Căn Nhà Bà Nội Để Lại - Chương 4
Cập nhật lúc: 2026-03-11 11:27:49
Lượt xem: 71
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trước khi lên xe, em dâu lấy chiếc kính râm bỏ quên sofa.
Khi đến cửa, cô bỗng dừng , .
“Chị , em thêm một câu nhé,” cô hạ giọng xuống, như thể đang chia sẻ một bí mật, “chị cũng đừng trách Tô Viễn. Bây giờ áp lực lắm. Lương ở viện nghiên cứu cao, còn trả—”
Cô đột nhiên dừng .
“Trả cái gì?”
“Không gì.” Cô đeo kính râm lên, nhẹ. “Em chỉ vu vơ thôi. Chị đừng nghĩ nhiều.”
Cô .
chữ “trả” cắt ngang , giống như một cái gai cắm đầu .
Trả cái gì?
Trả tiền nhà? Em trai ở thành phố tỉnh mua nhà — ít nhất với là .
Trả tiền xe? Chiếc Passat đó mua trả thẳng một .
Vậy còn trả cái gì?
Tối hôm đó, một việc giờ từng —
lướt WeChat Moments của .
Mẹ rành điện thoại, đăng bài ít. Phần lớn chỉ là chia sẻ mấy bài dưỡng sinh và ảnh của em trai. trong một bài đăng cách đây ba tháng, thấy một tấm ảnh chụp màn hình.
Đó là ảnh chụp giao dịch chuyển khoản ngân hàng.
Tài khoản chuyển tiền là của — chính là cái thẻ lương của vẫn luôn chuyển .
Số tiền: 80.000 tệ.
Người nhận: Tô Viễn.
Ghi chú: “Trợ cấp mua xe.”
Tám vạn.
Tám vạn của .
Tám vạn tiền bồi thường t.a.i n.ạ.n lao động của . Tám vạn mà đổi bằng nửa móng tay và ba tháng đau đớn.
Mẹ dùng để đóng tiền lớp luyện thi cao học cho em trai.
Mẹ còn dùng để trả nợ trong nhà.
Không .
Toàn bộ đều dùng để mua xe cho nó.
Chiếc Passat hơn hai trăm nghìn đó, tám vạn là m.á.u của .
Không ví von.
Là m.á.u thật.
Chỗ móng tay lõm ngón trỏ tay của bắt đầu đau.
Không đau thật.
Mà nó đang nhắc —
Cái sẹo trị giá tám vạn, và tám vạn đó bây giờ biến thành cái ghế da thật m.ô.n.g em trai .
tắt điện thoại.
Tay đang run.
Không vì tức giận.
Mà là một cảm giác thể gọi tên — giống như thứ gì đó nghẹn trong n.g.ự.c nhiều năm, bây giờ cuối cùng nghẹn nổi nữa.
Từ mười lăm tuổi đến hai mươi tám tuổi.
Từ cô bé thu dọn sách giáo khoa thùng giấy, đến phụ nữ bên bếp nhỏ phía tiệm sửa xe.
Mười ba năm.
cho gia đình đó tất cả những gì thể cho —
Thanh xuân.
Tiền lương.
Sức khỏe.
Thậm chí nửa móng tay.
Đổi gì?
Hai cái chăn cũ.
Hai nghìn tệ của hồi môn.
Và một câu:
“Con gái gả như nước hắt ngoài.”
Trước đây luôn nghĩ —
Có lẽ là do đủ .
Có lẽ nếu cố gắng thêm một chút, tiết kiệm thêm một chút, gửi thêm nhiều tiền về nhà một chút, thì sẽ đối xử với giống như với em trai.
Bây giờ .
Sẽ bao giờ.
Đây là bài toán thể giải bằng nỗ lực.
Ngay từ đầu, đề bài hề chừa cho chỗ để đáp án.
dậy.
Đi sân phía tiệm sửa xe.
Gió tháng ba lạnh.
Trên đầu , chỉ là một bầu trời xám đục.
Chu Nghiễn theo phía .
Anh gì, chỉ cạnh .
Rất lâu , mở miệng:
“Chu Nghiễn.”
“Ừ.”
