Cao thủ huyền học cấp tối đa khuấy đảo thế giới nhờ thu đồ đệ và bói toán - Chương 271

Cập nhật lúc: 2026-04-28 22:03:43
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Cô móc vài lá Định Thân Phù dán lên các quỷ huyệt quan trọng của lệ quỷ, ngăn giở trò.”

 

Mộc Thời ngước mắt Quỷ Vực:

 

“Đã tìm pháp khí, phá hủy Quỷ Vực ?"

 

“Phá cho !"

 

Một kiếm c.h.é.m xuống, Quỷ Vực vốn hồi phục vỡ một cái lỗ lớn, gió lạnh bên ngoài ào ạt thổi .

 

Quỷ Vực bắt đầu chậm rãi hồi phục, tốc độ chậm hơn nhiều.

 

Lần , Mộc Thời quan sát kỹ hướng chảy của âm khí.

 

Trần nhà, vách tường, sàn nhà, các loại đồ vật trong phòng...

 

Vị trí âm khí nặng nhất ở... giường lớn màu đỏ.

 

Mặt Mộc Thời giật giật, một chân đá văng chiếc giường lớn, để lộ một đống hòm rương bên .

 

Vung tay lên, tất cả hòm rương đều mở .

 

Vàng, trang sức, lược, tóc, gương, mấy thứ đắn...

 

Mộc Thời lượt kiểm tra, dừng một đống gương.

 

Chiếc gương bạc phản chiếu ánh nến màu vàng trong phòng, khuôn mặt cô hiện lên trong gương.

 

Mộc Thời chớp chớp mắt, khuôn mặt trong gương cũng chớp chớp mắt.

 

Đột nhiên, đằng xa bộc phát một luồng âm khí quen thuộc.

 

Là loại âm khí thuần túy .

 

Mộc Thời đặt chiếc gương trong tay xuống, tự lẩm bẩm:

 

“Hình như gì đặc biệt, chỉ là một đống gương bình thường."

 

“Âm khí ở vị trí nào nhỉ?"

 

Cô xoay bước về phía món đồ tiếp theo.

 

Một thỏi vàng tại chỗ xoay vòng tròn, như thể đang :

 

“Đừng đây!”

 

“Chính là ngươi !

 

Vàng nhỏ."

 

Mộc Thời mắt sáng rực, chạy nhanh như bay.

 

Chiếc gương phía , rung lên sung sướng.

 

Yeah!

 

Qua mặt , cuối cùng đối mặt với phụ nữ đáng sợ .

 

Mau , cầm vàng , đừng đầu , tuyệt đối đừng đầu .

 

Ủa?

 

Nó hình như bóp nghẹt yết hầu của vận mệnh.

 

Chiếc gương giật thót , đối diện ngay với khuôn mặt của Mộc Thời.

 

Oa!

 

phụ nữ đáng sợ , phụ nữ dùng một kiếm c.h.é.m bay luồng âm khí .

 

Mẹ ơi!

 

!

 

phát hiện !

 

Rõ ràng nó chỉ là một chiếc gương bình thường.

 

Vàng và trang sức thơm ?

 

Tại bắt một chiếc gương bình thường chứ?

 

Mộc Thời b-úng b-úng chiếc gương :

 

“Pháp khí còn lừa ?

 

Chẳng lẽ sinh linh trí ?"

 

Chiếc gương giả ch-ết, bất động trong lòng bàn tay Mộc Thời.

 

Ta chỉ là một chiếc gương nhỏ bình thường thôi.

 

Đợi lát nữa, nhân lúc phụ nữ chú ý, tìm cơ hội chuồn thôi.

 

“Ta ngươi chạy."

 

Mộc Thời bên trái bên , cũng phát hiện chiếc gương gì khác thường.

 

Chỉ là âm khí nhiều hơn chút, đậm hơn chút, còn một chút ý thức ngây ngô.

 

Kiểu dáng gương bình thường, khung màu đỏ rực, mặt là một tấm kính phẳng, thậm chí còn mờ, mặt dán một tấm ảnh mỹ nữ.

 

Gương nhựa đỏ rực, kiểu dáng giống thập niên tám chín mươi, quê mùa.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cao-thu-huyen-hoc-cap-toi-da-khuay-dao-the-gioi-nho-thu-do-de-va-boi-toan-boyd/chuong-271.html.]

