Cầm Thú Nuôi Nhốt Cô Gái Nhỏ - Chương 8
Cập nhật lúc: 2026-01-31 10:13:50
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đêm nay là ngày cô cải t.ử hồi sinh , cả cơ thể cô mềm nhũn hết, đây là cao trào thứ năm của cô. Lục An Tràm đến cạn kiệt nước mắt, chân cô banh rộng hiện tại khép .
Mai Cẩn Nghiêu bước khỏi phòng tắm thấy cô k.h.o.ả t.h.â.n giường, chật vật trông đáng thương, bước đến, đem khăn trắng nhúng nước ấm đưa đến vánh thịt giữa chân cô, nhẹ nhàng chùi sạch những chất dịch sệt dính bên trong. Khi chạm thấy cơ thể nhỏ run rẩy nhẹ vặn vẹo hông vài cái, tay giữ đầu gối nhỏ cô .
"Còn vặn vẹo nữa tối nay sẽ em c.h.ế.t ."
Dứt lời dừng , cứ ngửa đó, mảnh vải để che, đến bên phơi bày mắt đàn ông, còn cảm nhận miếng vải mềm mại đang chà xát h.u.y.ệ.t cô.
Quét mắt đến những dấu xanh xanh đỏ đỏ ở bắp đùi non của thiếu nữ, Mai Cẩn Nghiêu thoáng chốc đỏ mắt đó rời chú tâm chùi rửa cho cô.
Lau xong vứt cái khăn, đó lấy cái khăn mới lau cơ thể cô, từ cổ, n.g.ự.c, nách, tay, chân, mỗi một ngóc ngách đều để sót , Mai Cẩn Nghiêu xoay vứt cái khăn thứ hai , lấy tiếp cái khăn mới khác.
Thấy đôi mắt đang him híp , Mai Cẩn Nghiêu đem khăn lau mặt cho cô: "Sao đến đáng thương như ."
Lục An Tràm nhắm mắt , mệt nhọc chuyện với ai hết.
Cô gì, cũng quan tâm đến, bên trong qua góc bên đều là một hàng quần áo nữ, túi xách, giày dép đều thiếu. Chỗ để đồ của giờ đây xuất hiện thêm một khu đồ nữ, đủ thể loại màu sắc như bên phía đều là màu đen và trắng, Mai Cẩn Nghiêu cảm thấy cả nhẹ một cách lạ thường.
Anh lấy một bộ quần áo lông cừu dày đặc, cầm nó đem mặc giúp cho cô gái nhỏ giường. Đây là đầu tiên những chuyện , cởi áo cô , đó lau cho cô, kế tiếp mặc quần áo giúp cô.
Không tưởng tượng một ngày Mai Cẩn Nghiêu như sẽ phục vụ cô nhóc .
Sau khi mặc xong, dậy, từ xuống thấy cô mặc bộ đồ lông cừu trông thật bé tí, nếu kéo thêm cái non phía lên chắc thấy cô mất.
Bỗng nụ hoạ hoằn xuất hiện đôi môi mỏng của Mai Cẩn Nghiêu.
Sau khi Lục An Tràm tỉnh dậy là ngày hôm , cô vươn dậy, thấy đầy nhẹ nhõm, nhưng điều ở đau một chút. Lúc cô mới chợt tỉnh táo , cánh tay đang vươn cao thì hạ xuống, quên mất nơi nhà Lục gia.
Hình như cô thức ngay giờ đến trường.
Cô xuống , đưa tay chạm lớp áo lông cừu, thật ấm. Mắt đến nhẫn bạc ngón áp út đồng t.ử liền co .
Cái nhẫn ? Hắn đeo cho cô?
Mai Cẩn Nghiêu đang xử lý vài đống văn kiện bàn, nghiêm túc, nét mặt cũng lạnh nhạt hờ hững.
"Chủ tịch bên công ty giải trí cử một nữ diễn viên đến gặp ngài."
Chắc là ký họp đồng cho bộ phim sắp khởi của bọn họ.
"Cậu tiếp ."
Trợ lý Từ dám do dự gật đầu ngoài.
"Xin mời cô Kỷ theo ."
Kỷ Viện đẩy mắt kính râm lên, mặt kiêu ngạo hất về phía , đôi cao gót giậm xuống sàn phát tiếng cộc cộc.
Cô tao nhã xuống ghế, đôi môi đỏ ch.ót mở : "Mai tổng ?"
Trợ lý Từ đối diện, nở nụ : "Xin Mai tổng bận, nên nhờ tiếp đãi cô Kỷ đây."
