Cầm Thú Nuôi Nhốt Cô Gái Nhỏ - Chương 9
Cập nhật lúc: 2026-01-31 10:14:21
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngủ một giấc dài thức dậy, bên cạnh sớm , nhưng cô buồn để quan tâm, nhanh tay tắt báo thức đầu giường, xông thẳng phòng tắm để đồ học.
Mai Cẩn Nghiêu đang ở sảnh biệt thự báo uống , nhưng tâm trí để mắt đến cửa thang máy, chợt tiếng từ cầu thang phát âm thanh, đầu . Bắt gặp cô gái nhỏ đang mặc bộ đồ đồng phục cấp ba, tóc cột lên gọn gàng, đôi vai mảnh khảnh đeo chiếc cặp màu trắng, chiếc áo sơ mi đống thùng phát hoạ rõ nét cái eo nhỏ mềm mại bên trong lớp áo mỏng của thiếu nữ, chân váy dài qua gối chỉ ngắn đến đùi, để lộ đôi chân thon thả trắng nõn chút lông tờ nào.
Cả tràn gập thở thanh xuân tươi mát. khiến gương mặt nào đó đen .
Vừa bước xuống lầu thấy đàn ông ở cô ngẩn một lát, nhưng tiến bước chân đến, thấy ánh mắt nọ vẫn đôi chân , mặt cô mới sáng ngày liền đỏ bừng.
Lục An Tràm lên tiếng cố ý tìm đề tài để gây chú ý đàn ông: "Anh... Không ?"
Lúc mới rời mắt, cô: "Đi, nhưng đưa em đến trường ."
Cô xua tay từ chối: " Không cần , lo công việc của , tự đến trường ."
Anh nhiều, liếc mắt một cái: " thứ hai."
Đồng t.ử cô co , im lặng xuống ăn bữa sáng chuẩn sẵn từ bàn.
"Vừa em thang máy?"
"Muốn tập thể d.ụ.c."
Mai Cẩn Nghiêu chỉ hỏi một câu, đó gì, cho đến khi trong xe.
"Lên đây."
Cô giật , ghế lái đằng , trợ lý Từ bắt gặp ánh mắt ý ấn rèm chắn hạ xuống.
Lục An Tràm gãi đầu ngại ngùng vô cùng.
"Em ?"
"Nghe .", Cô để cặp bên ghế trống kế bên, đó nhích , lên đùi .
Mai Cẩn Nghiêu vòng tay ôm lấy eo cô, tay đặt lên cái đùi trắng nõn ở , nhẹ xoa đến nhíu mày : "Quá ngắn."
Để ý lời cô cũng xuống: "Như là ."
Ánh mắt vui ngước cô: "Với quá là ."
Lục An Tràm nhất thời gì, thì chợt lời cảnh cáo của .
"Ở trường tuyệt đối với mấy tên nhóc cho những tên đó cơ hội chạm em, ?"
Cô gật đầu.
"Nếu vô tình chạm thôi cũng ?"
"Không .", Mai Cẩn Nghiêu nghiêm gương mặt : "Có thể chuyện với các nữ sinh khác cấm kỵ để họ động tay động chân với em."
Bất giác cô cũng nhíu mày: "Cùng đều là con gái với động chạm một chút cũng ?"
" sạch sẽ nên vợ cũng sạch sẽ như ."
Biết cái bệnh kỳ lạ của , Lục An Tràm chỉ c.ắ.n răng mà ngầm gật đầu hứa hẹn cho qua nó.
Mai Cẩn Nghiêu c.ắ.n một ngụm lên cái môi hồng chu của cô: "Đi học ngoan ngoãn một chút, tan học thấy em . Thì em tự hiểu.''
Anh vẫn sợ cô bỏ trốn đến như ? mà cũng là đúng, thật trong đầu cô từ bỏ ý nghĩ đó. Cho nên việc nghi ngờ cũng khả năng.
Đến khi chiếc xe dừng cổng trường lớn, chắc chuông reo nên học sinh lớp, cũng ít đến trễ chảy hớt ha hớt hải. Nhìn ngôi trường đây học tốn ít tiền , cô chút phấn khích mở cửa xe , liền đằng kéo "rầm" cửa xe cũng vì thế đóng .
