Trên núi loại quả hình dáng tương tự chuối tây, lượng ít, vị chát, còn khó chín. Cố Kiêu từng thấy chuối tiêu bao giờ, ngẩn một lúc mới cẩn thận đặt nải chuối lên bao gạo.
Lúc Cố Kiêu chỉ thể may mắn, còn may lúc lên núi nghĩ lẽ tiện tay mang thêm chút củi về, cho nên mang cái sọt to nhất trong nhà , bằng nhiều đồ như một chuyến còn mang hết .
Nga
Cố Kiêu cõng vật tư sờ soạng về đến nhà, Chu Thuận Đệ và Cố Linh canh giữ ở bàn cơm đợi một hồi lâu.
Chu Thuận Đệ còn đỡ, thời trẻ cũng từng ăn qua một ít thứ , chỉ khổ Cố Linh từ lúc sinh ăn mấy miếng thịt, bát thịt kho tàu thơm phức, nước miếng chảy ròng ròng, cũng chỉ thể chứ ăn bụng.
Thấy Cố Kiêu về, Cố Linh kích động đến mức nhảy dựng lên từ ghế: “Anh, , cuối cùng cũng về , mau đây ăn cơm!”
Cố Kiêu vốn định thu dọn vật tư mang về , thấy Cố Linh bộ dáng cấp bách chờ nổi, chỉ thể chiều theo ý cô bé, cô bé kéo đến bàn cơm xuống.
Cơ hồ là Cố Kiêu xuống, Cố Linh lập tức vươn đũa gắp một miếng thịt kho tàu nạc mỡ đan xen nhét miệng.
Thịt kho tàu miệng, Cố Linh khỏi nheo mắt : “Ô ô, ngon quá , thơm mềm, tan ngay trong miệng.”
Thấy Cố Linh miệng nhét đầy đồ ăn, còn mơ hồ rõ khen ngợi món thịt , Cố Kiêu và Chu Thuận Đệ trong lòng buồn , nhưng cũng xác thật thèm lây.
Đũa trong tay hai đồng thời hướng về phía bát thịt kho tàu.
Chờ đến khi miếng thịt miệng, Cố Kiêu mới phản ứng của Cố Linh thật sự một chút cũng khoa trương.
Thịt mỡ béo mà ngấy, miệng là tan, ăn hề chút cảm giác ngấy ngán nào, chỉ cảm giác hạnh phúc khi cơ thể thỏa mãn nhu cầu chất béo.
Thịt nạc thì mềm nhừ ngon miệng, thớ thịt rõ ràng khô, mỗi thớ thịt đều thấm đẫm nước sốt tươi ngon, nếm kỹ còn thấy vị ngọt thanh của đường phèn mà Mã Ngọc Thư dùng để tạo màu.
Chu Thuận Đệ nuốt xuống một miếng thịt, vẻ mặt hoài niệm : “Thịt hương vị giống hệt món bà ăn hồi xưa.”
Chu Thuận Đệ hồi xưa, tự nhiên là lúc bà còn trẻ ở Cố gia năm đó.
Nhà nào chú trọng một chút, nấu thịt kho tàu đều bỏ hương liệu, lá nguyệt quế, hoa hồi, vỏ quế các loại, chủ yếu là để khử tanh và dậy mùi thơm.
Hiện tại trừ tiệm cơm quốc doanh , dân chúng bình thường nấu ăn đến nước tương còn chẳng dám cho, gì đến hương liệu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/canh-cua-go-nha-toi-thong-toi-nhung-nam-70/chuong-73-chuoi-tieu-va-niem-vui-cua-co-linh.html.]
Một món thịt kho tàu đầy đủ gia vị, tốn chút sức lực nào liền chinh phục Cố Kiêu và Cố Linh, hai từng ăn món gì ngon.
Cố Linh ăn đến mặt mũi suýt vùi trong bát: “Đây là món ngon nhất em từng ăn.”
Thấy cháu gái thích như , Chu Thuận Đệ cũng ăn nhiều, ăn qua loa hai miếng nếm vị xong liền gắp rau cải trắng bên cạnh ăn.
Cố Kiêu thận trọng như phát, chú ý tới động tác của bà, hai lời, xụ mặt gắp liên tiếp bốn năm miếng thịt bát bà.
Chu Thuận Đệ một tay che bát, một tay ấn đũa Cố Kiêu : “Đủ , đủ , thịt nhiều mỡ, bà tuổi , ăn nhiều quá sẽ tiêu chảy đấy.”
Cố Kiêu nhỏ giọng : “Thời gian nhà xào rau đều cho mỡ, tiêu chảy thì sớm .”
Nói là , nhưng Chu Thuận Đệ bảo thế, Cố Kiêu cũng kiên trì gắp thêm thịt cho bà nữa.
Cuối cùng một hộp cơm đầy thịt hai em Cố Kiêu và Cố Linh ăn sạch sành sanh.
Cố Linh ôm cái bụng tròn vo đung đưa chân, thoải mái than thở: “Diệp tỷ tỷ thật đúng là !”
Cố Kiêu liếc cô em gái sắp đất, nhàn nhạt : “Người Diệp tỷ tỷ của em em bệnh, còn mang cho em đồ hộp đào đấy.”
“Thật chăng!” Cố Kiêu dứt lời, Cố Linh lập tức còn cảm thấy no đến mức động đậy nổi nữa.
Trái cây đóng hộp!
Thứ Cố Linh từng ăn. Cố Kiêu và Chu Thuận Đệ thì ăn , lúc cha Cố Kiêu tu sửa mương nước gặp sạt lở đất qua đời, lãnh đạo công xã tới an ủi xách theo hai lọ trái cây đóng hộp.
Tám chín năm trôi qua, hai cái vỏ lọ đồ hộp vẫn là cốc uống nước của nhà họ Cố.
Lọ đồ hộp nắp, mùa hè xuống ruộng việc dùng để đựng nước uống là nhất.
Cố Linh trong lòng kích động thôi, chờ cô bé chạy đến bên sọt, thấy rõ ràng đồ vật bên trong, càng là vẻ mặt hạnh phúc ôm một lọ đồ hộp đào vàng : “Thật sự, thật sự nhiều đồ hộp a!”
Thế giới của trẻ con cũng đơn giản, thấy đống trái cây đóng hộp , Cố Linh trong lòng nghĩ ngay đến việc mang đến mặt Chu Viện để khoe khoang.