CẶN BÃ RỒI CŨNG CÓ NGÀY BỊ TRẢ GIÁ - Chương 12

Cập nhật lúc: 2026-01-02 12:44:50
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3qGgbVSGBk

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Giản Kiều kéo rèm cửa sổ ngoài, liền thấy vài cỗ xe ngựa đỗ ngang dọc giữa đường, chặn kín cả con phố. Không ngừng các thị nữ và nam bộc ăn mặc hoa lệ nhảy xuống xe, tất bật khuân từng rương hành lý một.

 

Bọn họ nối đuôi một tòa thành trì ven đường. Trong thành trì, đèn đuốc lượt thắp sáng, càng nhiều nô bộc chạy xếp thành hai hàng, nghênh đón vị khách quý đến trong đêm khuya.

 

Giản Kiều ngẩng đầu lên tòa thành trì , sự uy nghiêm, lộng lẫy và rộng lớn của nó cho chấn động. Nó giống như một con cự thú phục trong màn đêm khiến những công trình xung quanh trở nên nhỏ bé đến mức đáng thương. Cánh cổng sắt nặng nề rộng tới mười mét cần bốn nam bộc hình cường tráng hợp sức mới thể đẩy mở.

 

Hai bên cổng đặt hai bức tượng sư t.ử bằng đá cẩm thạch. Chúng ắt hẳn xuất phát từ tay của những nhà điêu khắc bậc thầy nhất, khí thế uy nghi và sát khí toát khắp sư t.ử thật thể sánh bằng. Chúng rung lên bờm dày nặng, há cái miệng đầy răng nhọn hướng lên bầu trời phát tiếng gầm vang dội long trời lở đất.

 

Rõ ràng chỉ là những bức tượng tĩnh nhưng tràn ngập vẻ hoang dã của sinh vật sống.

 

Giản Kiều chằm chằm hai con sư t.ử sống động như thật, mơ hồ đoán chủ nhân của tòa thành là ai.

 

Sư t.ử chính là huy hiệu gia tộc của nhà Grander.

 

Cùng lúc đó, phu xe nhỏ giọng bẩm báo: “Đây chính là phủ công tước.”

 

Giản Kiều chút bất ngờ gật đầu. Tòa phủ công tước lấp đầy tưởng tượng của về thời đại , về đại lục , cũng như về hoàng quyền tối cao.

 

“Người đàn ông chính là Hoắc Nhĩ Grander.” Phu xe tiếp tục giới thiệu. Ông bản địa nên hiểu rõ thành phố .

 

Giản Kiều tập trung qua, liền thấy một đàn ông vóc dáng cao lớn nhảy xuống từ chiếc xe ngựa sang trọng nhất. Ánh đuốc do nô bộc giơ lên soi rõ gương mặt . Gương mặt tuy tuấn nhưng vẫn kém xa khí chất quý phái bẩm sinh và vẻ kiêu ngạo của Lôi Triết.

 

Tóc màu nâu, mắt màu nâu sẫm khiến hào quang giảm vài phần.

 

Hắn , kéo từ trong xe một thiếu phụ chừng hơn hai mươi tuổi.

 

Thiếu phụ từng bước vô cùng cẩn thận, một tay luôn nâng bụng đang nhô cao của .

 

“Đó là Helen Grander, cô con gái út của nhà Grander. Nghe nàng m.a.n.g t.h.a.i cốt nhục của quốc vương.” Phu xe hạ thấp giọng .

 

Helen Grander dan díu với chính rể của , đây là bí mật ai cũng trong giới quý tộc. Còn hoàng hậu Moan thì quản nổi chuyện , bởi nàng m.a.n.g t.h.a.i ba , sảy t.h.a.i ba nên thể sinh cho chồng một hoàng t.ử.

 

Sức khỏe của Charles III ngày càng sa sút, ông khẩn thiết cần một thừa kế.

