Căn Nhà Bà Nội Để Lại - Chương 12
Cập nhật lúc: 2026-03-11 11:30:31
Lượt xem: 96
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bà đặt cốc xuống ngoài. Bước chân chậm, như thể què.
Không, què là bố. Mẹ què. Bà chỉ mệt thôi.
Bà chậm, nặng nề.
Cánh cổng sân đóng lưng bà. tiếng bước chân bà xa dần, biến mất.
trong sân.
Cốc tảng đá vẫn còn bốc . Nước nhạt , vài lá lắng đáy.
cầm cốc lên, uống một ngụm.
Đắng. Hơi chát.
Trà bố mang đến loại ngon, nhưng uống .
Chu Nghiễn từ trong nhà bước , hỏi gì. Anh cầm cốc rửa đặt tủ.
"Ngày mai vẫn chuyển nhà chứ?" hỏi.
"Chuyển." .
Cửa tiệm ở huyện lớn. Hơn ba mươi mét vuông, hình chữ nhật. Phía mặt đường là một ô cửa kính lớn.
và Chu Nghiễn bận rộn cả tuần. Sơn tường, lát sàn, lắp đèn.
Máy may chuyển từ thị trấn lên. Chiếc máy hiệu Butterfly bà nội để . Khung sắt rỉ một nửa, nhưng vẫn dùng .
mua thêm hai máy công nghiệp mới, đạp chắc.
Vải thì nhập từ chợ bán buôn ở tỉnh, ban đầu chỉ nhập ít để thử.
Biển hiệu do Chu Nghiễn . Anh hàn khung sắt căng tấm vải trắng lên.
Chữ đó là do tự .
Tiệm may Niệm Niệm.
Chữ bằng b.út lông. luyện vài ngày nên lắm, nhưng .
Ngày khai trương, chúng đốt pháo.
Chỉ mở cửa tiệm, đặt hai chậu cây xanh cửa.
Phụ đưa con đến trường tiểu học đối diện qua, nhưng ai . Vài ngày đầu đều như .
Khách đầu tiên là do luật sư Triệu giới thiệu.
Một phụ nữ hơn bốn mươi tuổi may một bộ sườn xám cải tiến để mặc trong đám cưới con gái.
Bà mang theo vải lụa thật từ Tô Châu.
đo đo, vẽ rập, máy may ba ngày.
Khi bà tới thử đồ, gương xoay một vòng, .
Bà trả thêm năm mươi tệ tiền cảm ơn.
"Con gái phúc." bà .
"Tay nghề cô ."
"Cảm ơn." đáp.
Sau khi bà , trong tiệm ô cửa kính lớn.
Ngoài là phố xá, qua tấp nập.
Có xách rau, dắt con, điện thoại.
Họ là ai.
Họ chỉ ở đây một tiệm may. Bà chủ ít nhưng tay nghề .
Như là đủ.
Bố thỉnh thoảng sẽ tới.
Không thường xuyên. Một tháng một , hoặc hai .
Ông xe khách ba tiếng.
Đến nơi thì chiếc ghế nhựa cửa tiệm, gì, bận rộn bên trong.
rót cho ông, ông uống.
hỏi ông ăn , ông ăn .
Thật ăn. .
Môi ông khô, sắc mặt cũng .
"Bố, ăn chút ."
sang quán bên cạnh mua một bát mì đưa cho ông.
Ông nhận lấy, ăn nhanh.
Ăn xong đặt bát xuống bên chân tiếp tục .
Có khi cả buổi chiều, khi nửa ngày.
Trời tối ông về, kịp chuyến xe cuối.
đưa ông bến xe.
Trước khi lên xe ông một cái. Môi khẽ động, cuối cùng chỉ gật đầu.
"Bố giữ sức nhé."
"Ừ. Con cũng ."
Xe chạy .
bến xe đèn hậu chiếc xe khách mất hút ở khúc cua.
Bố từng "xin ".
ông sẽ đến.
Sẽ cả buổi.
Sẽ uống pha, ăn bát mì mua.
