Cầm Thú Nuôi Nhốt Cô Gái Nhỏ - Chương 51

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-01-31 12:22:20
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi rời việc ở công ty Châu Tinh, Lục An Tràm tự gầy dựng một nhãn hiệu thời gian riêng của, ở cái tuổi hai mươi hai, một năm qua nhãn hàng thời trang của cô nhiều đến, năm nay năm cô hai mươi ba tuổi thành công con đường sự nghiệp của .

 

Chỗ quản lý là Cẩm Hồng Liên, từ ngày Lục An Tràm rời khỏi công ty thì cô cũng xin nghỉ việc theo An Tràm cùng phát triển sự nghiệp, cho đến một ngày cô tiền viện phí phẫu thuật của là do một tay âm thầm phía đưa tiền, thật sự cô cảm động rớt nước mắt, hiện giờ trâu ngựa cô báo đáp ơn tình .

 

“Chỗ mấy ăn kiểu gì, cái váy kéo khóa thì hỏng ngang! Thật là phí tiền! Ở cái cửa hàng rách nác công nhận, mắt mù hết !”

 

Nghe tiếng cãi vã, Cẩm Hồng Liên chạy xem tình hình thế nào.

 

“Cô , cái váy như thế còn mặc cái gì, đưa tiền ! Mấy cũng bồi thường thêm thiệt hại bên khách hàng!”

 

Nhìn phụ nữ vẻ lạ, chắc đầu tiên mua quần áo ở đây: “Cửa hàng chúng bao giờ ăn xảy sơ suất gì, cô chắc là đầu mua?”

 

, bên nước ngoài cửa hàng các nổi tiếng, thấy so với đống đồ rẻ bên đó còn hết cả tấn đồ hiệu ở đây!”

 

Cẩm Hồng Liên cũng hiểu ngay, thì từ nhỏ sinh sống bên , hèn gì vênh váo ở đây như .

 

“Xin hỏi cô mặc cái kiểu gì mà khóa kéo hỏng, cô thể diễn tả một nữa cho xem, nếu như theo lời cô là đúng, bên chúng sẽ bồi thường thiệt hại và một xin cô một câu chỉnh.”

 

Người phụ nữ xong, gương mặt trang điểm tỉ mỉ lời kích động giận đến bỏ mặt: “Ý cô là kêu đồ ngay đây, còn cho các cô quanh xem?”

 

Cẩm Hồng Liên vội giải thích: “Không , cửa hàng chúng phòng đồ, cô đó chỉ .”

 

“Cô là cái gì mà đồ chứ!”

 

Biết ngay là cố tình gây sự, nhưng Cẩm Hồng Liên để cửa hàng khác khi dễ.

 

“Điều là phụ nữ với .”

 

Bỗng cô đẩy cô cái Cẩm Hồng Liên ngã, vẫn may nhân viên xung quanh đỡ kịp.

 

“Cô!”

 

Vẻ mặt kiêu căng xem thường, cô còn vung tay giáng xuống một cái bạt tai.

 

Cẩm Hồng Liên mặt mà cũng ngây , hốt hoảng kéo lấy tay: “An Tràm chứ?”

 

Lục An Tràm xoa xoa má trái , tay xoay tròn nó một tiếng nào liền trả đũa “chát”: “Bà , gì mà phấn .”, Nhìn bàn tay lớp phấn dính , cô khỏi nhăn mặt: “Xài mỹ phẩm fake?”

 

Cô ả đ.á.n.h một cái như trời giáng, gạch ngơ ngác , từ đến nay nên đ.á.n.h cô như .

 

“Mày bên nước Anh nhà họ Lục tao nổi danh lắm ? Tao mà một tiếng thì mày c.h.ế.t chắc! Lại còn tay với tao!”

 

“Nước Anh? Họ Lục? Á thật trùng hợp nha cũng họ Lục.”

 

Cô ả tức ói thể gì, nhanh ch.óng rời : “Tao tha cho lũ chúng mày !”

 

“Bye. Hẹn ngày gặp !”, Lục An Tràm vẫy vẫy tay.

 

Cẩm Hồng Liên kéo tay Lục An Tràm : “Mặt em năm ngón tay rõ rệt như , chị bôi t.h.u.ố.c cho em.”

 

“Không , một chút nó sẽ lặn dần thôi.”

 

“Sao hôm nay cô chủ nhỏ nhã hứng đến đây ?”

 

Lục An Tràm : “Em định đón tụi nhỏ ngang nên tiện thể coi cửa hàng một chút.”, Nói xong vội đồng hồ: “Thôi c.h.ế.t! Em đây cửa hàng giao cho chị!”

