Cầm Thú Nuôi Nhốt Cô Gái Nhỏ - Chương 6

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-01-31 10:12:47
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi hai kéo phòng tắm mây mưa vài tiếng mới .

 

Mai Cẩn Nghiêu bế cô gái nhỏ quấn chiếc khăn tắm, ngất lịm , khóe mắt vẫn còn ngấn lệ. Đặt cô xuống giường, đắp chăn cẩn thận, lên khoác lên cái áo choàng tắm lớn, đó cất bước ngoài.

 

Thuộc hạ thấy ông chủ giờ nãy xuất hiện kinh ngạc thôi, đều ai cũng nắm rõ trong lòng bàn tay, 3 giờ sáng ông chủ nghỉ ngơi nhất thể phiền, nhưng hôm nay ông chủ ở đây, mái tóc vẫn còn ướt, 3 giờ sáng tắm?

 

"Trợ lý Từ."

 

"Có thần."

 

Từ Minh phía chấp tay cung kính.

 

Mai Cẩn Nghiêu lạnh lùng xuống ghế: "Trong năm phút điều tra thông tin của bà chủ."

 

Bà chủ mà bọn họ chính là cô gái mới bước cửa hôm nay, trợ lý Từ gật đầu nhanh ch.óng phi ngoài.

 

Năm phút , Mai Cẩn Nghiêu kỹ những dòng chữ trong xấp tài liệu, qua một lúc mới thả xuống bàn, trầm mặc gì.

 

Khi Lục An Tràm tỉnh thì trời sáng, bỗng cơ thể rùng một cái nỗi sợ hãi dâng lên, giật qua bên cạnh thấy bất giác thở nhẹ , nhưng chỉ dậy cô nhíu mày trở xuống. Cả cô chỗ nào cũng đau, động nhẹ thôi xương cốt tứ chi trong như ai đó đ.â.m từng nhát d.a.o, nhất là bên hạ .

 

Trong lúc đang ghi hận thù thì bên ngoài gõ cửa.

 

"Bà chủ dậy ?"

 

Bà chủ?

 

Chợt cô nhớ chuyện hôm qua, đó mới trả lời: "Đã dậy."

 

Người giúp việc mở cửa phòng tay cầm khay thức ăn đem đến đặt bàn: "Ông chủ dặn dò bà chủ ăn hết những thứ , đó uống ly sữa nóng để ấm cơ thể."

 

Người giúp việc xong nhanh chân ngoài, đến cửa bà nở nụ thiện, đóng cửa .

 

Lục An Tràm gồng tay, nghiến răng nghiến lợi, nhưng cô quên hỏi , mà đột nhiên hỏi đến cưỡng g.i.a.n cô gì, là chuyện của cô mắc gì quan tâm. Ý tưởng trong đầu léo lên, cô bên ngoài đó rời mắt đến món ăn đằng .

 

Không chờ đợi mặc thể đang đau mà bật dậy, chạy đến bàn cắm đầu ăn nhanh nhất thể, vội uống cạn hết ly sữa, thấy bụng căng mới thoả mãn. Cô lên chạy đến kiếm quần áo để , nhưng khi mở cửa bước bên trong cô há hốc mồm, nơi khác gì trung tâm thương mại, giày da nam, sơ mi trắng đen đủ kiểu, cà vạt, đồng hồ, cả đống hàng xa xỉ.

 

Hắn thật giàu.

 

Hiện giờ là lúc để ngắm thứ , cô tùy tiện lấy đại bộ đồ ngủ nam nhanh tay mặc , liền chạy ngoài.

 

Bước căn biệt thự rộng lớn cô chôn chân tại chỗ, tin ở một nơi rộng như thế , còn hơn cả cái khách sạn năm , so với căn nhà hai lầu của Lục gia cũng bằng một nửa chỗ . Hai bên hành lang rộng mênh m.ô.n.g, theo như cô nhớ căn biệt thự cao thế , năm lầu thì , cô đang ở lầu mấy, hôm qua lúc bế lên là thang máy, cho nên cô chú ý đến tầng.

 

Biệt thự khác gì một cái lâu đài.

 

"Bà chủ."

 

Bị gọi cô giật hồn , mắt sang đàn ông lạ đang bước đến gần, cô sợ hãi giật nảy lên: "Đừng, đừng qua đây!"

 

Thấy bà chủ sợ hãi, dừng bước , hoảng hốt : "Người đừng sợ, thần là thuộc hạ của ông chủ!"

 

Lục An Tràm bình tĩnh , đưa mắt xung quanh.

