Ngôn Lãnh thấy mặt xanh một miếng tím một miếng, nhịn bật thành tiếng:
“Ha ha ha, t.h.ả.m thật."
Bùi Thanh Nghiễn trừng mắt chị một cái, bĩu môi đầy vẻ bực dọc lên trần nhà.
Ngôn Lãnh càng lớn hơn, trong phòng đều là tiếng của chị, bầu khí tức thì trở nên hổ.
Ông nội bịt miệng chị , nhấn mạnh giọng giáo d.ụ.c:
“Lãnh Lãnh, , xin ."
Ngôn Lãnh ông nội vẻ mặt nghiêm túc, hét lớn ba :
“Xin , xin , xin ."
“Dáng vẻ của giống hệt con chim giận dữ bỏ nhà , buồn quá, em thật sự nhịn , đều là của em, xin , ha ha."
Thân hình nhỏ bé của Ngôn Lãnh, giọng lớn lao, ở đây đều rõ mồn một.
Ông nội hổ che mặt, Bùi Thanh Nghiễn càng tức hơn.
Bùi lão gia t.ử ha ha lớn:
“Lão Ngôn, cháu gái đúng là vui tính."
“Nghịch ngợm phá phách."
Ông nội nhéo tai chị một cái.
“Ông nội..."
Ngôn Lãnh đau kêu lên, hai tay ôm tai, im lặng một bên.
Ông nội mở hộp thu-ốc, nhấc cánh tay Bùi Thanh Nghiễn kéo một cái đẩy một cái, khớp khuỷu tay lập tức về vị trí cũ:
“Thanh Nghiễn, cử động cổ tay xem, dùng lực ?"
Bùi Thanh Nghiễn khẽ gật đầu, mở miệng chuyện.
Ông nội đó bắt mạch cho , lấy loại thu-ốc mỡ đặc chế bôi lên chỗ vết thương.
Ngôn Lãnh trí tò mò nổi lên, đặt câu hỏi:
“Ông nội, mặt tím quá, chịu nội thương dẫn đến xuất huyết phổi ?
Phổi tổn thương gây khó thở, thiếu oxy trong cơ thể tạo thành chứng tím tái?"
“Đây là chứng tím tái điển hình, ông nội cháu đúng ?"
Ông nội tập trung bôi thu-ốc cho Bùi Thanh Nghiễn, tạm thời để ý đến chị, cầu xin cháu đừng nữa.
Bùi lão gia t.ử ở một bên híp mắt hỏi:
“Tiểu bác sĩ, nếu là cháu trị thì thế nào?"
“A?"
Ngôn Lãnh nghiêm túc suy nghĩ một lúc:
“Em học đến chương đó, cho nên nếu chỉ một em, nhiều nhất là giúp gọi 120, đó cầu nguyện ông trời cho ch-ết chậm một chút."
Bùi Thanh Nghiễn tức giận đầu , từng từng cứ nhắc từ “ch-ết" mặt , là thằng lùn bí quả đỉnh đầu tỏa khí tím sắp ch-ết , chuẩn đầu t.h.a.i nhà .
Người “ch-ết", tức ch-ết !
Cậu nhắm mắt yên lặng giường, đ.á.n.h với Phó Văn Cảnh một trận tâm mệt mỏi, mặc dù thằng lùn bí quả lùn, nhưng lén lút tấn công từ lưng, nhảy lên đ.á.n.h đầu !
Bùi Thanh Nghiễn ngửi thấy một mùi d.ư.ợ.c liệu mát lạnh, dần dần chìm giấc ngủ.
Ông nội bôi thu-ốc xong cho , để vài thang thu-ốc Đông y dặn dò Bùi lão gia t.ử vài câu.
Kéo Ngôn Lãnh sang một bên giáo d.ụ.c chị:
“Là một thầy thu-ốc, kiêng kỵ nhất là nhắc từ “ch-ết" mặt bệnh nhân, cháu thật sự sai , mau xin Bùi Thanh Nghiễn, về nhà chép một trăm “Thương Hàn Luận"."
Ngôn Lãnh cúi đầu:
“Cháu ạ, ông nội."
Chị mang theo lòng hối , đích tìm một tờ giấy màu tím, tay một bức thư xin đặt bên đầu giường Bùi Thanh Nghiễn, theo ông nội rời khỏi nhà họ Bùi.
Bùi Thanh Nghiễn hôm tỉnh dậy thấy tờ giấy lạ, cũng thèm trực tiếp đốt luôn.
