Diệp Ninh dùng lý do mua cho công nhân trong xưởng sử dụng, bán cũng gì, nhanh ch.óng gửi hàng cho cô.
Đợi Diệp Ninh lượt vận chuyển những chiếc quạt điện về nhà, gần đến ngày giao dịch.
Suốt bảy mươi chiếc quạt điện, gia đình Diệp Ninh chỉ riêng việc lắp ráp tốn ít thời gian, huống chi chiếc quạt điện mô-tơ đồng nguyên chất một chiếc nặng ba mươi tư cân, chỉ riêng việc dọn những chiếc quạt điện tốn ít sức lực của Diệp Ninh.
Cũng may vì hố đủ, Cố Kiêu thấy Diệp Ninh dọn đào qua đó tốn ít thời gian, tranh thủ lên núi đào thêm một cái hố bên cạnh, còn để giấy nhắn trong hố cũ cho cô, nếu nhiều quạt điện như , cô một chuyến thể dọn xong.
Sáng sớm ngày mười lăm, trời còn sáng, Cố Kiêu lên núi, thấy đồ vật trong hố, vẻ mặt hoang mang sờ sờ đồ vật đáy hố: “Đây là?”
“Quạt điện.” Diệp Ninh thật sự hỏi đến nghẹn họng, chủ yếu là cô cũng ngờ Cố Kiêu quạt điện.
Trấn Nhạc Dương còn điện lưới diện, chỉ mấy nhà máy và khu nhà ở của công nhân viên chức kéo dây điện, nhiều hộ gia đình rải rác trong thành phố bây giờ vẫn dùng nến và đèn dầu.
Đại đội Ngưu Thảo Loan càng cần , thứ duy nhất trong thôn liên quan đến điện, lẽ là đèn pin của Cố Kiêu, và chiếc radio bán dẫn trong nhà đại đội trưởng Chu Tân Văn, mà cả hai đều dùng pin khô.
“Đây là quạt điện?” Đây là đầu tiên Cố Kiêu thấy quạt điện, cẩn thận sờ sờ vỏ ngoài của nó.
Đối với đối tác của , Diệp Ninh như một hào phóng: “Thích , thích thì lát nữa xách hai cái về, trời nóng lúc dùng đến.”
Tuy Cố Kiêu sớm quen với sự hào phóng của Diệp Ninh, lúc cũng khỏi liên tục xua tay: “Không cần, trong thôn điện, lấy về cũng dùng . Thứ rẻ, vẫn là mang bán lấy tiền .”
Thực quạt điện xuất hiện mấy năm, nhưng chỉ ở các thành phố lớn, Cố Kiêu cái tên cũng là lúc công Chu Tân Văn .
Nhà Chu Tân Văn radio, tuy vì tiếc pin thường xuyên bật, nhưng thỉnh thoảng tin tức mới gì từ trong đó, cũng sẽ cho trong thôn .
Cố Kiêu bình thường đặc biệt chú ý đến những tin tức , nên sớm trong thành phố một thứ cắm điện là thể thổi gió mát, chẳng qua từng thấy vật thật, nên thể liên tưởng đồ vật trong hố với quạt điện mà thôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/canh-cua-go-nha-toi-thong-toi-nhung-nam-70/chuong-156.html.]
Điểm Diệp Ninh thật ngờ tới, cô ngẩn một chút, chớp mắt : “A, thì cách nào, cất cho , trong thôn điện, bù cho .”
Cố Kiêu cũng , chỉ dùng chút sức ở cổ tay xách một chiếc quạt điện lên: “Quạt điện nhẹ, vận chuyển hàng lẽ tốn chút thời gian.”
Vấn đề Diệp Ninh cũng nghĩ tới: “Có thể vẫn giao dịch ở hang núi ?”
Cố Kiêu cúi đầu trầm tư một lát, lắc đầu, cũng thể quá chắc chắn: “Không , dù cũng hỏi một câu .”
“Nghe quạt điện ở các thành phố lớn nổi tiếng, hiện tại đúng là lúc nó thể phát huy tác dụng, chắc là lo bán?”
Cố Kiêu cảm thấy Vưu Lợi Dân xem xét việc quạt điện hút hàng như , lẽ sẽ bằng lòng bỏ thêm chút sức lực.
Diệp Ninh vẻ mặt đau khổ : “Bán thì chắc chắn vấn đề, khó là ở chỗ những chiếc quạt điện còn định giá bao nhiêu mới thích hợp.”
Trước khi đến, Diệp Ninh cũng hỏi Diệp Vệ Minh và Mã Ngọc Thư, lúc đó một chiếc quạt điện thể bán bao nhiêu tiền, hai nhớ rõ lắm, chỉ nhớ chiếc quạt điện họ mua lúc kết hôn là hơn hai trăm.
lúc đó là những năm 90, tình hình vẫn chút khác biệt so với bên , nhiều giá trị tham khảo.
Những món hàng đây, Cố Kiêu ít nhiều đều thể ước lượng giá, nhưng quạt điện thứ , cũng chắc thể bán bao nhiêu tiền.
Nga
Trong lúc nhất thời, hai chỉ thể vuốt quạt điện mắt to trừng mắt nhỏ, cuối cùng vẫn là Cố Kiêu tiên tự nhiên cúi đầu, nhỏ giọng hỏi: “Quạt điện của cô mua bao nhiêu tiền?”
Diệp Ninh: ……
Câu hỏi đơn giản như , Diệp Ninh thể trả lời, dù cô cũng thể theo giá nhập hàng ở hiện đại của .
Sự im lặng của Diệp Ninh lọt mắt Cố Kiêu, chính là đối phương tiện cho giá nhập hàng thật sự.
Điểm Cố Kiêu thực cũng thể hiểu, đặt vị trí của khác, nếu là , giá nhập hàng quan trọng như , chắc chắn cũng sẽ trực tiếp cho khác.