 

"Ông chủ đang cho đem đồ đạc cá nhân đến đây cho , mong chờ một lát và câu cuối cùng ông chủ gửi đến cho bà chủ là, "đừng ý định rời khỏi nơi nửa bước."

 

xong khỏi rùng , nuốt nước miếng xuống, vài giây lên tiếng hỏi: "Hắn... Hắn ?", Cô hỏi là quan tâm, chỉ để cô còn nhiều thời gian để trốn thoát.

 

Người đàn ông nhíu mày: "Hắn? Mà bà chủ ...?"

 

"A, là Mai... Cẩn Nghiêu."

 

"Ra là , giờ ai dám gọi thẳng tên của ông chủ."

 

nữa liền sợ, cái gì mà dám gọi? chẳng chỉ là một cái tên gọi thôi ? Với đêm qua bắt cô gọi tên nhiều mà?

 

"Là ông chủ của các ."

 

Người đàn ông lắc đầu: "Xin bà chủ, ý thần thế, là vợ ngài nên gọi ngài như thế nào cũng ."

 

Lục An Tràm chút mất kiên nhẫn: "Vậy thì ?"

 

"Ông chủ đến công ty."

 

 

 

Hay tin ở công ty, cô quan tâm chức vụ lớn thế nào, cô xuống lầu mới để ý đến cái thác nước ở , xung quanh đường cổng đều canh gác, bên tay vẫn giữ c.h.ặ.t cây s.ú.n.g.

 

"..."

 

Cô chùng vai xuống, thất vọng xoay bên trong, buồn bã giường co .

 

Như thế cô trốn .

 

Không ba đang cho tìm cô nữa, tuy con của nhà họ Lục nhưng ông đối xử với cô , một ba thấu hiểu lắng .

 

Bỗng cô dừng hồi ức cũ, Lục An Tràm nhéo mạnh eo , ôm bụng chạy xuống sảnh.

 

"Có ai ?"

 

Người giúp việc trong bếp chạy , thấy sắc mặt bà chủ nhỏ tái nhợt, liền hoảng lên: "Bà... Bà chủ ?"

 

"Bụng... Đau."

 

Hai đàn ông đang cầm s.ú.n.g tay vội chạy trong, lập tức lệnh: "Còn mau gọi bác sĩ!"

 

Cô lăn lộn một hồi giường, khi bác sĩ thì giúp việc chuyện liền ngoài.

 

"Bà chủ sáng nay ăn những gì?"

 

Lục An Tràm nhăn mặt, mắt cánh cửa thấy còn động tĩnh gì, cô mới yên tâm, đó vị bác sĩ chắc cũng 40, tay cô vội nắm lấy tay nọ.

 

"Xin cô cứu cháu!"

 

Vị bác sĩ trấn an: "Bà chủ cứ bình tĩnh, chỉ là đau bụng thôi nghiêm trọng ."

 

Cô lắc đầu, hốc mắt đỏ lên: "Cháu bắt, thả cho cháu , nếu cháu sẽ g.i.ế.c c.h.ế.t."

 

Bỗng vị bác sĩ giật , đó hiểu chuyện gì, cô bé trông vẫn còn nhỏ tuổi nhưng những ngoài bắt bà gọi là bà chủ, tuy danh tiếng gì nhưng khi đây bà khỏi kinh ngạc và sợ hãi, bọn nơi đều trang cho v.ũ k.h.í.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cam-thu-nuoi-nhot-co-gai-nho/chuong-6.html.]

Lục An Tràm nức nở: "Xin cô đó, giúp cháu , thật sự mang ơn cô nhiều."

 

Vị bác sĩ đắn đo suy nghĩ, thấy cô gái còn nhỏ mà bắt nhốt thế , thấy bọn bên ngoài đáng sợ, cô gái trẻ ở đây thật sự chút nguy hiểm.

 

"Được."

 

Mai Cẩn Nghiêu đang ở ghế chủ tọa, toát lạnh như băng, gương mặt góc cạnh hết sức nghiêm nghị, đôi mắt đen sắc bén chằm đám nhân viên trong phòng.

 

"Chủ tịch, bên họ đang chúng ký họp đồng bộ phim sắp tới mắt, nhằm mục đích lăng xê cô diễn viên mới hot mạng gần đây, thông tin tài liệu gửi qua, bên đang đợi ngài ký họp đồng."

 

"Cái , chuyện thu mua khách sạn thế nào."

 

Giọng quyền lực cất lên, khiến mấy chục đang khỏi toát mồ hôi lưng, nhân viên cố giữ bình tĩnh để trả lời: "Thưa chủ tịch khá thuận lợi."

