Cầm Thú Nuôi Nhốt Cô Gái Nhỏ - Chương 7
Cập nhật lúc: 2026-01-31 10:13:19
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mai Cẩn Nghiêu ở ghế, mắt dán c.h.ặ.t cô nàng đang khoanh tay đằng , đều đáng chú ý nhất là cô đang mặc bộ đồ ngủ tay dài của . Tay áo dài đến chẳng thấy bàn tay và ngón tay cô , ống quần thì dài phủ xuống đất che hết bàn chân nhỏ của cô, hiện giờ cô nhóc khác gì học sinh cấp 1 lén lút lấy trộm quần áo lớn để mặc.
Thấy cô ngoan ngoãn khoanh tay, đầu thì cúi thấp mắt sàn nhà phủ lớp t.h.ả.m mềm mại. Hôm nay cố tình cho trải loại t.h.ả.m nhất cho cô, ai đó chịu mang dép, sợ bàn chân nhỏ lạnh, cuối cùng cô báo đáp cho bằng cách bỏ trốn.
Mai Cẩn Nghiêu thu mắt, nhàn nhạt lên tiếng: "Đi đây."
Nghe xong cô định bước , nhưng chợt khựng , hai tay kéo ống quần lên cao, đó mới bước mặt nọ.
Anh rủ mắt xuống bàn tay đang nắm cao ống quần lên, mắt lướt lên dừng gương mặt cô, tay nhẹ vỗ lên đùi: "Ngồi lên."
Lục An Tràm phản kháng như lúc đầu, vô cùng ngoan ngoãn trèo lên ngay ngắn đùi đàn ông .
Tay vuốt lấy sống lưng cô, : "Đợi đến khi g.i.ế.c mặt em, thì em mới chịu ngoan ngoãn lời."
Lục An Tràm vuốt sống lưng, thêm câu liền rùng , nhớ đến vũng m.á.u cô sợ hãi môi c.ắ.n c.h.ặ.t , cố gắng lắc đầu nhớ đến nó nữa.
"Lần cho em cơ hội cuối cùng.", Mai Cẩn Nghiêu chồm lên, đôi môi mỏng kê sát đến tai cô, nhỏ giọng: "Nếu thật sự sẽ g.i.ế.c c.h.ế.t em."
Mai Cẩn Nghiêu rời khỏi đem đôi mắt sắc bén cảnh cáo cô: "Nghe rõ ?"
Cô gật đầu như gà mổ: "Rõ... Nghe rõ."
"Làm cách nào sẽ tin lời em là thật?"
Lục An Tràm ngước mắt gương mặt đối diện, mím môi một lúc, tay nắm c.h.ặ.t hạ quyết tâm đem môi áp nhẹ lên đôi môi mỏng của mặt.
Sau khi cô rời khỏi, thấy ánh mắt vẫn cô rõ đang chứa cảm xúc gì, Lục An Tràm lúng túng mặt đỏ ửng lên, cô cúi bặm môi, chẳng lẽ cô sai cái gì ? từ lúc nào cô đỏ mặt như , tình trạng của cô hiện giờ khác một trời một vực khi ở Lục gia.
Mai Cẩn Nghiêu xuống, tay vén áo cô lên, bàn tay còn luồn trong quần, nhanh ch.óng vươn bên trong quần nhỏ, sờ lên miệng h.u.y.ệ.t của cô nàng.
Cô trở kịp tay trợn mắt kinh ngạc: "Ư..."
Giả vờ chẳng thấy tiếng rên , tay vẫn chạm bên trong, bình tĩnh hỏi: "Chỗ còn đau ?"
Mặt cô đỏ hơn, tay bắt lấy bàn tay đang bên trong quần , ngại ngùng trả lời: "Đau... Chú đừng chạm."
Cô nhóc mở miệng là chú, hai tiếng cũng là chú, Mai Cẩn Nghiêu cau mày: " là chồng em em gọi là chú?"
Lục An Tràm giật , ai vui cô vội sửa miệng: "Do lúc đầu quen, thì về sẽ gọi ... Anh."