 

Tất cả quý tộc đều ngầm thừa nhận sự phong lưu của quốc vương, đồng thời cũng ngóng trông sự đời của tiểu hoàng t.ử.

 

Trong tình huống như , cái bụng của Helen Grander trở nên vô cùng quý giá. Trước , nàng là kẻ xui xẻo c.h.ế.t chồng, cha ruồng bỏ, chị em coi thường. Còn hiện tại, nàng là bảo bối trong tim Charles III, khả năng sẽ thế hoàng hậu, trở thành phụ nữ tôn quý nhất Tottes trong tương lai.

 

Công tước Grander sợ nàng sống một bên ngoài sẽ xảy chuyện ngoài ý , liền dặn dò con trai cả đón nàng về.

 

“Helen và Hoắc Nhĩ là em ruột cùng cha cùng , của họ từng là tình nhân của công tước Grander. Tuy đàn bà gả nhưng cuộc sống thê t.h.ả.m, sớm công tước Grander chọc tức đến c.h.ế.t . Ngài , khi công tước Grander bao dưỡng, của Helen và Hoắc Nhĩ chỉ là một kỹ nữ!”

 

trở thành công tước cũng thể che giấu sự thật Helen và Hoắc Nhĩ là con riêng. Mẫu của đại nhân Lôi Triết và hoàng hậu Moan xuất vô cùng cao quý nhưng trái vận mệnh…

 

Phu xe hất cằm về phía Hoắc Nhĩ và Helen, giọng điệu đầy khinh miệt: “Trong cơ thể hai kẻ đó chảy dòng m.á.u của kỹ nữ.”

 

Ở thời đại , huyết thống là thứ vô cùng coi trọng. Không huyết thống thuần chính thì thể xem là quý tộc chân chính. Vì thế, ngay cả phu xe cũng thể dùng thái độ khinh miệt để đối xử với Hoắc Nhĩ Grander và Helen Grander.

 

Hai nam bộc từng qua bí mật gia tộc chấn động như , khỏi liên tục tặc lưỡi.

 

Giản Kiều thì sớm quen.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/can-ba-roi-cung-co-ngay-bi-tra-gia/chuong-12.html.]

Những bê bối kiểu chẳng khác gì các cuộc tranh đấu gia tộc thời cổ đại ở Hoa quốc, đều là sủng diệt thê, lấy thứ chính, chèn ép lẫn .

 

Cái gọi là đấu đá trong nội viện chẳng qua hôm nay gió đông áp đảo gió tây, ngày mai gió tây đè bẹp gió đông. Từ cục diện hiện tại mà , Lôi Triết và chị gái dường như sắp thua .

 

Giản Kiều dùng đầu ngón tay khẽ chạm khóe mắt, tâm trạng cuối cùng cũng còn u ám đến thế nữa.

 

lúc , Helen Grander bỗng cất giọng hỏi: “Chủ nhân nhà ngươi là Bá tước Hoa Đô ?”

 

Nàng thấy huy hiệu hoa sen bạc xe ngựa, liền nhận lai lịch của đoàn xe.

 

Phu xe vội đáp: “Vâng, chúng đến từ thành Disolate.”

 

Không thể tiếp tục ẩn , Giản Kiều đành bước xuống xe ngựa, chào hỏi hai em. Theo lý mà , là bá tước, còn Helen chỉ là một quả phụ, địa vị phận của hai cách biệt lớn, lẽ là Helen hành lễ với mới đúng.

 

Helen yên tại chỗ nhúc nhích, còn giơ cánh tay lên, hiệu cho Giản Kiều tiến tới hôn lên mu bàn tay .

Xin chào các độc giả thân yêu,

Cảm ơn mọi người đã ghé thăm và ủng hộ truyện của Vèm Chanh. Đừng quên theo dõi fanpage và TikTok để đón đọc nhiều truyện hay hơn nhé!

Chúc mọi người một ngày thật bình yên và hạnh phúc.

Thương mến, Vèm Chanh!

