Cao thủ huyền học cấp tối đa khuấy đảo thế giới nhờ thu đồ đệ và bói toán - Chương 206

Cập nhật lúc: 2026-04-28 21:55:15
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Mộc Thời buộc một câu chuyện kỳ lạ và hoang đường.”

 

Tổng kết chính là, ba giờ sáng yêu quái ngoài tìm đồ ăn, thích ăn trái tim của thiếu nữ, đó băm xác thiếu nữ nhân bánh bao bán cho khác, dùng cách để biến tất cả phố đồ cổ thành yêu quái.

 

Mộc Thời xong trong lòng hề gợn sóng, c.ắ.n một miếng bánh bao thịt:

 

“Chủ quán, trả tiền, bọn cháu đây, bớt tưởng tượng ngủ nhiều chút, ngày mai là một ngày lành."

 

Ra khỏi quán ăn sáng, Mộc Nguyên chút tò mò:

 

“Chị, câu chuyện đó là thật ?"

 

“Đương nhiên là ."

 

Mộc Thời con phố vắng vẻ, đám đông tấp nập lúc còn nữa, hai bên là bày đầy các sạp hàng bói toán bắt quỷ.

 

Trước một sạp hàng xếp hàng dài, các ông bà cụ thậm chí còn cả trẻ tuổi, ở phía cầm một tờ giấy vàng rời đầy phấn khích.

 

Mộc Thời tiến lên hỏi:

 

“Bác ơi, ở đây đang ạ?"

 

Các bà thẳng phía , tránh xa cô thêm vài phần, trả lời câu hỏi của cô.

 

Gã tóc vàng phía giọng điệu mấy thiện chí:

 

“Nhóc con, cút sang một bên chơi bùn , đừng cản đường ông xếp hàng."

 

Mộc Thời lùi mấy bước, liếc một cái:

 

“Vấn đề của xếp hàng giải quyết ."

 

Gã tóc vàng tức giận ngay lập tức:

 

“Liên quan đến lông đuôi gì tới cô, nhảm nhiều quá, tìm đ.á.n.h !

 

Gương mặt xinh như thế mà đ.á.n.h hỏng thì , là cô quỳ xuống cầu xin đây..."

 

Mộc Thời còn gì, ánh mắt Dung Kỳ lập tức trở nên sắc bén, hề chút do dự, vươn một tay hất văng gã tóc vàng.

 

Gã tóc vàng xui xẻo lăn vài vòng mặt đất, m-ông đập một tảng đá cứng ngắc, đau đớn kêu lên:

 

“Mẹ kiếp!

 

Trứng của ông, trứng nát !

 

Á á á!

 

Đau ch-ết ông !!!"

 

“Mày là thằng ch.ó nào?

 

Không ngóng xem danh hiệu của tao đường phố là gì ?"

 

Gã tóc vàng ôm quần, điên cuồng phun nước bọt Dung Kỳ:

 

“Mày cứ đợi đấy, bản lĩnh thì đừng giở trò đ.á.n.h lén, mặt đối mặt sòng phẳng !"

 

Dung Kỳ một câu nào, trực tiếp giơ một chân đá văng .

 

“Á á á!

 

Cứu mạng!"

 

Gã tóc vàng đất run rẩy bần bật, vội vàng dập đầu nhận :

 

“Đại ca, đại ca, đại ca, em sai , ngài cứ tha cho thằng em sự đời , đường phố em chính là đàn em của ngài."

 

Dung Kỳ lạnh lùng :

 

“Cút!"

 

Gã tóc vàng quệt nước mũi, lăn lộn tại chỗ:

 

“Em cút đây!

 

Em cút thật đây!

 

Cút !"

 

Sau khi gã tóc vàng , Dung Kỳ nhắm mắt mở , khôi phục vẻ ngoài ngoan ngoãn và ngây thơ như , kéo kéo góc áo Mộc Thời:

 

“Sư phụ, bây giờ chúng ạ?"

 

Lúc , tâm trạng Mộc Thời vô cùng phức tạp.

 

Chấn động!

 

Tam đồ còn biến hình?

 

Trước cô thực sự cứ tưởng tam đồ là một con thỏ trắng nhỏ mất trí nhớ, đáng thương, dễ lừa, nội tâm nhạy cảm yếu đuối, cảm giác an .

 

Nếu Hạ Tinh Di ở đây chắc chắn sẽ :

 

“Sư phụ, xem tam sư hai bộ mặt ?"