Mặt cô đông cứng , môi gặn chữ: "Cậu thì cái gì mà tiếp đón ?"
Trợ lý Từ xong, nóng giận gì, vẫn niềm nở : "Nếu gì như lời cô leo chức trợ lý cận của Mai tổng."
Kỷ Viện cứng họng gì, cô lên: "Vậy thì để dịp khác đến gặp Mai tổng ."
"Chắc vẫn là tiếp cô Kỷ thôi."
Cô nhíu mày: "Tại ?"
Trợ lý Từ lên, kéo áo ngay , khẽ : " trả lời, nếu cô hỏi "tại " với Mai tổng, cá hai tay hai chân với cô Kỷ đây, cái mác diễn viên mới nổi của cô sẽ lập tức đóng băng."
Kỷ Viện tức giận đẩy mạnh cửa, giậm mạnh gót chân xoay ngoài.
"Khuôn mặt chắc tốn ít tiền.", Trợ lý Từ một câu đầy mỉa mai.
Vào phòng, hết những lời cho chủ tịch .
Mai Cẩn Nghiêu buông b.út xuống: "Lần cô đến thì trực tiếp kêu bảo vệ tống cô khỏi cửa."
"Vâng."
"Khoan ."
Mai Cẩn Nghiêu chiếc nhẫn ngón tay , hỏi: "Bà chủ ở biệt thự như thế nào?"
"Sáng giúp việc đem bữa sáng lên, bà chủ lời liền ăn hết đồ ăn, bà chủ từ sáng giờ bước khỏi phòng ngủ."
Mai Cẩn Nghiêu trầm mặc: "Ra ngoài ."
Lục An Tràm chỉ quanh quẩn trong phòng, ăn xong lăn giường ngủ tiếp, bây giờ cô thức dậy, đầu tóc bù xù ngơ ngác giường.
Cuộc sống cô cứ như mà lặp lặp hằng ngày ?
Đột nhiên cửa phòng mở , cô giật sang.???
Mai Cẩn Nghiêu cởi áo vest để qua một bên, bước đến cạnh giường, khom lưng tay nâng lên chỉnh mái tóc dài của cô cho ngay ngắn gọn gàng .
"Ngủ hết nửa ngày ?"
Lục An Tràm thấy xuất hiện giờ bất ngờ, cô theo bản năng gật đầu nhẹ một cái.
"Sao... Sao về sớm thế?"
Thấy cô hỏi , nhướng mày: "Ông chủ đuổi việc."
Cô nên tin ?
"Chú... Anh liên quan đến những gì?"
Mai Cẩn Nghiêu cảm nhận cô hôm nay chuyện nhiều với : "Chỉ chức vụ nho nhỏ trong công ty giấy vệ sinh thôi."
Lục An Tràm giật ngẫm thấy chỗ nào đúng lắm, cô nhíu mày đó bỏ qua.
Nhìn cô im lặng gì, mới hắng giọng: "Buồn chán ?"
"Ừ."
Mai Cẩn Nghiêu bỗng hỏi: "Muốn thế nào em mới buồn chán, ."
Cô qua một lúc, câu nệ gì liền : "Đến trường, còn học xong lớp 11."
"Được.", Mai Cẩn Nghiêu bắt ánh mắt kinh ngạc của cô, cho cô cơ hội vui vẻ lâu: " thả lỏng em chỉ em vui vẻ, chứ là tiếp tay cho em dễ dàng trốn thoát khỏi . Nghe hiểu ?"
Lục An Tràm chần chừ gật đầu: "Đã hiểu.", Cô đưa tay lên lời thề: " còn trốn thoát thì mặc quyền xử lý."
Anh nhướng mày, ánh mắt lơ đễnh bên ngoài: "Em lấy gì hối lộ ."
Cô bỗng trợn mắt, cô thề cô thoát chỗ , hiện giờ gì cô cũng sẽ đồng ý.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cam-thu-nuoi-nhot-co-gai-nho/chuong-8.html.]
"Anh gì?"
"Muốn em tập yêu .", Mai Cẩn Nghiêu cô nghiêm túc : "Được ?"
Cô ngẩn , nghĩ sẽ câu , Lục An Tràm băn khoăn trong lòng, thấy gương mặt lo lắng gì vô cùng kiên nhẫn mà chờ đợi cô.
Cô nhắm mắt hít sâu một : "Được."
Mai Cẩn Nghiêu liền xoa đầu cô: "Mong em nhớ những lời ."
Chợt cô giơ bàn tay lên: "Cái ?"
"Nhẫn cưới."