 

Cằm nàng hất cao, mặt gần như khắc hẳn hai chữ “ban ơn”.

 

Hoắc Nhĩ Grander chắp tay lưng đó, sắc mặt càng thêm ngạo mạn.

 

Giản Kiều chậm rãi bước tới, cố đè nén bất mãn trong lòng, chạm khẽ hôn lên mu bàn tay của Helen rời . Xuyên qua làn da thô ráp phủ đầy phấn thơm , mơ hồ ngửi thấy một mùi mồ hôi hôi hám.

 

Người nơi đây cho rằng nước là vật sạch, sẽ mang đến bệnh tật, vì thế quanh năm suốt tháng tắm rửa.

 

Có một khoảnh khắc, suýt nữa kìm cơn cuộn trào trong dày.

 

Helen rút tay về, lệnh: “Ta Nước Mắt Thiên Thần, ngày mai ngươi mang nó tới đây. Ta dùng nó để tô điểm cho vương miện của .”

 

Nước Mắt Thiên Thần là một viên kim cương xanh nhạt nặng năm mươi cara, đồng thời cũng là bảo vật trấn thành của Disolate. Nó thợ thủ công mài giũa thành hình giọt lê, trong suốt, trông như một giọt nước mắt mà thiên thần rơi xuống, đến thánh khiết, đến rực rỡ. Giá trị của nó đủ để mua nửa cái Grander, đàn bà dùng giọng điệu đương nhiên để cưỡng đoạt món bảo vật .

 

Trong mắt nàng , địa vị của Giản Kiều đại khái chẳng khác gì một con ch.ó. Nàng cúi mắt con ch.ó thêm một cái là ân huệ lớn lao dành cho đối phương.

 

Nàng thứ gì, Giản Kiều liền quỳ xuống đất, hai tay nâng cao, từng bước quỳ gối dâng lên, cuối cùng còn lộ vẻ cảm kích rơi lệ.

 

Nàng chính là kiểu quý tộc điển hình, coi con là con .

 

Nghĩ tới đây, sắc mặt Giản Kiều lạnh xuống.

 

Lúc , Hoắc Nhĩ Grander cũng lên tiếng: “Ngày mai ngươi mang hết những trang sức châu báu đắt tiền nhất, lụa là gấm vóc, váy lễ phục đắt giá nhất trong cửa hàng của ngươi tới cho em gái chọn. Ngươi cũng đấy, nàng cần xuất hiện với hình tượng nhất trong yến tiệc của quốc vương. À đúng , tiện thể mang cả sổ sách của ngươi tới để xem qua.”

 

Giản Kiều lập tức nhận , Hoắc Nhĩ coi Grander như địa bàn của . Cửa hàng mở địa bàn của , lợi nhuận đương nhiên cũng thuộc về .

 

Hắn đòi sổ sách chỉ là để xem thử thể cướp bao nhiêu tiền mà thôi. Hắn khoác lớp áo quý tộc nhưng những chuyện của kẻ cướp. Nếu thật sự giao sổ sách cho , sẽ vét sạch bộ của cải của thành Disolate, đến một đồng xu cũng để cho Giản Kiều.

 

Còn việc Giản Kiều và con dân của vì thế mà c.h.ế.t đói . Xin , chuyện đó liên quan tới , cũng trong phạm vi suy xét của .

 

Cho nên, so với hai em , Lôi Triết quả thực giống như một thiên thần đáng yêu.

 

Giản Kiều hối hận . Vừa nên vì cảnh tệ hại của Lôi Triết mà cảm thấy may mắn.

 

Giờ phút , chân thành hy vọng Lôi Triết và hoàng hậu Moan mới là kẻ chiến thắng trong cuộc đấu đá nội viện . Ít nhất, đôi chị em đó hành sự vẫn còn giới hạn, giống hai đứa con của kỹ nữ , dòng m.á.u chảy trong cơ thể chúng đều tỏa mùi hôi thối của lòng tham.

 

 

Loading...