CẶN BÃ RỒI CŨNG CÓ NGÀY BỊ TRẢ GIÁ - Chương 11

Cập nhật lúc: 2026-01-02 12:44:49
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1gCFB1MZa3

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Sau khi chiếc xe ngựa chạy qua, Lôi Triết dùng chuôi kiếm chọc chọc cánh tay của Nam tước Duncan hỏi: “Bây giờ Bá tước Hoa Đô đang ?”

 

Không hiểu vì , dám đầu biểu cảm của đối phương.

 

Nam tước Duncan xem hứng thú, lớn : “Lôi Triết, ngài giỏi thật đấy! Hai tên nam bộc son phấn lòe loẹt biến thành quái vật . đáng tiếc, Bá tước Hoa Đô dùng ô che đòn tấn công của ngài, phản ứng của nhanh, hề hấn gì.”

 

Nghe thấy câu , Lôi Triết mới vội vàng đầu .

 

Hoàng hôn buông xuống, cầm một chiếc ô trong màn mưa lất phất. Gương mặt quá mức tái nhợt trong bóng tối tỏa ánh sáng nhàn nhạt che giấu . Lúc , đang chớp mắt về phía , hàng mày thon dài nhíu c.h.ặ.t , lặng lẽ kể sự khó chịu trong lòng.

 

Vì trò đùa ác ý , khí chất u uất vốn của càng trở nên âm trầm hơn vài phần.

 

Cuối cùng cũng khiến đối phương thẳng sự tồn tại của nhưng Lôi Triết vui nổi. Nhìn gương mặt phủ đầy vẻ u sầu , trái càng thêm bực bội.

 

Xin chào các độc giả thân yêu,

Cảm ơn mọi người đã ghé thăm và ủng hộ truyện của Vèm Chanh. Đừng quên theo dõi fanpage và TikTok để đón đọc nhiều truyện hay hơn nhé!

Chúc mọi người một ngày thật bình yên và hạnh phúc.

Thương mến, Vèm Chanh!

“Về Grander.”

 

Trong nháy mắt, mất hết hứng thú.

 

Hắn xoa xoa giữa mày đang nhíu c.h.ặ.t, đầu gương mặt tái nhợt u uất thêm một nữa, nhất thời chút mờ mịt.

 

Chiếc xe ngựa đầu ở đất trống rộng rãi trong rừng, chạy về hướng Grander.

 

Đã sớm đoán xe ngựa sẽ , Giản Kiều vẫn chờ bên đường, hơn nữa còn chuẩn sẵn sàng dùng ô che đợt tấn công bùn đất thứ hai.

 

, Lôi Triết lệnh cho phu xe giảm tốc độ, cuối cùng dừng bên cạnh .

 

“Ta ngài nhận bằng cách nào?” Lôi Triết thò đầu khỏi cửa sổ xe hỏi: “Ở Grander, thể coi chiếc áo sơ mi lụa đắt đỏ như vàng là thường phục, ngoài Lôi Triết Grander , còn Hoắc Nhĩ Grander. Sao ngài xuất hiện mắt ngài là Hoắc Nhĩ?”

 

Hoắc Nhĩ Grander chính là trai của .

 

Giản Kiều căn bản chuyện với tên quỷ trẻ con . Thế nhưng vai gánh cả thành Disolate, đó là trách nhiệm mà vĩnh viễn thể trốn tránh.

 

Anh lấy lòng những đại quý tộc để đổi lấy lợi ích cho con dân của .

 

, cúi đầu, giọng nhẹ nhàng chậm rãi: “Ở Grander xa xôi, một đứa con của mặt trời, đôi mắt xanh thẳm như bầu trời quang đãng, mái tóc rực rỡ như vàng ròng tinh khiết. Khi từ xa, trong mắt sẽ ánh nắng tràn .”

 

Anh cúi đầu thấp hơn một chút, thở dài : “Khoảnh khắc mở cửa xe và thấy ngài, liền nhớ đến câu ngâm xướng , đó là khúc trường ca truyền kỳ do các thi sĩ lang thang riêng cho ngài. Vậy nên mặt , ngoài ngài , còn thể là ai?”

 

Lôi Triết: “…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/can-ba-roi-cung-co-ngay-bi-tra-gia/chuong-11.html.]

