến mất , còn m-áu..."

 

“Linh Linh, Linh Linh, con chạy thế...?"

 

Mẹ của Hứa Linh Linh chạy đến ôm lấy cô bé, ánh mắt về phía Mộc Thời và Mộc Nguyên mang theo một tia cảnh giác:

 

“Có chuyện gì thế?"

 

Mộc Nguyên giống như một lớn, điềm tĩnh kể rõ ràng quá trình của bộ sự việc:

 

“Dì, Hứa Linh Linh kinh sợ, dì hãy đưa bạn về nhà , con xử lý chuyện của mèo cam nhỏ."

 

Nghe xong lời giải thích của , thần sắc của Hứa Linh Linh dịu ít:

 

“Cảm ơn cháu, đây."

 

Hứa Linh Linh nắm c.h.ặ.t quần áo của Mộc Nguyên:

 

“Lớp trưởng, nhất định tìm thấy mèo cam nhỏ, hu hu... lớp trưởng, tớ tin ... hu hu."

 

Mộc Nguyên bất lực thở dài:

 

“Được , giao cho tớ xử lý, nhanh về nhà tắm rửa , đừng nữa."

 

Hứa Linh Linh thực sự lấy tay che miệng, nữa:

 

“Lớp trưởng, tớ ."

 

Mẹ Hứa Linh Linh kinh ngạc liếc Mộc Nguyên một cái, ôm cô bé vội vã rời .

 

Mộc Thời nhướng mày:

 

“Nguyên Nguyên, chúng giúp bạn học Hứa Linh Linh tìm mèo cam nhỏ?"

 

 

Loading...