 

Mộc Thời thăm dò hỏi:

 

“Tam đồ , em mới..."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cao-thu-huyen-hoc-cap-toi-da-khuay-dao-the-gioi-nho-thu-do-de-va-boi-toan-boyd/chuong-206.html.]

Dung Kỳ chớp chớp đôi mắt đen trắng rõ ràng:

 

“Em mới luôn theo chị, cái gì cũng mà.

 

Tiểu sư thúc, đúng ạ?"

 

“Hả?

 

Ồ, đúng đúng đúng."

 

Mộc Nguyên còn phản ứng kịp, theo bản năng gật đầu:

 

“Chờ chút, em hỏi chuyện gì ?"

 

Dung Kỳ lộ vẻ bất an, cẩn thận hỏi:

 

“Sư phụ, em sai chuyện gì ạ?"

 

Mộc Thời như chuyện gì xảy :

 

“Không , chuyện đều là chị , trận đ.á.n.h cũng là chị đ.á.n.h."

 

Bốn đồ , thể chất kỳ lạ hơn , bí mật nhiều hơn .

 

Tương lai dù xảy chuyện gì cũng gì lạ, cô quen .

 

Đã thu nhận họ đồ , đương nhiên gánh vác trách nhiệm của sư phụ, hy vọng các đồ mau mau lớn khôn, bình bình an an cả đời.

 

Nghĩ , tại Thanh Hư đạo trưởng cứ nhất quyết bắt cô thu nhận đủ bảy đồ ?

 

Có âm mưu, tuyệt đối là âm mưu lớn.

 

khỏi nghi ngờ, Thanh Hư đạo trưởng thực sự đầu t.h.a.i ?

 

Ngày càng nhiều chen lên, Mộc Thời :

 

“Chúng tới Cổ Trai ."

 

“Vâng."

 

Dung Kỳ và Mộc Nguyên theo cô.

 

Đột nhiên, đám đông phía xôn xao, truyền đến tiếng cãi vã ngớt.

 

Một gã thanh niên đầu nhuộm đủ loại màu xanh, vàng, đỏ, tím các kiểu, khí thế hung hăng :

 

“Tao nhổ !

 

Đại sư cái rắm, đồ l.ừ.a đ.ả.o!"

 

Các ông bà cụ bên cạnh lập tức phản bác:

 

“Chàng trai trẻ, Lâm đại sư là bản lĩnh thật sự, tin Lâm đại sư thì cút ngay, đừng cản trở bọn thỉnh đại sư khai quang."

 

thế đấy, trai trẻ còn trẻ, hiểu chỗ lợi hại của Lâm đại sư."

 

“Đêm hôm , nhờ lá bùa thỉnh từ chỗ Lâm đại sư mà thương yêu quái, nếu con gái yêu quái ăn thịt ."

 

đúng đúng, Lâm đại sư chính là vị Bồ Tát sống đời."

 

Các ông bà cụ mỗi một câu khen ngợi thủ đoạn lợi hại của Lâm đại sư.

 

Gã thanh niên vuốt mái tóc đủ màu:

 

“Tao thấy bọn mày ăn no rửng mỡ, ban ngày ban mặt đào yêu quái, chủ nghĩa duy vật học bụng ch.ó hết !"

 

Các ông bà cụ phục:

 

“Hừ!

 

Cái , bọn ăn muối còn nhiều hơn cơm ăn, thấy yêu quái nghĩa là thế giới yêu quái, cút cút cút!"

 

Gã thanh niên nhảy lên bàn của Lâm đại sư, chống nạnh gào thét:

 

“Hôm nay tao hóa thành sứ giả chính nghĩa vạch trần trò l.ừ.a đ.ả.o của đại sư giả!

 

Đây là mê tín phong kiến!"

 

Một bà :

 

“Nhà nước còn ủng hộ tự do tín ngưỡng tôn giáo, tư cách gì mà lên lớp bọn ."

 

Gã thanh niên ngửa mặt lên trời lớn:

 

“Đây là sức mạnh và quyền lợi vô cùng vô tận thần ban cho tao."

 

“Thằng bệnh !"

 

“Nhìn tóc nó kìa, cái bình thường."

 

“Lâm đại sư, để nó thấy bản lĩnh của ông , đuổi nó xuống!"

 

Lâm đại sư giữ bộ dạng bậc cao nhân:

 

“Các vị, xuất gia lấy từ bi gốc, thường lạc tông, bố thí cơ, thấp nâng thành kính."

 

Ông híp mắt gã thanh niên:

 

“Cậu còn trẻ, so đo với việc hôm nay của , mau mau rời thôi."

 

 

Loading...