Nhìn hai cánh mũi chạm , Lục An Tràm doạ cho giật .
Mai Cẩn Nghiêu ôm lấy gáy cô kéo sát đến, thở ngày càng gần, đôi môi cũng thế mà chạm nhẹ , giữ nguyên tư thế , tiếng khàn khàn : "Không hôn tạm biệt thì thôi, đến một câu tạm biệt cũng khó lắm ?"
Rũ mắt xuống bất ngờ thấy gò má cô hây hây màu hồng nhạt, cảm xúc trong thứ lá cây gì cọ nhẹ qua một cái.
Trong lúc tim đập mạnh, mắt trợn trắng, bất thình lình đầu lưỡi l.i.ế.m lấy môi, cả sống lưng cô tê dại, tay nhẹ đẩy vai : "Trễ... Giờ lắm ."
là trễ giờ, nên đành buông cô .
Cô chần chừ gương mặt trầm tĩnh của đàn ông một lúc, đó quyết định một việc, ngửa đầu hôn chụt một cái lên má , nhanh ch.óng xoay đẩy cửa ngoài mới câu tạm biệt.
Mai Cẩn Nghiêu đờ đẫn bóng lưng đang chạy vội vã , mắt nheo , đôi môi rõ sắc thái khẽ cong nhẹ.
"Đi thôi."
Đi hành lang, cô nghĩ chuyện lúc nãy của thấy đau đầu, tại cô như thế? Tại ? Tay đè ép trái tim để nghĩ đến chuyện linh tinh.
Cả lớp 11c3 tin là thêm một vị bạn học mới chuyển đến, lớp ngừng miệng truyền miệng mà bàn luận về mới.
Bỗng cửa xuất hiện bóng , cả lớp đang xì xào liền im lặng. Cô gái dáng mảnh khảnh, gương mặt đầy đặn, ngũ quan tinh xảo, đôi mắt to tròn, chiếc mũi nhỏ gọn thanh tú, đến đôi môi nhỏ hồng hào chút son gì cả. Ngọt ngào như kẹo bông gòn! Làm cả lớp trừng mắt hít một thật sâu.
Moá! Quá !
"Giới thiệu với cả lớp đây là bạn học mới từ xa chuyển đến đây."
Cô chủ nhiệm gọi: "Em giới thiệu về bản ."
Lục An Tràm giữa bục giảng, đối diện với lớp, nhẹ cong môi ngọt ngào : "Xin chào, tớ tên Lục An Tràm mong các bạn chiếu cố."
Cả lớp vỗ tay hô to.
Cô chủ nhiệm: "Lớp trật tự , An Tràm em xuống dãy thứ tư , còn chỗ trống đấy."
Lục An Tràm gật đầu, xuống chỗ ghế trống đó , cô chào hỏi một tiếng với cô bạn đeo mắt kính bên cạnh, nhưng nọ lơ cô.
Cô cũng nghĩ ngợi gì, mặt , chào đón cô , ngày đầu học vẻ mấy là .
Lục An Tràm ngày đầu học còn giao tiếp quen ai, cũng ai âm thầm mang thù mà lập kế dội thẳng một thùng nước lạnh xuống cô "rào" một tiếng cô bất động trong nhà vệ sinh, mắt ngơ ngác xung quanh cũng chẳng thấy bóng nào, khoé môi cô co , từ đầu đến chân ướt như chuột lột.
Cô đưa tay lau nước mặt , đó nhớ đến chuyện , tay nhanh nhặt điện thoại rơi chân, lúc sáng khỏi biệt thự thì đưa cho cô chiếc điện thoại . Lúc đó cô vui mừng trong lòng thôi, nên mới nhanh thời cơ chạy nhà vệ sinh để điện thoại về nhà, cô chỉ nhớ duy nhất điện thoại của ba, chần chừ nhanh gọi điện nhưng cuối cùng là một giọng nữ truyền qua tai.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cam-thu-nuoi-nhot-co-gai-nho/chuong-9.html.]