Nghe giọng non nớt ngọt ngào , thở lệch mất một nhịp, đột nhiên da đầu căng lên, ý thức đũng quần của . Trong mắt Mai Cẩn Nghiêu hiện lên tia kinh ngạc nhưng dễ cho đối phương phát hiện.
Nghe tiếng thôi mà cô.
"Mau hôn ."
Lục An Tràm liền sợ hãi, tay lôi bàn tay trong quần bên ngoài, thấy đôi mắt của cô sâu như vực thẳm, lông tơ cô doạ dựng lên.
Mai Cẩn Nghiêu thấy đùi động đậy, giọng kiềm chế d.ụ.c vọng, lặp nữa: " em mau hôn ."
Cô vẫn đơ , mày nhíu sâu xuống, kiên nhẫn : ''Em là đầu tiên dám lời , nếu là đám thuộc hạ đợi lặp thứ hai thì sẽ ăn phát đạn ban, em là vợ thì nãy giờ còn ở đây lâu.''
Lục An Tràm dọa cho hết hồn, gấp gáp hôn môi , chạm cô ngẩn mở to mắt đối diện gần với đôi mắt đen nháy dữ tợn . Vội thu buông môi , khẽ nhích m.ô.n.g xuống vật thể của đàn ông cọ đùi .
Mai Cẩn Nghiêu thấy cô ý định trốn thoát, nhanh tay giữ c.h.ặ.t hai bên hông cô, mắt lạnh lùng : '' cho em xuống ?''
Bất giác cô liền dám động đậy, nhưng đùi cố gắng né xa con quái vật trong quần đen , nhớ nó to lớn xuyên thẳng trong cô xé rách từng lớp, cơ thể cô đau đớn như c.h.ế.t sống .
Cho nên cái thứ quái quỷ của đàn ông đáng sợ, cả cũng đáng sợ.
Mai Cẩn Nghiêu nâng tay vuốt ve gương mặt thanh tú của cô, chạm nhẹ từng lớp da mịn màng non mượt của thiếu nữ: " đầu hái một đoá hoa nhất ở ven đường, đó là bông hoa đầu tiên đối với là xinh nhất, một khi hái mất nó tuyệt đối sẽ chăm sóc để nó c.h.ế.t. ai động vật riêng của , cũng nó vô cơ biến mất khỏi tầm mắt .", Mai Cẩn Nghiêu giương mắt thẳng mắt cô gái, giọng lạnh tanh đầy dứt khoát: " sẽ nổi điên, cho nên em điều đó, em chính là đoá hoa xinh đó cũng là điểm giới hạn duy nhất và cuối cùng của . Em đừng chớ chọc giận con quái thú trong , đến lúc đó sẽ nhai sống em."
Ma quỷ, đầu cô gặp một độc ác tàn nhẫn đến như .
Bàn tay từ đôi môi phấn nộ trượt xuống cần cổ trắng như tuyết, vuốt ve nó, Mai Cẩn Nghiêu thấp giọng: "Đó là cái giá khi em nhờ sự giúp đỡ từ .", Anh tà mị nhếch nhẹ môi: "Chẳng lớn dạy em tuyệt đối lên xe lạ ?"
Lục An Tràm nhột nhưng dám nhúc nhích sợ đàn ông sẽ tức giận, nhưng cô hề bản sợ hãi đến mức nắm c.h.ặ.t lấy áo sơ mi đen của . Hiện giờ câu thể gì, cô nghĩ sự nhờ vả của sẽ rơi cái hố sâu đen tối , cho cô một cơ hội c.h.ế.t cô sẽ chặn đầu xe !
Giờ thì muộn, thể đầu nữa.
"Đang hối hận?"
Mai Cẩn Nghiêu đáp án, chằm chằm đối diện, tay cởi cúc áo đầu tiên, ung dung : "Dù hội hận cũng muộn."
Lục An Tràm kinh ngạc vươn tay nắm giữ lấy tay , ánh mắt đáng thương lắc đầu: " vẫn còn... Còn đau."