Lục An Tràm hết hồn, mắt quét tìm kiếm bàn tay , cũng thấy một chiếc nhẫn bạc ngón áp út thon dài .Thôi , chuyện vợ chồng trò đùa.
...
như lời Mai Cẩn Nghiêu , ban ngày thì cho công ty giấy vệ sinh, còn ban đêm thì mua s.ú.n.g đồ chơi.
"Kiểm hàng."
Ba đàn ông lệnh ông chủ liền nhảy lên kiểm tra hàng trong xe.
Một chạy đến với đàn ông mặc áo lông choàng, xong mặt vẫn biểu cảm gì, ngoắc tay cho lui .
Mai Cẩn Nghiêu đưa con mắt chim ưng đám mắt: " thích s.ú.n.g mấy giả ngu thật sự là ?"
Một bên liếc mắt đồng bọn : "Ông chủ Mai, chỉ giao đơn hàng thôi sẽ đơn thứ hai, mong ngài rộng lượng một chút."
"Muốn tao phá vỡ quy tắc vì chúng mày?", Mai Cẩn Nghiêu lạnh lùng giọng giá rét : "Bọn mày xứng."
Mai Cẩn Nghiêu luồn tay từ bên trong áo choàng, nhanh chậm rút s.ú.n.g lục , bàn tay mang đôi răng tay đen cầm s.ú.n.g hướng đến đằng .
"Tao cho bọn mày hai sự lựa chọn, một còn cương quyết giao hàng thì c.h.ế.t mũi s.ú.n.g tao, cái cuối cùng là về đồn cảnh sát đầu thú."
Đám mặt cũng sợ hãi, nhưng bọn chúng vẫn quên trang v.ũ k.h.í để phòng trong . Thấy bên chỉ bốn , còn bên thì tận tám , cho nên bọn họ nhếch miệng, đồng thời móc nhanh cây s.ú.n.g vắt lưng .
"Nghe đồn là mày giỏi, đây là đầu tiên tao giao lưu với mày coi , nhưng cuối cùng thấy mày cũng chẳng gì, khác gì công t.ử bột chân yếu tay mềm."
Cùng lúc đó ở bốn phía bất thình lình ở nhảy thêm một đám , tay họ đều cầm s.ú.n.g tiểu liên.
Mai Cẩn Nghiêu nhàn nhạt lên tiếng: "Vậy là bọn mày chọn cái đầu tiên . Được tao sẽ toại nguyện cho chúng mày."
Việc nổ s.ú.n.g ở khu đất trống một bóng , xảy như ăn cơm bữa. Nếu là khác còn tưởng rằng kẻ nào dư tiền còn tết mà mua pháo hoa b.ắ.n sớm đến .
Màn đêm, chỉ đầu đèn xe phản chiếu lên đám họ, gương mặt lạnh lùng của đàn ông đèn xe chiếu rọi vô cùng bắt mắt, hôm nay mái tóc ngắn vuốt lên mà để chúng xoã loạn xuống, mái tóc nhẹ nhàng tung bay theo làn gió đêm.
Mai Cẩn Nghiêu xuống chân , thấy mấy tên bất động ở đất, m.á.u đang chạy khỏi bọn chúng ý định ngừng chảy. Sắc mặt âm trầm, lỡ đễnh rời mắt lòng hề cảm thấy tội gì, lên tiếng: "Đem những ma túy tiêu hủy , còn những v.ũ k.h.í xe thì giữ ."
Điều đó bọn họ liền , ông chủ chỉ thích sưu tầm s.ú.n.g mà thôi, còn cái khác thì , cho nên cần ông chủ nhắc thì họ cũng sẽ xử lý như thế nào.
Mai Cẩn Nghiêu xoay bước lên chiếc xe Rolls-Royce Boat Tail sang trọng liền rời khỏi hiện trường.
Điều đầu tiên khi về đến biệt thự, đến phòng cởi bỏ đôi găng tay vứt , thẳng phòng tắm để cọ cửa tay . Mỗi khi từ bên ngoài trở rửa tay nếu cơ thể bùng nổ mất.
Mai Cẩn Nghiêu rửa xong bước ngoài, cánh tay vắt cái áo choàng lên , đến cạnh giường, tư thế khom xuống để ngắm gương mặt đang ngủ say của cô gái nhỏ.
Anh lên thấy đồng hồ báo thức chỉnh là 6h 45p, mày khẽ nhướng, mắt tiếp tục rời xuống cô, thấy ánh đèn đầu giường đang phủ xuống gương mặt thiếu nữ, nhờ đó thấy rõ khuôn mặt ở cách gần. Thật sự làn da vô cùng mềm mại chỉ sợ bóp một cái thôi lập tức liền chảy nước, đến một cái dấu vết nho nhỏ da mặt cô cũng chẳng , Mai Cẩn Nghiêu kìm lòng cúi hôn nhẹ lên đôi môi hồng nhỏ bé hé mở .
