đây vẫn luôn cảm thấy đó là do Chu Tân Văn bình thường đè nén , khi nghĩ thông suốt, Cố Kiêu lập tức : “Vậy lát nữa xem thử, nếu miếng nào phù hợp cũng mua một miếng.”
Hai đường ai nấy núi, đối với Diệp Ninh mà , thời gian chờ đợi thật dài, sáng sớm hôm , cô liền đạp xe đến cửa hàng chuyển phát nhanh trấn lấy mấy chiếc máy tính mua mạng mấy ngày , vác túi sang bên .
Hai ngày nay Diệp Ninh bận rộn ở bên , bên hiện đại Mã Ngọc Thư và Diệp Vệ Minh cũng rảnh rỗi, cô mua một chiếc xe đạp ba bánh, phía một hàng ghế chỗ cho chồng, bây giờ hai họ gần như ăn dầm dề ở nhà máy.
Nga
Nhà kho sửa sang xong, đó chỉ cần chờ phòng cháy chữa cháy đến kiểm tra xong là nhà máy thể sản xuất.
Mã Ngọc Thư vốn là phụ nữ của sự nghiệp, chuyện ở xưởng trái cây giao cho bà, Diệp Ninh yên tâm.
Nghe cô chuẩn mua đất xây vườn trái cây ở bên , Mã Ngọc Thư và Diệp Vệ Minh cũng ủng hộ.
Họ sống hơn nửa đời , thể chỉ dựa việc bán vàng hết đến khác để nhập hàng qua bên bán là kế lâu dài.
Trước đây vì tình hình bên đặc thù, vẫn luôn dám động tĩnh gì lớn, lúc gió chiều đổi, Diệp Ninh nên nắm c.h.ặ.t cơ hội.
Nghĩ đến cái thời đại mà gì cũng dễ thành công, Diệp Vệ Minh bây giờ vẫn còn chút thổn thức.
Là từng trải qua thời đại đó, ông mười lăm tuổi theo đồng hương tạp vụ ở công trường, chính là dựa sự chăm chỉ chịu khó mà học một bản lĩnh, tự lập một đội thợ, giúp khác xây hết tòa nhà đến tòa nhà khác, để nhà cuộc sống tương đối thoải mái.
Thực lúc Diệp Vệ Minh trong lòng cũng tiếc nuối, tiếc nuối thấy cánh cửa gỗ trong kho thóc, nếu dù kéo cái tàn , cơn gió thời đại đó, chừng ông vẫn thể tỏa sáng thứ hai trong sự nghiệp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/canh-cua-go-nha-toi-thong-toi-nhung-nam-70/chuong-269.html.]
Diệp Ninh cha trong lòng còn hùng tâm tráng chí như , vì cô đường lên trấn, hôm qua lúc chia tay Cố Kiêu, cũng hẹn hôm nay cùng lên trấn.
Vẫn là con đường núi quen thuộc, nhưng nghĩ đến hộ chiếu và năm vạn đồng tiền mặt trong túi, Diệp Ninh chỉ cảm thấy gió đường cũng thật ngọt ngào.
Hoa quả thật sự bán nữa, nghĩ để lâu sẽ còn tươi, nên Vưu Lợi Dân sáng sớm liên lạc với Thạch Sùng sắp xếp đến trấn vận chuyển hoa quả.
Thạch Sùng cũng là một kẻ tinh ranh, nhận điện thoại còn cố ý hỏi Diệp Ninh ở đó , Vưu Lợi Dân cũng để một cái tâm nhãn, và Diệp Ninh giao dịch xong mấy ngày , hôm nay đối phương chắc sẽ đến trấn.
Như , Thạch Sùng liền định tự đến trấn Nhạc Dương, hai trực tiếp định giá qua điện thoại, táo, lê một đồng, táo một đồng mốt, 400 cân Nho Mẫu Đơn sáu đồng, tất cả đều đóng gói bán cho đối phương.
Ở đầu dây bên , Thạch Sùng cũng từng thắc mắc tại nho thể bán đắt như , nhưng cũng là từng trải, Vưu Lợi Dân nho là Diệp Ninh từ nước ngoài mang về loại hoa quả nhập khẩu cao cấp, lượng ít , hương vị cũng là hảo hạng, liền thêm gì nữa.
Biết Thạch Sùng chỉ sắp xếp thuộc hạ mang tiền hàng đến giao dịch, Vưu Lợi Dân thể là thở phào nhẹ nhõm trong lòng.
Chờ đến khi Diệp Ninh đến miếu Thành Hoàng, nhân lúc Thạch Sùng sắp xếp đến, Vưu Lợi Dân trực tiếp kéo cô sang một bên: “Mua ! Mua ! Hôm qua hỏi giúp cô , Hoa kiều như cô, đến địa phương mua đất hoặc xây xưởng, chỉ giảm 30% chi phí, mà còn ưu đãi thuế thu nhập trong ba năm đầu!”
Nghe thấy tin , mắt Diệp Ninh lập tức sáng lên, cô kích động nắm lấy cánh tay Vưu Lợi Dân: “Thật ? Vưu đại ca, tin tức của coi như giúp một việc lớn!”
Vưu Lợi Dân ha hả, từ bên cạnh lấy một nắm táo nhét tay Diệp Ninh, đắc ý ngẩng đầu: “Còn ! cố ý tìm chủ nhiệm Vương hỏi thăm chuyện , ông cấp đang khuyến khích Hoa kiều đầu tư, trấn Nhạc Dương chúng quá hẻo lánh, quá nhỏ, vẫn luôn thu hút đầu tư như , khó khăn lắm mới cơ hội như cô, ông kích động lắm, cứ bảo dẫn ông đến gặp cô, thương lượng chuyện mua đất.”
Thực lời gốc của chủ nhiệm Vương là chỉ cần Diệp Ninh chịu đầu tư xây xưởng ở địa phương, đất đai gần trấn Nhạc Dương sẽ để cô chọn , chờ cô chọn xong, phần còn mới bán ngoài.