Cánh hoa Phù Dung trôi dạt giữa thời loạn - Chương 123: Ám Dạ Truy Tùng
Cập nhật lúc: 2026-01-12 15:35:39
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5VOyzwbWdy
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Một đêm trăng mờ gió lộng, những đám mây đen đặc như mực tựa như tấm màn che dày cộm, che lấp gần hết nửa vầng trăng lạnh.
Vài tia sáng yếu ớt còn sót cũng nuốt chửng thương tiếc, thiên địa chìm trong một màu tăm tối thâm trầm như vực thẳm.
Kim Ổ vẫn thủ hộ bên ngoài Từ Tế Viện, hình tựa như một u linh hòa một với màn đêm, ẩn trong những bóng râm loang lổ chồng chéo.
Ngọn gió âm phong rít gào luồn lách qua các ngõ ngách chật hẹp, thổi vạt áo Kim Ổ tung bay phần phật, tựa như những tiếng gầm gừ của đêm đen.
Đột nhiên, từ phía tường rào Từ Tế Viện vang lên một tiếng động cực kỳ khẽ khàng, âm thanh nhỏ tới mức gần như thể thấy, nếu Kim Ổ luôn duy trì sự cảnh giác cao độ thì e rằng dễ dàng bỏ qua.
Kim Ổ tức khắc căng thẳng thần kinh, ánh mắt như điện xẹt b.ắ.n về phía phát âm thanh.
Chỉ thấy một hắc y nhân như quỷ mị từ trong tường nhảy ngoài, khi tiếp đất bước chân nhẹ tựa loài miêu, hề gây một tiếng động nhỏ, giống như một chiếc lá rụng âm thầm.
Hắc y nhân khi tiếp đất liền lấm lét quanh, trong ánh mắt giấu nổi vẻ quỷ quyệt.
Kẻ đó ép thấp , dường như khảm bóng tối .
Bước chân vội vã nhưng đầy cẩn trọng, kẻ đó men theo con đường mòn hẻo lánh ít qua , lao nhanh về phía ngoại thành.
Kim Ổ một chút do dự, hình như quỷ mị bám sát phía .
Bước chân Kim Ổ nhẹ nhàng tựa như bóng ma lướt trong đêm, khéo léo mượn môi trường xung quanh để che giấu hành tung, đảm bảo hắc y nhân phát giác.
Gió rít gào bên tai, rối loạn mái tóc, thế nhưng ánh mắt kiên định cùng ý chí sắt đá của Kim Ổ hề lay chuyển.
Trong bóng tối, cách giữa Kim Ổ và hắc y nhân luôn duy trì ở mức .
Nhịp tim Kim Ổ bình mà mạnh mẽ, mỗi nhịp đập tựa như tiếng trống trận trầm hùng; thở đều đặn mà miên trường, như thể tìm thấy một nhịp điệu riêng biệt trong cuộc truy đuổi căng thẳng .
Mọi sự chú ý của Kim Ổ đều tập trung bóng hình bí ẩn phía như một mũi tên sắc lẹm, bỏ sót bất kỳ động tác nhỏ sơ hở khả nghi nào.
Hắc y nhân dường như mắt gáy, đột ngột đầu , ánh mắt âm hiểm quét phía .
Thấy bóng dáng Kim Ổ thoắt ẩn thoắt hiện trong bóng tối, kẻ đó thần sắc rúng động, lập tức nhận theo đuôi.
Kẻ đó hừ lạnh một tiếng đầy vẻ khinh miệt và căm phẫn, hình đột ngột vọt lên, thi triển khinh công tựa như mũi tên rời cung lao v.út về phía .
Vạt áo tung bay, tiếng gió rít bên tai vù vù, như thể tiếng gầm gào giận dữ của .
Chẳng mấy chốc, từ trong rừng phía hiện vài bóng đen, nhanh ch.óng hội hợp với hắc y nhân.
Bọn chúng hề dùng lời lẽ giao tiếp nhưng phối hợp ăn ý tựa như bầy sói qua huấn luyện bài bản.
Trong chớp mắt, bọn chúng liền chia chạy trốn theo các hướng khác .
Kim Ổ thấy , lòng như lửa đốt, tăng tốc sức truy đuổi.
Dưới chân như gió sinh , hình nhanh như điện chớp, thế nhưng hắc y nhân cùng đám tiếp ứng rõ ràng cực kỳ thông thuộc địa hình vùng , bọn chúng xuyên qua những con đường và cánh rừng rậm rạp một cách tự tại, như cá gặp nước.
Kim Ổ đuổi theo đến mức thở hồng hộc, mồ hôi trán như chuỗi hạt đứt dây lăn dài, thấm ướt cả tóc mai.
bóng dáng phía càng lúc càng xa, cho đến khi biến mất trong màn đêm mịt mùng.
Kim Ổ buộc dừng bước, bực tức đ.ấ.m mạnh cây bên cạnh, lá cây xào xạc rụng xuống, như thể cũng đang thở dài cho sự thất vọng của hộ vệ.
Kim Ổ nhíu c.h.ặ.t đôi mày, ánh mắt tràn đầy sự bất cam, nhưng cũng chỉ bất lực theo hướng hắc y nhân biến mất, c.ắ.n c.h.ặ.t môi , thầm thề: "Lần nhất định sẽ để các ngươi chạy thoát!"
Kinh Đô, bên ngoài phủ Trấn Bắc Tướng Quân.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/canh-hoa-phu-dung-troi-dat-giua-thoi-loan/chuong-123-am-da-truy-tung.html.]