Sau đó rời khỏi mới lấy quần áo phòng tắm.
Người giường mở to mắt , tay chạm đôi môi vẫn còn lưu ấm , Lục An Tràm chớp chớp hai cái, tim đập nhanh chút bất thường, nhưng cô quan tâm thẳng thừng ấn lòng bàn tay lau nó .
Trên cô chỗ nào cũng đàn ông đó chạm qua, lòng cô nhục nhã cảm thấy dơ bẩn thôi.
Cô tập yêu như thế nào, trong khi đàn ông đó đang giam giữ cô?
Cô yêu đàn ông đó ?
Không thể.
Tắm sạch sẽ Mai Cẩn Nghiêu mới dám lên giường kế bên cạnh cô, mỗi đêm chỉ chợp mắt một chút liền thức hẳn đến sáng.
Lục An Tràm cứ tưởng giả vờ ngủ như thật, nhưng đó giọng trầm thấp của đàn ông cất lên giữa đêm khuya.
"Thức thì chuyện một lúc ."
Lông mi cô run lên, tay kéo lấy góc chăn cuộn c.h.ặ.t lấy, hít thật sâu lấy can đảm mở bừng mắt , giọng ấp úp: "Khuya... Đã khuya còn chuyện gì?"
Mai Cẩn Nghiêu dựa lưng đầu giường, tay vuốt nhẹ trán cô, môi khẽ động: "Muốn chuyện của em."
"Không... Không gì để kể... Không ."
" ."
Sự thật là cô chả gì để kể, nên Lục An Tràm cương quyết lắc đầu: "Thật sự ... Rất nhàm chán... Muốn ngủ mai đến trường."
Cô xong, chẳng đến sắc mặt của như thế nào mà trực tiếp nhắm tịt mắt , câu hỏi trong đầu bỗng loé lên.
Lục An Tràm mở mắt: "Người ?"
"Ở đây."
"Sao từng thấy?", Cô bèn hỏi tiếp.
Mai Cẩn Nghiêu phối hợp trả lời: "Đang ngay bên cạnh ."
Ý thức cô khỏi giật , ngửa đầu lên , thấy sắc mặt vẫn như thường lệ, lạnh lùng thờ ơ, nhưng đôi mắt hôm nay dịu dàng cô chăm chú. Lục An Tràm sợ đến kinh ngạc.
Mình hoa mắt ?
Hôm nay dịu dàng?
"Xin .", Dù cô nên chạm nỗi đau sâu kín của khác.
Bàn tay đang vuốt ve tóc cô, khẽ khựng : "Vì điều gì?"
"Không nên nhắc đến chuyện nên."
Mai Cẩn Nghiêu hiểu , mặt chẳng biểu hiện cảm xúc gì: "Không gì để em xin , nhưng chỉ mong em đừng bỏ rơi như bọn họ từng ."
Tim cô bất giác đập loạn lên, qua đời? Vậy lẽ...
Thoáng chốc căn phòng rơi trạng thái yên tĩnh đến mức lạ lùng, khi câu đó Lục An Tràm cũng đáp, chỉ im lặng nhắm mắt , nhưng đầu đang suy nghĩ một chuyện. Cảm nhận bàn tay đầu cô còn, nhưng tiếp đó liền tiếng sột soạt, bên cạnh lún xuống, ngay thời khắc thì cánh tay gác lên eo cô, còn đang chút bất ngờ thì gương mặt nào đó lên đầu vai cô, thở nóng phả nhẹ cổ .
Người liền cứng ngắc dám động đậy, bàn chân trong chăn cuộn tròn , gối mềm kế bên , tại lên cô? Nặng c.h.ế.t .
Lục An Tràm cũng chẳng gì, cố gắng cố định tâm trạng khó chịu của , nhanh ch.óng giấc ngủ.
thở nóng vẫn phả làn da cô, khiến cho một trận ngứa ngáy, mà cô chẳng dám đưa tay lên gãi, cả nhắm mắt nhưng lòng đầy khó chịu, từng thở phả cho cô cũng đông cứng dám động đậy dù chỉ là cong ngón tay lên.
Không Mai Cẩn Nghiêu bắt trạng thái lạ của cô, quan tâm, vẫn cố dí sát cơ thể cô, cả thoải mái mà khép mắt.