Lục An Tràm khỏi giật , nhanh ch.óng bấm gọi nhiều nhưng cũng là như , cô buông điện thoại xuống trong lòng buồn bã, tủi c.h.ế.t ai nhè bước ngoài thì thùng nước đầu dội thẳng xuống cô.
Cô thở dài danh bạ chỉ đúng một điện thoại để tên là "chồng của Tràm Tràm", thấy cô giật kém gì, lúc sáng lưu điện thoại gì thì gọi , giờ mới thấy cái tên danh bạ đặt .
???
Khi bầu khí lạnh như băng trong cuộc họp giảm một chút nào, ai cũng im lặng sắc mặt của chủ tịch. Đang trong sự việc căng thẳng thì trợ lý Từ thông báo cô Kỷ đang loạn ở sảnh.
Mai Cẩn Nghiêu đang lạnh lùng, xong sắc mặt càng lạnh thêm: "Gọi xe bắt heo đến chở cô khỏi công ty ."
Nghe giọng lạnh tanh của chủ tịch và sự phũ phàng của ngài, càng cho đám trong phòng căng thẳng đến toát mồ hôi trán.
Bỗng cửa phòng họp mở nữa, trợ lý chạy đặt điện thoại mặt chủ tịch nhanh ch.óng lùi xa .
Mai Cẩn Nghiêu thấy tên màn hình điện thoại hiển thị, lông mày giãn cầm lấy điện thoại lên, lên tiếng mà chờ đợi lời đầu dây bên .
Lục An Tràm qua ba giây mới bằng giọng lắp bắp còn chút run: "Mai... Cẩn Nghiêu."
Ngón tay đang gõ bàn, xong ngón tay co , ngờ hôm nay cô tự động gọi tên mềm mại dễ đến .
Mai Cẩn Nghiêu hạ giọng xuống: " đây."
Cô vì lạnh nên ngừng run rẩy: "Anh mau... Cho đến đón về ."
Trái tim thắt , giọng còn ôn hoà nữa: "Xảy chuyện gì?"
"Người... Người ướt hết ... lạnh.", Lục An Tràm chuyện như thế nào, như cô chuyện là ai thì thể cho , còn đằng ...
"Chờ ."
Lục An Tràm góc tường, ôm cơ thể ướt nhẹp của , hiện giờ cô ngoài chẳng khác nào trò cho thiên hạ, cái thùng chân cô đá chân đá nó xa, đắc tội với nào.
Vì gần sắp đến mùa đông thế , cô run rẩy, môi tím nhợt nhạt, trong nhà vệ sinh đợi đến khi chuông lớp reo lên, nhưng vẫn còn đến.
Mai Cẩn Nghiêu từ trong xe bước xuống, thẳng bên trong, bảo vệ thấy lạ định ngăn , nhưng con mắt sắc bén lườm cho một cái tự giác liền lui nhường đường.
Anh lên khu vực cô học, đó nhớ trong điện thoại cô chỉ đường cho , Mai Cẩn Nghiêu chần chừ bước nhà vệ sinh nữ, chân mới lập tức dừng , thấy thiếu nữ nhỏ bé ôm cả , lạnh đến run cầm cập.
"Áo?", Lục An Tràm thấy , vui mừng hỏi đem áo cho cô .
Nhìn cô từ xuống , mặt Mai Cẩn Nghiêu trầm xuống, nhanh tay cởi cái áo khoác vest đến khoác lên cô, khom ôm cô bằng kiểu công chúa, rời khỏi chỗ .
Lục An Tràm thấy sắc mặt , nên dám nhiều lời, trong xe mà cô vẫn còn trong lòng , cơ thể to lớn ấm áp bao quanh, ngừng ôm c.h.ặ.t cô lòng, cái lạnh cũng vì thế giảm nhiều.
Cắn c.ắ.n môi một lúc mới dám lên tiếng: "Xin , hiện giờ còn bận mà bắt đến đây."
"Nghỉ học."
Lục An Tràm thoáng chốc giật , câu định kẹt cổ họng, một lúc : "Tại ?"
Anh rũ mắt cô: " nuôi em, còn cần gì học."