“Em nuôi nó mười hai năm.”
“Ừ.”
“Bốn trăm tám mươi nghìn.”
“Ừ.”
“Tám vạn tiền bồi thường t.a.i n.ạ.n lao động, em dùng mua xe cho nó.”
Anh “ừ” nữa.
Im lặng một lúc, câu chỉnh đầu tiên tối nay:
“Vậy em định gì?”
cúi đầu tay .
Ngón trỏ tay thiếu nửa móng.
Ngón áp út tay trái đeo chiếc nhẫn rẻ nhất mua ở tiệm vàng trong thị trấn.
“Em .”
“Vậy thì đừng nghĩ vội.”
Anh nhà, hai bước dừng .
“Bao giờ nghĩ xong thì với .”
“Ừ.”
“Dù em quyết định thế nào, cũng ở đây.”
Nói xong nhà.
trong sân, nắm c.h.ặ.t phong bì trong túi áo.
Giấy da lòng bàn tay ủ nóng suốt nửa tháng, góc mềm .
Ánh trăng nhạt chiếu lên đống lốp xe cũ tiệm sửa xe.
Quán mì bên cạnh vẫn còn sáng đèn, mùi dầu, ớt và giấm bay theo gió sang.
Đây chính là cuộc sống của .
Một thị trấn nhỏ.
Một tiệm sửa xe.
Một đàn ông giỏi chuyện nhưng nhớ để dành xương sườn cho .
Không giàu .
sạch sẽ.
Không giống cái gia đình —
Cái gia đình liều mạng vì nó suốt mười hai năm.
Nơi đó cũng hào nhoáng.
Em trai lái Passat.
Em dâu lướt web hàng hiệu.
Mẹ mặc áo bông đỏ sẫm, gặp ai cũng .
trong sự hào nhoáng đó —
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/can-nha-ba-noi-de-lai/chuong-4.html.]
Có bao nhiêu là m.á.u và mồ hôi của ?
Bốn trăm tám mươi nghìn.
Đó là từng mảnh từng mảnh thịt mà một cô bé mười lăm tuổi tự cắt khỏi chính .
Mỗi mảnh đều là thật.
Mỗi mảnh đều để sẹo.
hít sâu một .
Gió lạnh tràn phổi, lạnh buốt.
Hôm nay nên mở nó .
Không.
Ngày mai.
Ngày mai rõ một chuyện .
Câu cắt ngang của em dâu —
“Còn trả…”
Tô Viễn, rốt cuộc mày đang trả cái gì?
Ba căn nhà giải tỏa còn đủ.
Tám trăm sáu mươi nghìn tiền bồi thường đủ.
Bốn trăm tám mươi nghìn của đủ.
Tám vạn tiền bồi thường t.a.i n.ạ.n lao động của cũng đủ.
Mày còn gì?
Mày còn nợ cái gì?
Lần ,
một câu trả lời.
04
Sáng hôm , dậy sớm hơn thường lệ một tiếng.
Chu Nghiễn vẫn đang ngủ.
Anh nghiêng, một cánh tay thò ngoài gối, ngón tay vẫn dính vết dầu máy rửa sạch.
Anh ngủ sâu, ngáy, tiếng to, giống như một chiếc động cơ đang chạy tải.
nhẹ nhàng xuống giường, lấy phong bì gối, bếp.
Đóng cửa .
Bật đèn.
Ngồi chiếc ghế đẩu cạnh bếp, đặt phong bì lên đầu gối.
Giấy da nắm suốt gần nửa tháng, mép giấy xù lên.
Băng keo cũ mất độ dính, miệng phong bì hé mở, giống như một cái miệng chờ đợi lâu.
đưa tay .
Chạm hai thứ:
Một tờ giấy gấp ba.
Và một phong bì nhỏ hơn.
mở tờ giấy gấp .
Giấy mỏng, giống như xé từ vở học sinh.
Chữ đó của bà nội — bà chữ.
Là khác hộ.
Nét chữ ngay ngắn, vài nét thu c.h.ặ.t, như thể cố ý khống chế lực tay.