Ngôn Lãnh khi về nhà, chép trọn vẹn bảy ngày mới chép xong một trăm “Thương Hàn Luận", tay sắp phế luôn .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cao-thu-huyen-hoc-cap-toi-da-khuay-dao-the-gioi-nho-thu-do-de-va-boi-toan-boyd/chuong-189.html.]
Ký ức là lịch sử đen tối của chị.
Trải qua việc , chị trở nên cẩn thận hơn nhiều, khám bệnh hết lấy đứa em trai luyện tay, châm cứu, ấn huyệt gì gì đó, tất cả đều để em trai trải nghiệm một lượt.
Ngôn Lãnh hồn:
“Bùi Thanh Nghiễn, quen nữa, chị tên Ngôn Lãnh, hiện đang trong ngành thiên văn."
“Chị tiếp quản sự nghiệp của ông nội, trở thành một bác sĩ Trung y?"
Bùi Thanh Nghiễn đột nhiên nhớ tới một ngày vô cùng tồi tệ, biểu cảm cứng đờ trong một thoáng.
Cậu trấn định tâm thần, mặt đổi sắc :
“Ông nội chị là một bác sĩ Trung y cực kỳ nổi tiếng, nhiều bí phương cốt lõi của d.ư.ợ.c phẩm Bùi thị đều xuất phát từ tay ông ."
“Đáng tiếc..."
Ý thức ông Ngôn qua đời, kịp thời bổ sung một câu:
“Xin ."
Ngôn Lãnh vẫy vẫy tay quan tâm:
“Đều nhờ mở rộng nghiệp vụ công ty d.ư.ợ.c phẩm Bùi thị, tiền nhà họ Ngôn chia năm cao hơn năm ."
Ông nội năm đó vô cùng sáng suốt bán d.ư.ợ.c phương cho Bùi thị, đổi lấy một ít cổ phần để cho chị và em trai.
Kể từ khi ông nội qua đời, chị và em trai còn , dựa tiền cổ tức sống cũng khá ung dung.
Ngôn Lãnh nhàn nhạt :
“Cảm ơn , Bùi Thanh Nghiễn."
Bùi Thanh Nghiễn :
“Công ty d.ư.ợ.c phẩm Bùi thị nhờ d.ư.ợ.c phương của Ngôn lão gia t.ử góp sức mới thành tựu như ngày hôm nay, nếu cảm ơn cũng là mặt Bùi thị một tiếng cảm ơn với ông nội chị."
“Đâu , ."
Ngôn Lãnh rũ mắt, nhớ tới ông nội nghiêm túc từng câu từng chữ:
“Dược phương là vật ch-ết, quan trọng ở sử dụng nó, quảng bá d.ư.ợ.c phương , nó cũng vô dụng, chỉ là một tờ giấy mà thôi."
“Thiên lý mã thường mà Bá Nhạc thường ."
Chị khẽ thở dài một tiếng.
Bùi Thanh Nghiễn dửng dưng :
“Bá Nhạc và Thiên lý mã tương trợ lẫn , thiếu một ."
Hạ Tinh Di bên một chút, bên một chút, đầu ngừng mọc dấu hỏi:
“Hai đang gì ?
Chữ nào cũng , ghép hiểu gì hết?"
Mộc Thời khẽ ho một tiếng:
“Các đồ , chúng nên xuống núi thôi."
Cô về phía Hạ Tinh Di:
“Nhị đồ , con còn phim ?"
Hạ Tinh Di vẻ mặt buồn rầu:
“Sư phụ, thực sự sợ lắm, thể chất của , núi rừng hoang vu một chắc chắn sẽ gặp cương thi lợi hại, đến lúc đó chỉ thể thu xác cho thôi."
Mộc Thời sờ sờ cằm, trong núi còn bao nhiêu , bao nhiêu cương thi, cứ lượn lờ mục tiêu thế , bỏ sót một con cương thi là xong đời.
Thi độc thể khống chế kịp thời, một truyền mười mười truyền trăm, cư dân gần đó đều chịu tai họa.
Mộc Thời trong đầu lóe lên một ý tưởng, tức thì chủ ý, với các đồ :
“Ta sắp triệu hồi tất cả cương thi trong núi, lát nữa đ.á.n.h địch phân biệt, các con nhất tránh xa , mau mau xuống núi."
Hạ Tinh Di trong lòng dấy lên một dự cảm lành:
“Đại sư , là chúng rút lui ?
Ủng hộ sư phụ về mặt tinh thần."