Có những giỏi lời.
họ dùng cách khác để thể hiện.
Như là đủ.
Chuyện của Tô Viễn thỉnh thoảng vẫn .
Từ dì Hai. Từ họ.
Đều là những mẩu tin rời rạc.
Cậu bán nốt hai căn nhà tái định cư còn để trả nợ.
Vẫn còn thiếu hơn mười vạn, trả thế nào.
Viện nghiên cứu vẫn giữ theo diện theo dõi. Nghe biểu hiện bình thường, lãnh đạo cũng hài lòng.
Lâm Uyển Thanh ly hôn , mang con tái giá.
Tô Viễn sống một trong phòng thuê, ngày nào cũng ăn mì gói.
, gì.
Không thương hại.
Cũng bỏ đá xuống giếng.
Đó là lựa chọn của .
Cậu chọn c.ờ b.ạ.c.
Chọn lừa dối.
Chọn coi sự hy sinh của chị gái là điều hiển nhiên.
Bây giờ trả giá.
Công bằng.
từng giúp .
Một đồng cũng .
Có dì Hai thử dò hỏi:
"Niệm Niệm, em trai con t.h.ả.m như , con ..."
"Dì Hai." cắt lời.
"Dì may quần áo ?"
Bà gượng .
nợ Tô Viễn.
Chưa từng.
Đến mùa thu, căn nhà tái định cư giao.
mang bản án và chứng minh thư đến văn phòng giải tỏa thủ tục.
Chìa khóa trao cho .
Một căn hai phòng ngủ một phòng khách, hơn tám mươi mét vuông, ở phía đông huyện.
Khu chung cư xây xong. Cây xanh cũng tạm . Hành lang còn mùi sơn mới.
mở cửa bước .
Bên trong trống trơn.
Sàn xi măng. Tường trắng.
Cửa sổ lớn, ánh nắng tràn sáng rực.
Chu Nghiễn , quanh.
"Được đấy."
"Ừ."
"Định ?"
"Tạm để trống." .
"Đợi tiệm may định sửa sang. Hoặc cho thuê kiếm thêm tiền."
Anh gật đầu.
giữa phòng khách căn nhà trống.
Đây là thứ bà nội để cho .
Sân thứ ba.
Trước khi mất bà nhờ di chúc, để một phần căn nhà cho đứa cháu gái bỏ học từ năm mười lăm tuổi.
Bà , trong nhà thiệt thòi con.
Bây giờ sự thiệt thòi đó bù .
Không nhiều.
.
nắm c.h.ặ.t chìa khóa trong tay.
Kim loại lạnh lạnh, cạnh sắc cấn lòng bàn tay.
Nắm c.h.ặ.t sẽ để dấu mờ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/can-nha-ba-noi-de-lai/chuong-12.html.]
Bà ơi, bà thấy .
Con lấy .
Đến mùa đông, việc ăn của tiệm may dần định.
Khách quen nhiều lên.
Có may sườn xám.
Có sửa quần áo.
Có mang con tới may đồng phục.
Đơn hàng ngày càng nhiều. Có lúc đến tám chín giờ tối.
Chu Nghiễn giao tiệm sửa xe ở thị trấn cho học việc.
Anh cũng chuyển lên huyện, thuê một cửa tiệm nhỏ bên cạnh tiệm may để sửa xe.
Hai cửa tiệm sát .
Buổi trưa ăn cùng.
Buổi tối đóng cửa cùng.
Cuộc sống cứ thế trôi qua.
Bình dị.
Yên .
Một cuộc sống mà năm mười lăm tuổi dám tưởng tượng.
Mẹ đến nữa.
Bố bà ở nhà trông cháu. Không con của Tô Viễn mà là con của dì Hai.
Mẹ bây giờ ít nhắc đến Tô Viễn.
Nhắc tới chỉ thở dài.
Nói nuôi một thằng đòi nợ.
Bố đôi khi bà ảnh của mà ngẩn .
hỏi đó là ảnh gì.
Có lẽ là ảnh cũ.