 

Cẩm Hồng Liên bóng lưng kìa mà than nhẹ, cái cửa hàng hầu như ở đây nhiều nhất chính là cô, đôi khi còn tưởng chủ nhân bỏ bê cửa hàng .

 

Đây là ngày đầu hai nhóc nhập học, là cũng đến trường, chỉ thông minh hai khỏi , vài năm nhập học nhảy lớp cũng chẳng . bắt một hai đến trường học cùng tuổi với các bạn sẽ dễ tiếp xúc hơn nhiều, đây cái khoé môi thì rách, cái má thì bầm tím, cái trán thì sưng.

 

“Em lanh chanh cái gì, mới ngày đầu đ.á.n.h một lát đến thì em no đòn.”

 

Cô giao bên cạnh, la đứa em, trong hai đứa cô chẳng phân biệt là em cũng may hai đứa nhỏ học khác lớp nên cũng dễ nhận dạng học sinh lớp nào.

 

Mai Cẩn Thừa nãy giờ vẫn im ru, ngẩng đầu lên thấy bóng dáng , hai hàng nước mắt liền chảy : “Oa! Chị, cuối cùng chị cũng đến!”

 

Lục An Tràm vội : “Mặt đây?”

 

Cô giáo giải thích chuyện cho phụ : “Cậu bé cùng với một bạn học lớp khác tranh chấp cái xích đu, đó liền đ.á.n.h .”

 

Chỉ chuyện như .

 

lau nước mắt biện minh cho : “Rõ ràng là con đến , đó bạn dành, con lúc đầu tính là nhường nhưng đó nhường thì bạn đẩy con ngã, liền tay đ.á.n.h mặt con.”

 

Bên đứa trẻ cũng lên tiếng xin : “Em coi tiền t.h.u.ố.c men thế nào cứ báo với chị, chị sẽ bồi thường cho thằng bé.”

 

Lục An Tràm thở nhẹ : “Không cần , thằng bé cũng nặng.”

 

 

 

Cô giáo thấy hai bên chuyện lịch sự thì cũng nhẹ nhõm trong : “Nếu chị bé như thì ở đây còn chuyện gì nữa.”

 

Mai Cẩn Đồ bên cạnh: “Mẹ về thôi.”

 

Mọi : “…”

 

Trước khi , Mai Cẩn Thừa bạn đ.á.n.h : “Nhớ rõ, đ.á.n.h thì chừa cái mặt trai của ông .”

 

“…”

 

Mẹ? Nhìn bóng lưng ba mà cũng hồn , ? Trẻ như con lớn sáu tuổi? Có chút khó tin.

 

“Con giỏi lắm Cẩn Thừa mới ngày đầu học mà như .”

 

Cậu bé liếc mắt thấy một bên mặt vấn đề: “Mẹ mới đ.á.n.h với ai ?”

 

“…”, Mấy đứa nhỏ thật tinh mắt.

 

Về đến biệt thự thì ông Lục chuẩn đồ ăn bàn: “Ây da về đó , mau đây ăn cơm.”

 

Thấy mặt mũi đứa trẻ ông cũng lo lắng: “Sao thế ?”

 

“Ông ngoại con đ.á.n.h với , chiến thắng.”

 

“…?”

 

Lục An Tràm trừng mắt qua: “Ba đừng tin, thằng nhóc thối đ.á.n.h với bạn học.”

 

“Được một lát ông ngoại thoa t.h.u.ố.c cho con.”

 

Lục An Tràm còn kịp về phòng nghỉ mệt một tin động trời từ cuộc điện thoại đến của trợ lý Từ. Cô xong rằng phi xe với tốc độ cao vượt cả đèn đỏ đến thẳng công ty Châu Tinh.

 

Mọi ở sảnh thấy vợ chủ tịch hùng hổ đều gì chỉ né qua mong bên để nhường đường.

 

Cuộc họp còn đang diễn , đột nhiên cách cửa mạnh bạo đẩy một cái, bóng nhỏ bên ngoài vèo bên trong, nắm lấy cổ áo chủ tịch, giọng giận dữ kiềm chế gặn : “Tất cả ngoài hết!”

 

Trong phòng còn hai , Mai Cẩn Nghiêu còn hiểu chuyện gì mà cô giận dữ như .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cam-thu-nuoi-nhot-co-gai-nho/chuong-51.html.]

“Anh cmn! Coi em c.h.ế.t gì!”

 

“Làm đấy Tràm Tràm?”, Mai Cẩn Nghiêu cô bình tĩnh nhẹ giọng hỏi.

 

“Nghe bảo bên nước Anh đem con gái liên hôn với , đúng như ?”

