CẨM TÚ TRƯỜNG AN - Chương 5
Cập nhật lúc: 2026-02-07 16:24:16
Lượt xem: 68
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hình như... là tham gia yến tiệc gì đó?
An Nhu Truyện
Phải ! Chính là hội hoa cúc!
Nhìn mặt trời ngoài cửa sổ đang dần lên cao, đầu óc trong phút chốc trở nên trống rỗng, lưng ướt đẫm mồ hôi lạnh.
Nếu Thái t.ử vì thế mà gặp nạn...
Ta dám nghĩ tiếp nữa, lúng túng mặc vội ngoại y, giấu thanh chủy thủ thắt lưng rảo bước chạy nhanh về phía cung Vạn Thọ.
Cuối cùng cũng đến nơi khi yến tiệc bắt đầu.
lính canh cửa cung thấy thiệp mời nên nhất quyết cho .
"Hai vị đại ca thể châm chước cho chút , để đưa ít đồ."
"Hoặc là... hai vị phiền báo giùm Tiết thiếu giám một tiếng, đợi ở cửa cũng ."
Mặc cho rát cả cổ, hai lính canh cũng chỉ xua tay, vẻ mặt lạnh lùng thèm đếm xỉa đến nữa.
"Dật An, con ở đây?"
Phụ đến dự tiệc sừng sững mặt , sắc mặt u ám trầm trọng, hai ánh mắt như đang dò xét lướt qua gương mặt .
Ta rõ là , nhưng vẫn nghiến răng, ôm tâm thái còn nước còn tát mà hành lễ với ông .
"Nữ nhi chuyện quan trọng cần tìm Tiết gia, thể xin phụ giúp con báo với một tiếng, con đợi ở chỗ ."
"Hoang đường! Chỗ là nơi con thể tới , còn mau lui về!"
Phụ xong liền nhíu c.h.ặ.t lông mày, quát khẽ một tiếng sải bước rời .
như những gì dự đoán.
Người bên trong ngày một đông hơn, chỉ một khắc nữa thôi là yến tiệc sẽ bắt đầu.
Lòng nóng như lửa đốt, trán lấm tấm những giọt mồ hôi mịn.
"Tiết phu nhân?"
Một giọng run rẩy từ phía truyền đến.
Ta , ánh mắt khẽ sáng lên, giọng cũng giấu nổi vẻ kích động.
"Khổng Thái phó!"
Quỹ đạo của vận mệnh vẫn y hệt như kiếp .
Tại yến tiệc quả nhiên xảy chuyện thích sát Thái t.ử, và cũng chính Tiết Yếu là cứu ngài .
May mà gặp Khổng Thái phó, nếu thì kiếp ...
Ta c.h.ế.t muôn cũng khó lòng chuộc hết lầm.
Đêm đến, Tiết Yếu ôm lòng giường, khẽ thủ thỉ tâm tình.
"Hôm nay nếu nàng, lẽ và Thái t.ử mất mạng tay đám thích khách đó ."
"Ai mà ngờ bên cạnh Thái hậu tráo thành t.ử sĩ cơ chứ."
Ta khẽ c.ắ.n môi, trong lòng vẫn còn cảm thấy sợ hãi.
Suýt chút nữa chính hại c.h.ế.t .
Tiết Yếu siết c.h.ặ.t vòng tay, tựa cằm lên đầu .
"Phía Tam hoàng t.ử dường như bắt đầu mất kiên nhẫn, sắp tới chắc chắn sẽ nhiều việc ."
"Ta thể thường xuyên ở bên cạnh nàng như dạo , nàng giận đấy."
Ta vội vàng gật đầu lia lịa.
"Chuyện đó là đương nhiên ."
Thấy đồng tình nhanh ch.óng như , Tiết Yếu ngẩn , bỗng chốc trở nên vui, giọng điệu cũng mang theo vài phần oán trách.
"Ta ngay mà, phu nhân chẳng thiết tha gì chuyện ở bên cạnh cả."
"Thôi thì cứ việc của , dù lao lực đến c.h.ế.t cũng chẳng ai xót xa."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cam-tu-truong-an/chuong-5.html.]
Khóe miệng giật giật, cảm thấy đau đầu.
Người ở bên ngoài uy phong lẫm liệt là thế, mà khi dỗi hờn chẳng khác gì một đứa trẻ.
Ta tốn bao công sức dỗ dành hồi lâu, hết lời ý , còn phối hợp chiều chuộng bằng mấy trò mới lạ, mới chịu thỏa lòng mà ngủ.
Tiết Yếu quả thực hề suông.
Kể từ ngày đó, trở thành một Tiết Yếu bận rộn đến mức chân chạm đất.