Mộc Thời đe dọa nó:

 

“Pháp khí, mau rút Quỷ Vực , nếu đ.â.m ngươi thành mảnh vụn!"

 

Chiếc gương đối diện với ánh mắt lạnh như nước của cô, hậu môn co rút, sợ đến mức thể rung lên, ánh sáng tán loạn.

 

Quỷ Vực tự động giải trừ.

 

Một trận ch.óng mặt ập đến, xuất hiện ở nghĩa địa.

 

Tâm lý chiếc gương hoảng loạn tột độ, sơ ý một chút là lộ tẩy !

 

Trong đêm đen, mặt kính ngừng phát ánh sáng trắng ch.ói mắt, trông đặc biệt nổi bật.

 

Mộc Thời tát một cái lên đó:

 

“Làm gì đấy?

 

Muốn chạy trốn ?

 

Yên lặng chút."

 

Chiếc gương lập tức dám động đậy.

 

Xong !

 

Lộ tẩy triệt để .

 

Thôi thì thôi, tiếp tục giả ch-ết !

 

Mộc Thời thấy nó bất động, rút một lá bùa gói nhét túi, về nghiên cứu xem thứ tác dụng gì.

 

về phía lệ quỷ, nửa sớm phá hủy thành một cục, dáng vẻ ban đầu.

 

Còn nửa , khi Quỷ Vực biến mất hình như thấy , chiếc gương ném .

 

Lệ quỷ thoi thóp đất, âm khí đen mực bao phủ , âm khí đỏ m-áu sắp biến mất.

 

Khó chịu quá, đau đớn quá, như thể một con quỷ khác từng chút từng chút ăn mòn .

 

Nỗi đau thấu xương tủy , giống hệt lúc đó.

 

Không!

 

Hắn giống lúc .

 

Bây giờ, là lệ quỷ, Ma chủ đại nhân của chúng quỷ, chủ nhân của Quỷ Vực, chủ nhân của Chu Oa Lý.

 

Không còn là tên phế vật năm đó nữa.

 

Hắn cam tâm, cam tâm...

 

“Á——!"

 

Lệ quỷ chỉ còn một cái đầu tròn ủng, giãy dụa nhảy lên.

 

Mộc Thời giáng một kiếm xuống, lệ quỷ chỉ còn thở cuối cùng.

 

chằm chằm một cái cây lớn:

 

“Đến nước , ngươi còn chịu ?"

 

“Khụ khụ..."

 

Âm thanh già nua vang lên:

 

“Mộc đại sư, ngờ chúng gặp , lẽ đây là ý trời."

 

Mộc Thời rủ mắt:

 

“Tôn đại gia."

 

Tôn Mù, bói toán trải sạp chân cầu phố Tây hàng xóm.

 

Mộc Thời từ tướng mặt của Tôn Mù, ông cũng là một Huyền sư.

 

xảy chuyện gì, linh lực biến mất sạch sẽ, biến thành một mù bình thường, dựa ăn mày sống qua ngày.

 

Cho đến khi, cô thấy diện mạo thực sự của lệ quỷ mới phát hiện, Tôn Mù và lệ quỷ mà là... mối quan hệ .

 

Tôn Mù đôi mắt vẫn trống rỗng:

 

“Mộc đại sư, cuối cùng vẫn là lầm do gây , nhất định tự đến giải quyết."

 

“Cảm ơn cô, cảm ơn cô chế phục , nếu chỉ dựa thì đ.á.n.h lúc ."

 

Ông xổm xuống, nhẹ nhàng vuốt ve đầu lệ quỷ:

 

cùng ngươi ch-ết chung, A Lực."

 

“Chúng lẽ nên ch-ết từ lâu ..."

 

Lệ quỷ vốn chỉ còn thở cuối cùng, chờ đợi hồn bay phách lạc.

 

Nghe thấy cái tên , thấy khuôn mặt quen thuộc .

 

Hắn lập tức nổi trận lôi đình:

 

“Ngươi ch-ết!

 

Ngươi ch-ết!"

 

Tôn Mù khổ một tiếng:

 

“Đáng lẽ ch-ết từ lâu , đáng tiếc mười năm sống sót, lang thang khắp nhân gian, chuộc tội cho những tội và ngươi gây ."

Loading...