Cố Kiêu cũng Diệp Ninh còn thể lấy đồng hồ , lúc chỉ hàm hồ về tìm cách, lúc gặp Diệp Ninh, đương nhiên nhanh ch.óng rõ nhu cầu của Vưu Lợi Dân.
“Đồng hồ ? Có, bất quá lấy đồ cần thời gian, hôm nay mùng 7, để xem nào……”
Đối với Diệp Ninh mà , bán cái gì chẳng là bán, nếu khách hàng nhu cầu, đương nhiên là tận lực thỏa mãn .
Suy tính thời gian chuyển phát nhanh, Diệp Ninh tự chừa cho một thời gian chuẩn tương đối rộng rãi.
“Ngày 15 qua lấy hàng nhé. , về nếu tiện lên núi, vàng và tiền hàng kiếm cứ để hố là , thấy sẽ tự lấy .”
Cố Kiêu chút yên tâm: “Như rủi ro quá lớn , nhỡ cái hố phát hiện thì ? Hay là cứ giữ hộ cô , mỗi tháng gặp mặt đưa cho cô?”
Diệp Ninh nghĩ thấy cũng khả năng đó, lập tức xua tay: “Cũng đúng, cứ giữ giúp .”
Cố Kiêu vốn dĩ chỉ là xúc động nhất thời mới đề nghị như , lúc Diệp Ninh thật sự đồng ý, chút tự nhiên: “À thì, sắp đến Tết , cô cần về nhà ăn Tết ? thấy nhiều thanh niên trí thức đều về nhà ăn Tết.”
Nghĩ đến lý do bịa đặt , Diệp Ninh mặt đổi sắc : “Không về, nhà xa, sức khỏe còn lắm, chịu nổi lăn lộn tàu xe, năm nay ăn Tết ở nhà họ hàng thôi.”
Cố Kiêu gật gật đầu, cảm thấy Diệp Ninh một cô gái nhỏ, Tết nhất chỉ thể lủi thủi ở nhờ nhà họ hàng, cũng thật dễ dàng.
Diệp Ninh căn bản cho Cố Kiêu cơ hội miên man suy nghĩ, thấy đối phương trầm mặc đang suy tư cái gì, nàng lập tức vỗ vỗ đầu.
Nga
“Suýt nữa thì quên, mang cho thịt kho tàu. ... , họ hàng nhà đấy, hương vị ngon lắm.” Diệp Ninh đẩy cái hộp cơm inox lấy từ túi vải buồm về phía Cố Kiêu.
Mã Ngọc Thư nấu ăn ngon, giống món thịt kho tàu tốn công , thường chờ đến khi bà tâm tình mới kiên nhẫn .
Một hộp thịt kho tàu lớn đúng là bữa trưa hôm nay của nhà họ Diệp. Biết hôm nay Diệp Ninh gặp Cố Kiêu, thịt kho tàu mới lò Mã Ngọc Thư liền dùng hộp cơm đóng gói , lúc vẫn còn nóng hổi.
Biết tính Cố Kiêu, Diệp Ninh cũng cùng nhiều lời, trực tiếp đem hộp cơm ấn trong lòng n.g.ự.c : “Ngẩn đó gì, cầm lấy .”
“Cái ……” Cố Kiêu luống cuống tay chân nhận lấy hộp cơm: “Thịt khó kiếm lắm, cô giữ mà ăn.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/canh-cua-go-nha-toi-thong-toi-nhung-nam-70/chuong-71-thit-kho-tau-va-loi-tam-biet.html.]
Lần đầu tiên thấy bộ dáng chân tay luống cuống của Cố Kiêu, Diệp Ninh khỏi cong khóe miệng: “Không , thiếu thịt ăn.”
Cố Kiêu bưng hộp cơm trong tay, hít sâu một : “Vậy…… cảm ơn cô.”
Đồ đưa, vàng thu, Diệp Ninh định dẹp đường hồi phủ, cố tình Cố Kiêu còn ở nơi , cô cách nào rời .
Ngay lúc Diệp Ninh yên cân nhắc nên thế nào để đuổi , Cố Kiêu mở miệng : “Nếu còn chuyện gì khác, đây. Thừa dịp thời gian còn sớm, thể nhặt thêm ít củi.”
Thời buổi nông thôn đều đun củi, Đại đội Ngưu Thảo Loan giữ cả một ngọn núi lớn, tự nhiên lo thiếu củi. Cố gia già già, trẻ trẻ, củi lửa trong nhà chỉ thể chờ Cố Kiêu rảnh lên núi nhặt.
Trước mắt bàn xong chính sự, Cố Kiêu cảm thấy và Diệp Ninh trai đơn gái chiếc, cũng tiện ở chung quá lâu, dứt khoát mượn cớ cáo từ .
Diệp Ninh xua tay : “Đi , , cũng xuống núi đây.”
Trước khi Cố Kiêu rời , Diệp Ninh yên tâm dặn dò: “ , đồ hố cũng đừng quên đấy.”
Gạo và đồ hộp thì dễ hỏng, chủ yếu là nải chuối , lúc mua chín nẫu , nhanh ăn là hỏng mất.
Cố Kiêu gật đầu: “ , đồ nhiều quá, hiện tại tiện mang về, chờ trời tối lên lấy.”
Xác nhận Cố Kiêu hiểu, Diệp Ninh cũng thêm gì nữa. Chờ xa, cô lập tức kéo cửa gỗ .
Bên Cố Kiêu nhặt củi mà lòng như lửa đốt, hộp thịt kho tàu tuy đặt đáy sọt, nhưng thời thời khắc khắc hấp dẫn bộ tâm trí .
Điều dẫn tới việc mỗi bỏ củi sọt, đều nhịn liếc vài .
Giữa chừng thật sự thèm chịu nổi, liền nhịn mở hộp cơm thoáng qua.
Nắp hộp cơm mở, ập mặt là một mùi thịt nồng đậm. Cố Kiêu từng ngụm từng ngụm hít hà, tham lam bắt lấy bộ mùi thịt trong khí.