 

Mai Cẩn Nghiêu ngẫm một hồi gật đầu, lên cho tan họp.

 

Áp lực trong căn phòng họp dần bay mất, cả đám thở nhẹ dậy thu xếp tài liệu ngoài.

 

Tập đoàn Châu Tinh lớn, đầu thành phố S, nắm giữ tập đoàn danh tiếng lớn hơn. Tập đoàn quy mô mở rộng nhiều, hầu như các nghành nghề đều chiếm hết, nào là tham gia dự án phim, kinh doanh bất động sản, còn khách sạn trong khu vực thành phố hầu như chỉ một ông chủ lớn ... Người đó ai khác là Mai Cẩn Nghiêu, tập đoàn do gầy dựng lên từ bàn tay trắng, một vô cùng giàu cũng thần bí, nhưng một điều dễ chọc đến, lịch sử mấy năm của ai nấy hoa cả mắt, đấy trời đất nổ cả thành phố, sự việc là g.i.ế.c c.h.ế.t ông trùm cao tay bên Ma Cao... Có một ngày cũng hết, cho dù g.i.ế.c khiến khác thấy e sợ, đừng chi một tay g.i.ế.c , mà đặt biệt là ông trùm khét tiếng ngay cả cảnh sát còn dám chạm đến.

 

Sau khi về phòng việc, thì Mai Cẩn Nghiêu nhận một cuộc gọi, lúc gương mặt còn đáng sợ hơn trong phòng họp , tiếng nào, nhưng quai hàm c.ắ.n c.h.ặ.t, tay nắm c.h.ặ.t đến mức phát run.

 

Sự xuất hiện đám mặc áo đen ở sảnh công ty lớn, nhân viên sợ hãi nép qua một bên.

 

Mai Cẩn Nghiêu đầu đám đó, bước chân vội vã, gương mặt lạnh lùng trầm tĩnh đến đáng sợ, ánh mắt nhuộm lên một màu đỏ nhạt, trông đang giận dữ, đội phía cũng nghiêm túc bước chân vội vàng kém.

 

Thấy chủ tịch mười mấy phía hộ tống khỏi công ty, khiến tất cả những đang mặt ở sảnh khiếp sợ đến chân thiếu chút vững.

 

Nhìn mặt chủ tịch lạnh đến thấy đường m.á.u nào, giống như chuẩn tay g.i.ế.c .

 

Đám thuộc hạ báo tin, bà chủ đau bụng nguy hiểm, khi đưa phòng bệnh đợi bên ngoài gần mấy tiếng thấy , đó thì ai thấy trong phòng bệnh, lúc bọn họ mới lừa.

 

Đã rời khỏi bệnh viện, Lục An Tràm xuống xe thở phào một dài, môi hồng cong lên vui vẻ: "Cảm ơn cô, ân tình cháu sẽ báo đáp."

 

Vị bác sĩ trung niên lắc đầu: "Cô bé đưa đến ?"

 

 

 

"Thế thì đưa cháu đến trạm ga , cháu tự mua vé trở về thành phố của ."

 

Lục An Tràm đưa mặt ngoài cửa xe, mắt nhắm nghiêm túc cảm nhận những làn gió mát đang phả mặt . Cô đang đem những ký ức đáng sợ ở đây chôn vùi nó tất cả, mà cô quên nhất là bọn buôn mà là đàn ông bí ẩn , là chồng mới một ngày của cô, những mảnh vụt vặt mật của hai , cô trực tiếp đem đó khoá , coi như chỉ là một giấc mơ để nhớ đến.

 

Thấy cô còn mặc bộ quần áo ngủ đàn ông , máy cô nhíu , tiếp đến thở dài, chút nữa đành mượn một chút tiền của vị bác sĩ để mua bộ quần áo mới, cô đem những thứ của đàn ông cô kinh tởm cùng trở về thành phố cô sinh sống.

 

Bỗng xe thắng gấp, Lục An Tràm đổ về , cô đưa tay chống phía , mở mắt hít thở một .

 

"Xảy ...", Còn hết lời, ngẩng đầu lên liền thấy chiếc xe đang chấn phía , cửa xe mở , gương mặt lạnh lẽo của đàn ông xuất hiện.

 

Lục An Tràm khiếp sợ, mắt trợn trắng ngừng run cầm cập.

 

Vị bác sĩ , cứ tưởng nào say xỉn cố ý chặn đầu xe, bà rằng bước xuống xe dạy dỗ một bài học.

 

lời còn thốt khỏi cổ họng, thấy đối diện thêm năm chiếc xe chạy đến, kế tiếp là đoàn mặc đồ đen bước , s.ú.n.g giơ lên trực tiếp nhắm về phía bà.