 

Ngay lúc , những cảm xúc mơ hồ, tức giận và chán nản rõ nguyên do tích tụ trong lòng , tất cả đều tan biến. Những lời ca tụng còn khoa trương hơn thế , thường xuyên từ miệng khác nhưng nào khiến trái tim vui sướng như chim non tung cánh.

 

Trên đời như Bá tước Hoa Đô chứ? Rõ ràng những lời nịnh nọt như nhưng hề chút dáng vẻ nịnh bợ xí nào. Anh quá chân thành, cũng quá động lòng , chỉ dăm ba câu xoa dịu bất mãn.

 

Lôi Triết mím c.h.ặ.t môi mới khiến bật ngay tại chỗ.

 

“Chúc mừng ngài.” Hắn giả bộ cao ngạo cất lời: “Ngài vui, cho nên chuyện hôm nay kết thúc tại đây.”

 

Giản Kiều nắm c.h.ặ.t cán ô, ôn hòa đáp : “Cảm ơn sự khoan dung rộng lượng của ngài.”

 

Rõ ràng gây khó dễ, sỉ nhục là nhưng vì quyền thế, buộc cúi đầu kẻ sỉ nhục đó chính là quy tắc sinh tồn của Tottes.

 

Lôi Triết hừ một tiếng lệnh cho phu xe tiếp tục lên đường.

 

Tiếng vó ngựa lộc cộc dần dần xa , cho đến khi chiếc xe ngựa làn sương mù dày đặc nuốt chửng. Lúc , Giản Kiều đang cúi đầu tiễn đưa mới thẳng lưng dậy, ánh mắt lạnh nhạt theo chiếc xe ngựa đang biến mất. Anh , đây mới chỉ là bắt đầu mà thôi, phía còn nhiều gian nan đang chờ đợi.

 

Nửa tiếng , xe ngựa của Giản Kiều xuyên qua những con phố rộng rãi, sạch sẽ của Grander. Hai bên đường là những tòa lâu đài xa hoa san sát, những dinh thự tinh mỹ, những nhà thờ uy nghi sừng sững… Binh lính tuần tra cầm đuốc ngang qua đường, phát tiếng bước chân đều tăm tắp.

 

Trong đêm tối, thấy ánh đèn như , thấy âm thanh như , ai là cảm thấy an tâm.

 

Nếu thành Disolate là một thiếu nữ lãng mạn, thì Grander chính là một bậc thánh triết trang nghiêm. Nó duy trì sự phồn thịnh suốt hàng trăm năm, vẻ uy nghi rộng lớn thể so sánh với bất kỳ thành trì nào khác.

 

Giản Kiều chú ý quan sát mặt đường một chút, khẽ thở phào nhẹ nhõm: “Trước khi xuống xe, chúng cần giày cao gót.”

 

Việc phát minh giày cao gót là để tránh giẫm phân, điều tuyệt đối là một câu chuyện hoang đường.

 

Mỗi thành phố mà Giản Kiều qua đều thiếu hệ thống xử lý nước thải, trong nhà dân nhà vệ sinh, vì chỉ thể vệ sinh ngoài đường. Ngay cả hoàng cung của Charles III cũng nhà xí, các quý tộc sống ở đó thể để “kỷ niệm” của họ ở bất cứ nơi nào.

 

Lò sưởi, bồn hoa, nhà bếp chỗ nào chỗ nấy đều thể tìm thấy những cục phân vàng óng.

 

Những cung điện đồn đại là lộng lẫy xa hoa, thực tế là một nông trại đầy rẫy phân và nước tiểu, mùi hôi thối xộc lên trời. Chỉ điều, thứ nuôi nhốt bên trong là gia súc mà là một đám quý tộc tự xưng là tao nhã.

 

Nghĩ đến đây, Giản Kiều bất giác đưa tay che mũi.

 

Hai nam bộc co ro trong góc chỉ quần áo dính đầy bùn đất của , : “Thưa đại nhân, là chúng bẩn hơn đường phố bẩn hơn nữa.”

 

lúc , xe ngựa bỗng nhiên dừng , phu xe đầu nhỏ: “Đại nhân, phía tắc đường !”

 

 

Loading...