Có khi đang ngủ đến nửa đêm thì thấy giường thêm một , cũng khi biền biệt mấy đêm liền về.
Giữa hai phe phái ở thế giương cung bạt kiếm, dăm bữa nửa tháng tin vị đại thần nào đó ngã ngựa.
Trong triều đình gió rít hạc kêu, bầu khí trở nên vô cùng căng thẳng.
Như thế cũng .
Cầu về cầu, đường về đường, hãy cứ để chuyện thuận theo quỹ đạo của kiếp mà tiếp diễn.
Đang lúc cầu nguyện cho vạn sự thuận lợi, thì Mạnh Dật Như lâu gặp bỗng nhiên tìm đến cửa.
Mạnh Dật Như giờ gả cho , đầu cài đầy trâm ngọc, giữa lông mày càng lộ rõ vẻ cay nghiệt.
"Nghe , dạo ngươi và vị Tiết thiếu giám chung sống hòa hợp?"
Nàng từ xuống , ánh mắt đảo liên hồi, giọng điệu mang theo ý châm chọc.
Ta bưng chén lên, khẽ thổi những lá đang trôi nổi, cúi đầu giữ im lặng.
Chẳng trong hồ lô của nàng đang bán t.h.u.ố.c gì.
"Phụ quả sai, nhưng nhất ngươi đừng quên phận của là gì."
Nụ mặt Mạnh Dật Như vụt tắt, giọng cũng trở nên lạnh lẽo, nàng ném một bức thư và một chiếc cẩm nang lên bàn.
Ta mở thư , đó là b.út tích của phụ , nội dung đơn giản.
Ông tìm cơ hội độc sát Tiết Yếu.
Trong cẩm nang một gói t.h.u.ố.c bột, và cả chiếc trâm cài mà năm mười tuổi tặng cho mẫu .
Chỉ điều, nó gãy đôi.
Lòng đại loạn, ngón tay siết c.h.ặ.t chiếc trâm đến trắng bệch.
Mạnh Dật Như chằm chằm xong bức thư định giơ tay lấy .
"Ngươi xem xong thì đưa đây cho , để đem tiêu hủy."
Ta sực tỉnh, cố gắng trấn tĩnh tinh thần, kìm nén cảm xúc mà mở lời.
"Tam , cứ yên tâm, việc tự khắc sẽ lo liệu thỏa, nhưng chiếc cẩm nang phiền mang về ."
Đối diện với ánh mắt khó hiểu của Mạnh Dật Như, cân nhắc từ ngữ, tỏ vẻ chân thành.
"Thứ nhất, dạo gần đây Tiết Yếu hầu như về nhà dùng bữa, cơ hội tay. Thứ hai, nếu Tiết Yếu xảy chuyện ở trong phủ, đầu tiên điều tra chính là ."
"Muội đó thôi, từ vụ thích sát , Tiết Yếu càng thêm cảnh giác với . Mỗi ngày trong phòng ai , thêm bớt thứ gì đều nắm rõ như lòng bàn tay, sợ nếu cẩn thận... sẽ liên lụy đến ."
"Ngày mốt chính là thọ yến của Thái hậu, văn võ bá quan và gia quyến đều sẽ mặt. Đến lúc đó hãy đưa thứ cho , sẽ tìm cơ hội bỏ đồ ăn của Tiết Yếu, như chắc chắn sẽ liên lụy đến Mạnh phủ chúng , thấy thế nào?"
Mạnh Dật Như lưỡng lự một hồi, c.ắ.n môi suy nghĩ kỹ càng, dường như thấy lời cũng lý.
"Vậy thì cứ quyết định như thế ."
Ta thầm thở phào nhẹ nhõm.
Mạnh phủ sắp đặt lưỡi đao sát nhân , rõ ràng coi như một quân cờ bỏ .
Nếu thành công, chắc chắn cũng khó thoát khỏi cái c.h.ế.t.
hiện tại mẫu vẫn đang giam lỏng ở phủ, buộc lòng để bọn họ khống chế.
Cũng may Mạnh Dật Như đầu óc đơn giản, cục diện vẫn còn đường xoay xở.
Lúc điều quan trọng nhất là báo cho Tiết Yếu một tiếng. Nếu đêm nay về, ngày mai cũng tìm cách ngoài gặp một phen.
Chỉ là sợ khiến Mạnh phủ nảy sinh cảnh giác.
Mãi cho đến khuya trong lòng vẫn đầy mâu thuẫn, nhịn cơn buồn ngủ, định bụng thì chợt thấy tiếng bước chân quen thuộc ngoài cửa.