Dòng đầu tiên ghi:
DI CHÚC
“, Trần thị họ Tô, CMND XXX, trong tình trạng minh mẫn, lập di chúc như :
1. Căn nhà cũ của gia đình họ Tô tại thôn XX, tổ XX, khu sân thứ ba (gian nhà phía đông cùng sân, diện tích 90 mét vuông), do và chồng là Tô Đức Hậu cùng góp tiền xây dựng. Sau khi chồng qua đời, căn nhà thuộc quyền sở hữu của .
2. tự nguyện để bộ quyền lợi đối với căn nhà cho cháu gái Tô Niệm (CMND XXX), do Tô Niệm thừa kế và sử dụng.
3. Di chúc là ý nguyện thật của , do ủy viên thôn XX là Trương Quốc Đống hộ, điểm chỉ xác nhận.
Người lập di chúc: Trần thị họ Tô (dấu vân tay đỏ)
Người hộ: Trương Quốc Đống
Người chứng: Lý Tú Anh, Vương Đức Phát
Ngày: XX tháng XX năm XXXX.”
Dấu vân tay màu đỏ in tờ giấy mỏng, nhòe .
nhận dấu vân tay đó.
Ngón tay cái bên của bà nội.
Trên phần thịt đầu ngón tay của bà một vết sẹo cũ — do lúc trẻ c.h.ặ.t củi c.h.é.m trúng.
Vì dấu vân tay của bà khác khác.
Ở giữa một đường trắng đứt đoạn.
Trên dấu vân tay , rõ ràng đường trắng mảnh đó.
Là của bà nội.
Tay bắt đầu run. Không vì lạnh — sáng tháng ba đúng là lạnh thật, nhưng kiểu run đó.
Đó là một luồng nóng dâng lên từ trong l.ồ.ng n.g.ự.c, như chiếc lò xo nén quá lâu bỗng bật .
Sân thứ ba.
Đó là căn nhà sâu nhất trong khu nhà cũ của họ Tô.
Một căn nhà thấp, tường gạch xanh, cửa gỗ. Hồi nhỏ thường chơi ở đó — bà nội sống trong căn nhà , trong sân một cây lựu và hai luống hành.
Sau bà mất, căn nhà đó bỏ . Mẹ “ ai ở, nhà cũ quá ”, đó biến nó thành chỗ chất đồ linh tinh.
mảnh đất của căn nhà đó là của bà nội.
Nhà cũng do bà và ông nội xây.
Lần giải tỏa — ba căn nhà tái định cư tính dựa bộ diện tích nhà cũ của họ Tô.
Bao gồm hai sân phía .
Và cả sân thứ ba.
Nói cách khác, phần bồi thường giải tỏa tương ứng với sân thứ ba, theo di chúc của bà nội, là của .
đặt tờ di chúc lên đầu gối, mở chiếc phong bì nhỏ.
Bên trong là một tờ giấy thư.
Nét chữ giống di chúc — xiêu vẹo, chữ sai gạch .
Không khác hộ.
Đây là bà nội tự .
Bà chữ, nhưng bà vài chữ — tên của , tên của , và mấy chữ đơn giản như “nhà”, “”, “niệm”.
Trên tờ giấy chỉ ba dòng:
Niệm Niệm:
Bà xin cháu. Nhà thiệt cho cháu. Căn nhà là để cho cháu. Sau sống cho thật .
Ba dòng chữ.
Xiêu vẹo.
Có hai chữ ngược, chữ “Niệm” còn sai nét.
nhận từng chữ một.
Bởi vì những chữ là bà nội học từng nét một.
Bà từng :
Cả đời bà chỉ học tên cháu gái .
xổm bên bếp, áp tờ giấy lên mặt.
Giấy mỏng, mùi sách cũ trộn với mùi long não.
Đó là mùi tủ của bà nội.
“Bà nội…”
khẽ gọi một tiếng.
Nhẹ đến mức như sợ đ.á.n.h thức ai đó.
Ánh đèn trong bếp màu vàng ấm, chiếu lên tờ giấy mỏng, những chữ xiêu vẹo như đang phát sáng.
Trong gia đình đó —
Trong cái gia đình mà liều mạng vì nó suốt mười hai năm —
Có một thấy .
Không .
Không bố.
Không em trai.