Cô theo bản năng mắt , và bất ngờ rơi đôi mắt đào hoa trời sinh ẩn tình của Giang Vọng Ngôn…
Người đàn ông đang hết sức chăm chú ngắm cô.
Đôi mắt , tình sâu ý đậm chút che giấu, còn gợn lên ý nhàn nhạt như nam châm.
Ánh mắt giao .
Giang Vọng Ngôn vẫn rời mắt .
Ngón tay thon dài trắng nõn vén lọn tóc đen, rũ mắt đến gần, thở nóng rực khi mở miệng vô tình phả cổ cô: "Em , để .”
Đầu ngón tay lạnh chạm gò má.
Yến Khinh chỉ cảm thấy tim như mềm một nhịp, cô mím môi, chút tự nhiên cúi đầu loay hoay với đống bùn hoa hồng: "Sắp... sắp xong ."
"Ừm." Giang Vọng Ngôn cong cong khóe môi.
Anh liếc vệt bùn hoa dính đuôi mắt cô gái, đưa tay dùng lòng bàn tay nhẹ nhàng lau .
Yến Khinh l.i.ế.m l.i.ế.m khóe môi: "Cảm ơn."
Dứt lời, cô vội vàng như chạy trốn, bưng bát bùn hoa hồng chạy đến tủ lạnh.
...
Ngày chung kết của 《Cụ Phong Thời Khắc》.
So với quy mô của các buổi công diễn , đêm chung kết tối nay còn hoành tráng hơn, sẽ tổ chức tại sân vận động vạn và livestream trực tiếp!
Các fan sớm hừng hực khí thế chuẩn cổ vũ.
"Mong chờ quá! Mấy công diễn đều livestream phòng tập, giữ bí mật , tò mò các chị sẽ biểu diễn gì ghê!"
"Chị Dư tiến lên! Ngôi vương là của chị!"
"Keikei cố lên cố lên!"
"Yến Khinh! Cô còn mau tiến lên phía ? Trận nếu đoạt ngôi đầu, e là ngay cả Đống Đống cũng chẳng thèm nể mặt cô !"
Truyện được đăng và Edit bởi Mèo Ghiền Truyện. Bận quá bạn có thể nghe truyện ở YT: Mèo Ghiền Truyện nhé ạ
"Ha ha ha fan Yến Khinh hung dữ vãi."
"Đống Đống: Liên quan gì đến ."
" mong chị Yến quậy tưng bừng ghê, mỗi sân khấu đây của chị đều bất ngờ, hy vọng cũng !"
Tối nay là chung kết mà Yến Khinh chẳng hề căng thẳng chút nào.
Cô cuộn tròn sofa... ngủ.
Vốn dĩ một giây còn đang ép livestream kéo tương tác, kết quả đang live thì ngủ mất tiêu.
[ Giang Ly ]: Cái con bé tỉnh cho chị! Đừng livestream ngủ gật nữa tổ tông ơi, cả cái mạng đang xem em ngủ đấy!
[ Tiểu Bội ]: Chị Yến ơi là ơi, chị đừng khóa cửa mà, em đang ở cửa nhà chị đây, mau cho em !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cang-nu-vuong-showbiz-bi-anh-de-tim-cach-tan-tinh/chuong-153.html.]
[ Đạo diễn ]: Chị ơi, tổ tông ơi, bố ơi, cô mau đến xem thử phương án sửa sân khấu !
Tay Yến Khinh suýt thì tin nhắn rung cho tê rần.
Chắc là do tin nhắn quá nhiều, cô gái đang ngủ sofa khẽ động ngón tay, ngơ ngác tỉnh dậy.
"A." Cô khẽ hé môi: "Ngủ quên mất."
Sau đó đầu chiếc điện thoại đặt bên cạnh, livestream thế mà vẫn tắt, màn hình là ha ha ha.
"Mọi ơi mau xem nữ minh tinh livestream ngủ gật nè!"
"Cười c.h.ế.t mất ha ha ha! Chị Yến bình thường ngầu lòi chất lừ, lúc ngủ trông đáng yêu thế nhỉ."
"Cái má trắng nõn véo ghê."
"Suỵt! Đừng đ.á.n.h thức chị , xem chị ngủ đến bao giờ, lỡ chung kết thì vui."
Yến Khinh lướt qua bình luận trong phòng livestream.
Cô dụi dụi đôi mắt ngái ngủ, đó dậy tắt livestream , lúc mới xem tin nhắn trong điện thoại...
"Chị Yến!" Tiểu Bội vẫn đang bấm chuông inh ỏi bên ngoài.
Thấy trợ lý hối mở cửa, Yến Khinh lúc mới lười biếng dậy, kéo cửa biệt thự ...
Tiểu Bội loạng choạng lao thẳng trong.
Cô ngớ hai giây, thở phào nhẹ nhõm: "Chị Yến! Cuối cùng chị cũng mở cửa ! Chị tắt livestream ?"
"Tắt ." Yến Khinh ngoan ngoãn gật đầu.
Tiểu Bội đưa tay lau mồ hôi lạnh trán: " là một hai, livestream mà cũng ngủ gật , chị còn nhớ lát nữa tạo hình chuẩn cho chung kết đấy!"
Yến Khinh: "...Nhớ."
"Em vội cái gì?" Cô liếc Tiểu Bội một cái.
Dù ca khúc cho chung kết là bài hát do chính cô sáng tác, thời gian chuẩn nhiều, cô chỉ tự thành phần lời, nhạc và phối khí, mà còn phối hợp với tổ đạo diễn để điều chỉnh.
Tối qua cô gần như thức trắng đêm.
Toàn là để chỉnh sửa chi tiết phần phối khí, sáng sớm tinh mơ gửi cho tổ đạo diễn, đang định ngủ...
Lại lôi dậy ép livestream.
Thế là, một phút bất cẩn liền ngủ quên.
Yến Khinh vươn vai: "Chị đặt báo thức , chắc chắn trễ chung kết , em việc gì ?"
Nghe , Tiểu Bội lập tức cứng họng.
Cô cũng chẳng việc gì to tát, chủ yếu là thấy Yến Khinh ngủ gật livestream, Giang Ly, tổ đạo diễn và cả thế giới đều đang tìm cô, nên cô dứt khoát chạy đến tận nhà Yến Khinh.
Tiểu Bội: "Hay là chị... ngủ thêm lúc nữa ?"
Yến Khinh bĩu môi, cô liếc mắt Tiểu Bội, im lặng ba giây đột nhiên lớn.