Anh mặc cô nắm lấy tay , lý trí hề d.a.o động, bàn tay cương quyết dời xuống cởi thêm một cúc áo: "Đau là chuyện của em, là chuyện của ."
Nghe xong bàn tay cô siết c.h.ặ.t nhăn nhúm chiếc áo sơ mi của , cảm nhận áo n.g.ự.c bung , cô rùng nhưng vẫn im lặng ngầm cam chịu. Dù tức giận căm ghét đến mấy cô đành nhắm mắt c.ắ.n răng, nuốt hết hận thù bụng.
Mai Cẩn Nghiêu lột sạch nửa của cô, ánh đèn trần nhà xuống, chiếu rọi từng tấc da trắng hồng như b.úp sen, nụ nhỏ như đoá hoa hồng mới chớm nở chính giữa n.g.ự.c tròn trịa của thiếu nữ, đôi mắt chúng đến trầm mê lối thoát.
Tay ôm vòng qua lưng cô, kéo sát đầu cúi , ngậm đầu nụ hoa hồng miệng, nhưng tai bỗng thấy thiếu tiếng gì đó, dùng răng miết nhẹ chúng, đầu lưỡi l.i.ế.m xung quanh đỉnh nụ hồng, nhưng tiếng rên từ miệng nhỏ phía phát .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cam-thu-nuoi-nhot-co-gai-nho/chuong-7.html.]
Tất nhiên cô tình nguyện việc , càng phát sinh chuyện đó với cô cô tình cảm, Lục An Tràm cứng đầu c.ắ.n c.h.ặ.t môi chặn âm thanh thốt của .
Mai Cẩn Nghiêu cô thiếu đòn, rên , sẽ khiến cái miệng nhỏ rên đến cầu xin .
Anh là , lập tức c.ắ.n mạnh nụ hồng của cô, ngay xong tiếng rên đỉnh đầu bật .
Lục An Tràm lấy tay che miệng , nhưng ngăn chặn nó, cuối cùng cô bất lực buông tay: "Ưm... Đau..."
Mai Cẩn Nghiêu hài lòng mới mò cởi quần cô , tay luồn xuống tách đùi cô rộng , tay phía ở m.ô.n.g trơn bóng khẽ nâng lên đẩy sát cọ xát đến đũng quần .
Hai thở cả hai rối loạn, buông tha nụ hồng c.ắ.n đến đỏ rực, môi hôn một đường lên rãnh n.g.ự.c cô, dần lướt lên cái cổ gặm c.ắ.n một lúc đến khi để một mảnh đỏ da mới buông , đôi môi mỏng tiếp tục lên nhanh ch.óng nắm bắt lấy môi nhỏ của thiếu nữ, sức dây dưa c.ắ.n mút, lưỡi cuốn lưỡi cùng giao tiếp nước bọt của đối phương.
Mai Cẩn Nghiêu ôm c.h.ặ.t hai bên đùi cô, nhấc lên hạ xuống, hành động lập lập nhiều để nơi bí ẩn của hai chạm , cách bởi một lớp quần tây của .
Cô thấy phía của cọ đến ướt át trong chiếc quần lót, Lục An Tràm thoát khỏi đôi môi của , cô ngửa đầu nhưng động thì giữ c.h.ặ.t gáy .
Mai Cẩn Nghiêu hôn một lúc mới buông , trán dựa trán cô, thở từng nặng nề: "Ai cho trốn."
Đột nhiên kéo lấy m.ô.n.g nhấn xuống, phía cô cạ trúng mặt dây thắt lưng của , Lục An Tràm rên nhẹ hốc mắt phím hồng, cô nức nở lên một tiếng: "Đau quá."
Thấy còn gì mà cô , nhướng mày xuống mới nguyên nhân, kéo m.ô.n.g cô , giờ dỗ dành ai nên , tay nhanh ch.óng tháo gỡ thắt lưng quăng mạnh nó xuống t.h.ả.m, xong thấp giọng : " tháo em đau nữa, nín ."
Lục An Tràm ngừng , vươn tay gạt giọt lệ trong trẻo của , ch.óp mũi đỏ ửng, lông mi run run vẫn còn vương một chút nước.