 

Mai Cẩn Nghiêu đầu xe, cô gái đang co bên ghế lái, sợ hãi dám đối mắt với . Quai hàm căng , tay móc khẩu s.ú.n.g lục ở thắt lưng chỉa thẳng vị bác sĩ nữ .

 

"Vợ, nếu em lập tức bước xuống thì sẽ g.i.ế.c bà ."

 

Vị bác sĩ sợ hãi, lắc đầu vô tội : "Các là ai? Đang ở đường dám hành hung khác, sợ cảnh sát bắt ?"

 

Mai Cẩn Nghiêu đáp, mắt lạnh lùng vẫn chằm chằm cô gái trong xe: "Hình như em g.i.ế.c em mới ngoan ngoãn lời đúng ?"

 

Lục An Tràm lập tức bước khỏi xe, tay cô giơ lên ngăn : "Đừng! Cô vô tội."

 

Ánh mắt b.ắ.n tia lửa về phía cô, răng nghiến : "Em ruồng bỏ ."

 

Mai Cẩn Nghiêu thấy cô im lặng, ngẩng đầu bầu trời đêm, đó đối diện mắt với cô, tay đang cầm s.ú.n.g há xuống một chút giữ yên: "Có bàn tay dắt em rời bỏ ?"

 

Đoàng!

 

Tiếng s.ú.n.g nổ hai phụ nữ đồng thanh hét lớn, Lục An Tràm bịt tai , nhanh ch.óng mở mắt thấy vị bác sĩ đất tay đang ôm lấy cánh tay đang chảy m.á.u ngừng.

 

Hơi thở cô như rút ngắn , cô ngờ nổ s.ú.n.g thật, mặt cô xoay đầy kinh ngạc và sợ hãi.

 

Mai Cẩn Nghiêu vẫn sắc mặt cô, tay hạ xuống một chút nữa, giọng lãnh tiếp: "Có đôi chân chỉ đường cho em bỏ trốn?"

 

Đoàng!

 

"Aaaa... Đừng b.ắ.n nữa! Xin chú!"

 

Lục An Tràm vị bác sĩ ngất xỉu , chân chảy thêm một vũng m.á.u tươi, cô lùi ngừng lắc đầu, nước mắt chảy xuống: "Xin chú mà... Đừng b.ắ.n cô tội... lời sẽ bỏ trốn nữa ."

 

Mặt Mai Cẩn Nghiêu lạnh tanh, giọng cảm xúc: "Đã muộn."

 

Giữa bầu trời đêm giọng lạnh lẽo nữa cất lên: "Cái đầu tìm cách giúp em rời khỏi , đúng ?", Nói xong liền nổ s.ú.n.g.

 

Đoàng!

 

Tiếng s.ú.n.g vang lên thứ ba, ghim thẳng giữa trán của phụ nữ đang đất. Lục An Tràm che miệng , m.á.u tươi giữa trán chảy xuống mặt đường, c.h.ế.t ... Cô c.h.ế.t , Không thể!

 

Cô chạy đến quỳ xuống mặt phụ nữ, tay chân luống cuống, nước mắt lấm lem đầy hết gương mặt: "Đừng!", Cô gục đầu xuống, ngừng trách bản , vì cô, vì cô mà hại c.h.ế.t vô tội: "... Xin ."

 

Mai Cẩn Nghiêu bước gần chỗ cô, cụp mắt xuống, đưa mũi s.ú.n.g b.ắ.n chỉa thẳng chân cô.

 

"Cái chân của em loạn?"

 

Lục An Tràm rụt chân , cô ngẩng mặt , vội bò kéo lấy ống quần mặt: "Đừng nổ s.ú.n.g nữa... sẽ lời chú... Sẽ lời."

 

Hai giây đó thu s.ú.n.g , khom lưng xuống ngón tay nâng cằm cô lên, gương mặt trắng nõn vẫn đáng thương sợ đến nỗi tiếng, nhẹ quệt nước mắt cô, giọng âm trầm : "Còn dám rời khỏi nữa ?"

 

Cô vội lắc đầu.

 

Mai Cẩn Nghiêu xác định , gì thêm, đưa tay luồn qua nách cô bế lên, hất giọng lệnh: "Mau dọn dẹp gọn gàng ."

 

thút thít, vùi mặt lòng n.g.ự.c rộng của đang bế , chứng kiến cảnh bàn tay g.i.ế.c , cơ thể cô bất giác co rút , cảm giác sợ hãi, đó là tội gây .

 

Đó là một mạng .

 

thể độc ác đến .

Loading...