Nhất thời trong xe đều trở nên yên lặng, Lục An Tràm cũng đáp câu nào mà chỉ chằm chằm sườn mặt trai của . Cô là giàu nhưng rõ những công việc gì, cũng hiểu nguy hiểm đến thế nào mà thấy xung quanh phục tùng .
"Có là ông trùm mafia ?"
Mai Cẩn Nghiêu câu ngốc nghếch , cụp mắt xuống trong lòng , thờ ơ đáp: "Cũng hẳn."
Cô nhíu mày, cũng hẳn là như thế nào, trả lời cô thế cô là ai.
" là vợ ."
Thấy híp mắt , cô c.ắ.n môi hối hận thì câu đó, vội nhanh ch.óng suy nghĩ để giải thích nhưng kịp, giọng nhàn nhạt thốt .
" là ông trùm mafia như em nhưng mà...", Mai Cẩn Nghiêu kê môi sát tai cô, thở nhẹ: " ai dám đắc tội đến kể cả đó là ông trùm, đều g.i.ế.c hết."
Lục An Tràm rùng , cô nắm c.h.ặ.t lấy bàn tay , môi bặm để lộ vẻ sợ hãi đáng thương của .
Đến biệt thự, Mai Cẩn Nghiêu lạnh lùng ôm cô xuống, thấy cô gái trong run lên bước chân nhanh thêm.
Vào phòng ngủ đặt cô xuống, nhanh tay cởi quần áo cô .
Lục An Tràm thế giật thôi, cô vội giữ tay , : "Không cần ... tự ."
" .", Giọng lạnh tanh.
Thế là cô cúi đầu ngậm ngùi buông tay để mặc cho đàn ông cởi đồ .
Mai Cẩn Nghiêu cởi hết quần áo bên ngoài , cô lúc chỉ còn bộ đồ lót, sát gần lưng khom xuống, cằm khẽ gác vai cô, tay vòng đằng cởi móc khóa áo n.g.ự.c.
Áo bung , Lục An Tràm tự chủ lòng run lên, tim đập thình thịch ngừng, cô đang lo sợ khống chế sẽ chuyện đồi bại với cô.
Mai Cẩn Nghiêu vứt cái áo n.g.ự.c trắng ẩm ướt qua một bên, tay di chuyển xuống cạp quần lót của cô thừa một động tác mà kéo xuống, xuống để bàn tay cô đặt lên vai , nhẹ nhấc chân cô lên lấy quần lót .
Hoàn tất chuyện, lùi về vài bước ngắm cô thể non nớt cô một cái, mới xoay chỗ cất quần áo.
Hai bên tai cô đỏ ửng, giờ chạm bỏng tay, cả cô lúc nãy còn lạnh giờ nữa, ngược nóng vô cùng. Lúc cô ngẩng đầu lên thì mặt xuất hiện, mắt trực tiếp đối mắt do ngại ngùng sợ hãi ánh mắt , cô lúng túng cụp mắt xuống bàn chân .
Mai Cẩn Nghiêu rời mắt, mặt vui cũng buồn mà mặc đồ giúp cô, chỉ mặc giúp cô một chiếc váy hai dây ngoài mặc gì khác.
"Xoay ."
Sau khi cô lời lưng về phía , Mai Cẩn Nghiêu rũ xuống tấm lưng trần trắng nõn của cô, kéo hai dây từ bên hông cô qua thắt thành cái nở chính giữa lưng, nhưng vẫn che đậy gì. Do chiếc váy ngủ nó là như , phía thì che kín nhưng phía thì để lộ một mảnh lưng trắng như tuyết.
Lục An Tràm sờ trống lưng , cô kinh ngạc thuận thế thì cái khăn phủ lên đầu che hết tầm cô .
"Đứng yên."
Mai Cẩn Nghiêu lau khô tóc cho cô xong, mới đến gương mặt đỏ ửng, thản nhiên : "Không đầu thấy cơ thể em."
Cô ngước mắt lên, thấy đối diện bước gần đến , ánh mắt thâm tình rời khỏi ngươi cô. Lục An Tràm trợn mắt lùi nhanh về nhưng may là cô theo quán tính ngã xuống giường.
"Aaa."