Chó con đáng thương.
Mai Cẩn Nghiêu thở hắt , đem cô ôm c.h.ặ.t trong lòng, cô nhóc quá bé nhỏ, nhỏ đến nỗi chỉ bắt nạt thôi.
"Cho em thu nước mắt trong một phút, chừa nước mắt cho trận ."
Lời ám chỉ đầy đen tối, cô ngu ngốc gì chăng nữa cũng hiểu cái nghĩa đen của câu là gì, sớm cũng thoát khỏi thì cô mặc kệ.
Sắp sửa chuẩn cho trận vận động, giữa bầu khí đang ái thì tiếng gõ cửa cắt ngang.
"Ông chủ cảnh sát đến."
Lục An Tràm hết, kinh ngạc, lẽ đến điều tra cái c.h.ế.t vị bác sĩ ?
Thấy ánh mắt cô gái đang loé lên tia sáng nho nhỏ, Mai Cẩn Nghiêu xuống quần c.ắ.n răng, rời mắt nhấc bổng đùi xuống.
"Ở đây đợi trở ."
Cô gì, co sofa gật đầu với .
Mai Cẩn Nghiêu cau mày đem gương mặt lạnh lẽo u ám khỏi phòng, đám cảnh sát ch.ó má giờ còn đến phiền.
Cảnh sát Dương ngước mắt đàn ông bước khỏi thang máy, ngẩn , quần áo xốc xếch chút siêu vẹo, nhưng cái đáng chú ý nhất là gương mặt trông khó coi, hình như là giận dữ.
"Bạn học cũ lâu mới gặp."
Mai Cẩn Nghiêu xuống, hời hợt đáp: "Bạn học gì quen."
Thoáng qua sắc mặt Dương Toàn đen , nhưng cũng nhanh ch.óng nở nụ : "Chúng là bạn học cấp ba, lâu quá nhớ cũng ."
Mai Cẩn Nghiêu rảnh rỗi ở đây ôn chuyện cũ với thiết : "Nói trọng tâm."
Không Dương Toàn , bên cảnh sát là nắm rõ thông tin của nhất, tuyệt đối thể đắc tội.
"Nhờ ngài bên cảnh sát chúng khai phá bọn dây buôn , cấp cử đến đây mặt cả đồng đội trong cơ quan, tiếng cảm ơn với ngài Mai tổng đây."
Mai Cẩn Nghiêu hết, nhưng quan tâm đến, liền lên: "Người tiễn khách.", Trước khi rời bỏ thêm một câu: "Cho đổi cái ghế sofa mới, khử trùng chỗ mà chạm qua những đồ vật khác."
Dương Toàn chỗ , môi giật giật.
Bệnh sạch sẽ vẫn còn trị ?
Bạn bè cũ cái rấm!
Biết địa vị của nắm lớn, nếu đây trực tiếp đ.á.n.h cho một trận no bữa.
Dương Toàn ngậm ngùi về, xe đóng cửa một cái "rầm", những đồng đội trong giật một phen.
"Sao? Cảm giác đầu trong biệt thự lâu đài giá trị tỷ đô đó như thế nào?"
"Không ! Sofa sạch ngứa m.ô.n.g vô cùng!"
Những trong xe chọc : "Cậu dám một mà trong đó câu với ?"
Dương Toàn nhe răng bật : "Không dám, cho mười cái gan cũng dám chọc giận vị lớn mắc bệnh sạch sẽ ."
Mai Cẩn Nghiêu là cái tên quen thuộc đối với cảnh sát, là "ông trời" Người vô cùng bí ẩn, nham hiểm độc ác, g.i.ế.c khác gì là xã hội đen, đến ông trùm lớn đàn em đông gấp mấy còn tay g.i.ế.c , kể cả đám đàn em của ông trùm cũng phục tùng . Cho nên cái mạng cảnh sát đối với chỉ là hạt cát sa mạc, như thế dám đắc tội đến.
Sống trời đời chỉ một , ai ngu xuẩn đến nỗi mà đem mạng đến cho .
Bảo vệ mạng vẫn quan trọng nhất.