 

Ra là cô giận dữ vì chuyện , Mai Cẩn Nghiêu cong môi : “Cái đầu nhỏ của em nghĩ gì trong đó thế, bọn họ là cái gì mà bắt lấy con gái của họ?”

 

Nghe câu xong, bàn tay cổ áo dần buông lỏng: “Anh từ chối ?”

 

“Bọn đó cố tình thế, họ kết hôn nhưng vẫn mặt dày đòi gả con gái đó sẽ chia một nửa cổ phần bên họ của hồi môn.”

 

Lục An Tràm lập tức thở phì phò: “Biết mà còn cố ý , mặt dày thật!”, Cô nghiến răng.

 

Lúc chú ý bên gương mặt , mày nhíu sâu: “Mặt gì đây?”

 

Cô thành thật khai báo: “Bị khách hàng đ.á.n.h, nhưng đừng lo em đ.á.n.h trả cô .”

 

Bất thình lình cơ thể nhấc bổng lên, cô hô một tiếng, hai tay nhanh ôm lấy cổ , còn hỏi thì thấy ẵm cô khỏi phòng.

 

Nhân viên thấy chủ tịch đang bế vợ tay, nét mặt dịu dàng tan chảy, còn lúc việc ơi mặt lạnh cũng chẳng dám , quả nhiên chủ tịch nổi tiếng cưng chiều vợ như trưng, nhiều lúc còn sợ cào mạnh trứng vỡ .

 

Đối với khung cảnh bọn họ quen thuộc nên chẳng thấy gì lạ, phu nhân là một của chủ tịch.

 

Lục An Tràm đặt giường bệnh cô cũng đơ : “???”

 

“Anh, em thương đưa em đến bệnh viện gì?”, Dứt lời thì bác sĩ thở hồng hộc chạy .

 

“Mai tổng.”

 

“Xem mặt vợ .”

 

Lục An Tràm cạn lời gì nữa, im lặng để bác sĩ xem.

 

“Không gì đang lo, thoa một ít t.h.u.ố.c ngày mai sẽ trở bình thường.”

 

Ra xe Lục An Tràm cầm quả đ.ấ.m “bụp”, chuẩn xác nện n.g.ự.c .

 

Mai Cẩn Nghiêu bắt tay cô , dùng lòng tay xoa dịu tay cô: “Đừng giận nữa, mấy bên Anh đó đối thủ của . Cổ phần cũng thiếu, cần gì mấy hạt bụi mà bọn họ bố thí.”

 

 

 

“Đã Ba mươi sáu tuổi còn nhỏ, cứ đem khuôn mặt yêu nghiệt quyến rũ khác.”, Lục An Tràm dùng nửa ánh mắt liếc xéo .

 

Anh khẽ, thản nhiên : “Anh chỉ quyến rũ mỗi vợ thôi.”

 

cửa sổ nén ngọt ngào, bỗng thấy khung cảnh về biệt thự, cô mới hỏi: “Mình ?”

 

“Dự tiệc với .”

 

Khi hai buổi tiệc cả phóng viên và máy ghi hình đều nhằm phía hai , đối với sự kiện Mai Cẩn Nghiêu ít khi mặt mà mặt đều dẫn theo vợ bên cạnh.

 

Sau khi cái bữa tiệc bên nước Anh sẽ về đây định cư, hèn chi kéo chồng cô để sống ở chỗ , cô bất giác lạnh, để hôm nay xem ai cướp của cô.

 

Con gái Lục Thi Thi từ nhỏ sinh sống bên Anh, năm nay cũng hai mươi tám tuổi, nên về nhà đẻ để tìm mối hôn sự dựa dẫm. nhà họ Lục chỉ nhằm trúng Mai Cẩn Nghiêu, nên thương lượng chuyện liên hôn với hai bên, nhưng từ chối một cách dứt khoát vì kết hôn.

 

Sau khi Mai Cẩn Nghiêu xuống ghế chân còn kịp bắt chéo cặp m.ô.n.g tròn xuống đùi , ngước mắt lên.

 

“Hửm?”

 

Lục An Tràm chỉnh sửa tư thế thoải mái, cô ôm cổ nhỏ tai: “Em cho cả nhà họ đều thấy rõ.”, Dù chuyện vợ chồng hai ai cũng , cô cũng ngại thể hiện tình cảm với nơi đông .

 

Mai Cẩn Nghiêu buồn , tay ôm lấy lưng: “Tuỳ ý vợ.”

 

Phóng viên ghi hình ngừng chụp khoảnh khắc ngọt ngào cửa hai vợ chồng Mai tổng, họ thật khác ganh tỵ, ai cũng hâm mộ tình yêu của hai , đúng là cho ăn cơm cho khắp và cũng đến từ vị trí của hai .