Một đôi vợ chồng già lảo đảo run rẩy đó, bóng dáng gầy guộc hiện rõ giữa làn gió lạnh. Họ mặc y phục rách rưới, những mảnh vải cũ kỹ chằng chịt vết vá víu, như đang kể lể về những tháng ngày gian truân qua. Gương mặt tiều tụy, những nếp nhăn sâu hoắm tựa như lòng sông cạn khô, đan xen dọc ngang. Tuổi tác và sương gió khắc lên mặt họ những rãnh mương thể xóa nhòa, hiện rõ vẻ sa sút, khốn cùng.
Lão phụ nắm c.h.ặ.t lấy tay áo lão hán, giọng run rẩy nhưng mang theo nét khẩn thiết với hộ vệ canh cửa: "Tiểu ca, phiền ngài thông truyền một tiếng, chúng cầu kiến Tam phu nhân Giang Vũ Nhu của Phủ Trấn Bắc Tướng Quân, chúng là... chúng là cha ruột của nàng ."
Gã gia nhân canh cửa , vẻ mặt lộ rõ vẻ khó xử.
Hắn đưa mắt đ.á.n.h giá đôi vợ chồng già từ đầu đến chân, lòng thầm lẩm bẩm.
Hai khốn khổ thế , thật khác biệt một trời một vực với cảnh vinh hoa phú quý trong phủ.
Hơn nữa, vốn là kẻ tớ lâu năm trong phủ, cũng Tam phu nhân vốn xuất từ thư hương môn , cha đều là đại quan, nhưng năm xưa phu nhân nhất quyết gả cho Tam gia vốn mù lòa, vì thế mà tiếc đoạn tuyệt quan hệ với gia đình.
Hắn thể tin nổi đôi vợ chồng già rách rưới mắt là nhà của Tam phu nhân, nhưng cũng dám tùy tiện đuổi .
Vạn nhất thật sự là cha ruột của phu nhân, thì sẽ phạm đại tội.
Nghĩ nghĩ , hộ vệ quyết định định đôi vợ chồng già : "Hai vị cứ chờ ở đây một lát, tiểu nhân bẩm báo ngay."
Nói xong, vội vàng phân phó cho một tên hộ vệ khác bên cạnh: "Ngươi mau thúc ngựa đến Từ Tế Viện tìm Tam phu nhân, báo tin cho , mau về mau!"
Tên hộ vệ dám chậm trễ, lập tức lên ngựa, quất roi phóng .
Tiếng vó ngựa tung bụi mù mịt, thoáng chốc biến mất nơi cuối phố.
Hai vợ chồng già ngoài phủ tướng quân đầy vẻ cục túng, bất an.
Đôi chân lão phụ tự chủ mà di dịch tới lui, hai tay siết c.h.ặ.t vạt áo; lão hán thì ngừng xoa tay, ánh mắt thỉnh thoảng trong phủ, trong mắt sự kỳ vọng nét thấp thỏm, chẳng kết quả chờ đợi họ sẽ .
Trong lúc hai mỏi mắt chờ đợi Tam phu nhân, gã hộ vệ bụng thấy họ thần sắc mệt mỏi, lòng sinh trắc ẩn, vội trong rót hai chén mang .
Hộ vệ bưng chén bằng hai tay, cẩn thận đưa đến mặt đôi vợ chồng, khẽ : "Hai vị uống ngụm cho ấm , chớ nên nôn nóng."
Lão phụ đưa bàn tay đầy vết chai sần đón lấy chén , ánh mắt đầy vẻ cảm kích: "Đa tạ tiểu ca."
Lão hán nhấp một ngụm nóng, ấm dường như xua bớt phần nào sự bất an trong lòng, nhưng bàn tay cầm chén vẫn ngừng run rẩy nhẹ.
Dù chén ấm an ủi, ánh mắt họ vẫn thỉnh thoảng liếc về phía cửa phủ, mỗi là một mang theo niềm mong mỏi sâu sắc.
Tại Từ Tế Viện, ánh nắng rải xuống thao trường một màu vàng óng ả.
Đám trẻ đang vây quanh Mục Ngự Di, hào hứng học b.ắ.n cung.
Mục Ngự Di tuy đôi mắt lòa, nhưng dáng vẫn hiên ngang như tùng, đó khẽ ngẩng đầu, dựa thính giác và xúc giác nhạy bén, kiên nhẫn dạy lũ trẻ cách giương cung, ngắm b.ắ.n cho đúng.
lúc , một hộ vệ vội vã chạy đến, thần sắc lo lắng, bước chân hoảng loạn.
Tai Mục Ngự Di khẽ động, đó lập tức bước tới , chặn chính xác đường của hộ vệ.
Hộ vệ thở hổn hển, hai tay chống gối, thở dốc : "Tam gia, ngoài cửa Phủ Trấn Bắc Tướng Quân một đôi vợ chồng già tìm đến, là cha ruột của Tam phu nhân, xin cầu kiến."
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Mục Ngự Di , thần sắc lạnh lùng, trong mắt thoáng qua một tia thần tình kỳ quái, im lặng giây lát : "Được, dẫn ."
Nói xong, đó chẳng chút do dự mà sải bước ngay, bộ dạng kiên định hề chút chần chừ.
Tên hộ vệ ngẩn , nhịn hỏi: "Tam gia, thông báo cho phu nhân ?"
Mục Ngự Di lạnh lùng đáp: "Không cần, cứ xem thế nào ."
Hộ vệ dám thêm, chỉ đành lẳng lặng theo .