ít chụp hình. Trong nhà chắc cũng chẳng mấy tấm.
Không tha thứ.
cũng hận nữa.
Thế là đủ.
Có những trong đời thể hòa giải.
thể buông tha cho .
Ngày 23 tháng Chạp.
đóng cửa tiệm sớm hơn bình thường.
Chu Nghiễn bên cạnh cũng nghỉ.
Chúng cùng chợ mua thịt và rau về gói bánh.
Căn nhà thuê lớn, một phòng ngủ một phòng khách, nhưng đủ.
Trong bếp nóng bốc lên.
Chu Nghiễn cán vỏ bánh.
gói.
Vỏ bánh cán chỗ dày chỗ mỏng.
Bánh gói cái to cái nhỏ.
Không .
Ăn là .
"Niệm Niệm." Chu Nghiễn bỗng .
"Hả?"
"Sang năm con nhé."
Miếng vỏ bánh trong tay khựng .
ngẩng lên .
Anh cúi đầu cán bột, vành tai đỏ.
"Được." .
Anh gật đầu, thêm gì.
khóe miệng khẽ cong lên.
Bánh chín .
Chúng ăn.
TV đang phát chương trình quảng bá Tết.
Ngoài cửa sổ đốt pháo, tiếng nổ lách tách.
Ồn.
yên lòng.
Đây là nhà của chúng .
Năm mới của chúng .
Mùa xuân năm , tiệm may tròn một năm.
Việc ăn hơn dự tính.
tiết kiệm ít tiền nên sửa sang căn nhà tái định cư chuyển .
Biển hiệu tiệm may cũng cái mới.
Vẫn là Tiệm may Niệm Niệm.
là hộp đèn.
Buổi tối sẽ phát sáng.
Ánh đèn cam vàng chiếu đường, xa cũng thấy.
Chiều hôm đó, khi đóng cửa tiệm, cửa tấm biển.
Tiệm may Niệm Niệm.
Niệm Niệm.
Tên của .
Tô Niệm.
Hồi nhỏ bà nội luôn gọi như .
"Niệm Niệm , ăn cơm ."
"Niệm Niệm , đừng mệt."
Sau cũng gọi.
mỗi gọi thường là để việc.
"Niệm Niệm, giặt quần áo."
"Niệm Niệm, em trai con đóng học phí."
Niệm Niệm.
Cái tên gọi suốt hai mươi tám năm.
Phần lớn thời gian nó mang ý nghĩa hy sinh, nhường nhịn, bỏ quên.
Nó là " chị nuôi em trai ăn học".
Là "đứa con gái gả ".
Là cái tên tồn tại bản thỏa thuận giải tỏa.
bây giờ.
Nó treo biển hiệu.
Sáng rõ.
Ai ngang cũng thấy.
Tiệm may Niệm Niệm.
Cửa tiệm của Tô Niệm.
Tay nghề của Tô Niệm.
Cuộc đời của Tô Niệm.
đó lâu.
Không để trả thù ai.
Không để chứng minh với ai.
chỉ tự với chính .
Tô Niệm từ đến nay luôn xứng đáng thấy.
Dù là ngày mười lăm tuổi bỏ học.
Hay ngày hai mươi tám tuổi ở đây.
Dù là ngón tay kim may đ.â.m rách.
Hay bằng chứng đưa tòa.
Tô Niệm vẫn luôn xứng đáng.
Chu Nghiễn từ tiệm bên cạnh bước , thấy ngẩn .
Anh gì.
Chỉ bên cạnh tấm biển.
"Sáng ." .
"Ừ." đáp.
"Sáng ."
Gió từ cuối phố thổi tới, mang theo ấm của mùa xuân.
Ánh đèn tấm biển khẽ rung trong gió, như đang gật đầu.
Chúng về nhà.
Phía lưng, tấm biển vẫn sáng.
Tiệm may Niệm Niệm.
Năm chữ.
Một cái tên.
Lần cuối cùng cũng đúng nơi nó thuộc về.
[ Hết ]