 

Gia đình họ Lục mới đảo mặt thấy khủng cảnh sượng ngang, nhưng vẫn duy trì nét gương mặt cả gia đình cùng bước lên sân khấu.

 

Lục An Tràm phụ nữ ăn mặc gởi cảm , lập tức mày thanh tú cô nhíu .

 

Thấy trong lòng biểu hiện , hỏi: “Sao thế em?”

 

Cô trừng mắt: “Người phụ nữ đó đ.á.n.h mặt em.”

 

Lục Thi Thi xuống cũng bắt gặp gương mặt trai lạnh lùng của đàn ông , đang mê mẩn thì ý thức còn một đùi , nhất thời cô ánh mắt phụ nữ đó cho ngơ ngác .

 

Anh kéo gương mặt cô , nhỏ tai: “Sau bữa tiệc cho đổ axit bàn tay mà đ.á.n.h em, còn thì c.h.ặ.t bỏ cánh tay cô , ?”

 

Nghe một nhẹ nhàng tai, nhưng khiến cô rùng rợn, nếu như cô thấy chắc xỉu ngang quá.

 

Cô đây dám trả lời.

 

Nghe họ Lục tiếng tăm bên nước Anh, nên về định cư ở đây liền kéo thanh danh to lớn để gả con gái họ, tưởng liên hôn với ai nào ngờ từ mặt mũi ngỏ lời với ông chủ tập đoàn Châu Tinh, đồn từ chối thẳng một chút ý nể mặt nào.

 

Ông Lục nắm tay con gái kéo chỗ Mai Cẩn Nghiêu.

 

Lục An Tràm thèm liếc mắt hình dạng hai bóng dừng mặt, cô bĩu môi chỉ chăm chú ngón tay sơn màu hồng nhạt bóng loáng của , ồ giờ mới để ý, nhỉ.

 

Ông cầm rượu ý mời, nhưng Mai Cẩn Nghiêu lấy ly nước lã: “ uống rượu.”

 

“Không .”

 

Hai hai , Lục An Tràm cảm thấy hứng thú trong lòng, nhưng vẫn lâu ông đem chuyện ch.ó má .

 

“Hôn sự ngài suy nghĩ đến ?”

 

Mai Cẩn Nghiêu thấy cô liếc mắt với , ánh mắt chút ý , lúc nãy ngẩng đầu giọng lạnh ngắt: “Rõ ràng từ chối, ông Lục đây rõ, là tai vấn đề?”

 

Lục Thi Thi liếc mắt phụ nữ trong lòng đàn ông , ghét đến nghiến răng.

 

“Đây là vợ , cũng kết hôn , đây đùa, cho nên gia đình ông Lục về đây định cư nên an phận một chút.”, Mai Cẩn Nghiêu , ngón tay tuỳ ý trêu đùa lọn tóc xoăn của cô.

 

Ông Lục chẳng sợ còn cố ý vờ như hiểu: “Ngài ý đến cổ phần của hồi môn ? Một cô hề nhỏ, nó ích cho sự nghiệp tương lai về của ngài, ngài lấy con gái còn cổ phần nữa như chẳng gì chỉ yên cũng hưởng hai phúc lợi ?”

 

Lục An Tràm càng lúc càng nhức cái tai, lúc cô hầm hực ngẩng đầu liếc xéo ông , mặc kệ đáng tuổi ba cô: “Vợ Mai Cẩn Nghiêu còn sờ sờ ở đây mà ông nhảm cái gì, nhân ngày vui hôm nay ông còn nữa lấy d.a.o cắt lưỡi ông ngay tại chỗ .”

 

Mai Cẩn Nghiêu đưa tay vỗ nhẹ lưng cô, môi kê sát nhỏ tai: “Đừng tức giận.”

 

Ông Lục cứ nghĩ cô gái ngoan ngoãn, từ nãy giờ chỉ cúi đầu cứ tưởng chừng là kém giao tiếp ai ngờ bụp ông.

 

“Cô chuyện với ba kiểu gì thế?”, Lục Thi Thi nhịn mà hất giọng.

 

Lục An Tràm đanh mặt chỗ khác trả lời.

 

lập nhiều , khôn hồn thì ở đây nên điều, ăn ngoan mặc ấm thì đừng đụng đến . Còn cô cả gan đ.á.n.h vợ , bữa tiệc hôm nay sẽ quà báo đáp gia đình mấy .”

 

Mai Cẩn Nghiêu xong bế trong lòng lên, Lục An Tràm thỏa mãn còn ôm lấy cổ đầu , đó lè lưỡi bật .

 

Trợ lý ánh mắt ông chủ hiệu liền hiểu ý, cho thuộc hạ âm thầm bắt nhốt cô ả Lục Thi Thi .

Loading...