Cầm Thú Nuôi Nhốt Cô Gái Nhỏ - Chương 5

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-01-31 08:53:17
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi nụ hôn nóng bỏng kết thúc, cô im lặng ghé đầu vai thở hổn hển.

 

Căn phòng yên tĩnh chỉ tiếng hít thở của hai , Mai Cẩn Nghiêu nhanh ch.óng trở về trạng thái ban đầu vốn , nâng tay vuốt ve tóc cô: "Đói ?"

 

Nhắc đến cô bật dậy, quên hết sự ngại ngùng của hai , nhanh gật đầu thật mạnh: "Đói!", Khi nhắc cô mới thấy bụng rỗng như thế nào.

 

Mai Cẩn Nghiêu cho đem đồ ăn lên tận phòng, thức ăn bày bàn nhưng động đũa, chỉ đưa mắt cô nàng ăn nhanh đến kịp thở, bộ dạng chắc bỏ đói .

 

"Không nghẹn c.h.ế.t thì ăn chậm .", Lời ác ý chút quan tâm.

 

Lục An Tràm nghĩ như thế, cô nghĩ nọ đang trêu ghẹo , hiện tại cô đang ăn nhiều tiện , mắt âm thầm lườm một cái, sợ phát hiện nên cô nhanh ch.óng cắm đầu xuống vùi mặt ăn tiếp chén cơm mắt.

 

Cô nhai nuốt, gắp thức ăn liên tục, đang đói bụng thức ăn thì cao lương mỹ vị ăn , một điều là vài món mà đây cô từng ăn, chắc đắt. Nhà Lục gia cũng một chút địa vị, nhưng hiện giờ mà cái địa vị của đàn ông phức tạp.

 

"Mùi vị thế nào?"

 

Lục An Tràm ngước lên, đó gật đầu: "Ngon."

 

Anh nâng ngón tay lên chỉ nhẹ môi, khẽ hỏi: "Mùi vị chỗ thì ?"

 

Bùm! Xong .

 

Hai bên gò má đỏ bừng lên, hiện giờ thức ăn ngon trong miệng cô chẳng thấy mùi vị gì, nếu sẽ bỏ qua cho cô.

 

"Chú hỏi... Hỏi thì ."

 

Mai Cẩn Nghiêu chằm ánh mắt đang né tránh , : "Lúc nào với em là ?"

 

"Thì...", Lục An Tràm im thin thít, đang gây khó dễ cho , cô khẽ liếc mắt: "No ... Không ăn nữa."

 

"Được.", Mai Cẩn Nghiêu đột ngột lên, tay cởi bỏ dây thắt lưng, đó dời lên đai nịt n.g.ự.c.

 

Lục An Tràm sợ hãi bật dậy khỏi ghế, cô liền chạy trốn tấm rèm cửa: "Không ! vị thành niên! Phạm pháp đấy!"

 

Để hai món đồ qua một bên, Mai Cẩn Nghiêu thẳng , mắt cô gái đang trốn tránh chỉ chừa đôi mắt to tròn , vẫn từ tốn cởi từng cúc áo.

 

"Chưa vị thành niên thì ? Em là vợ nên chuyện chăn gối với chồng bình thường, còn phạm pháp ? Đám chuột cóng đó chẳng ."

 

Mai Cẩn Nghiêu quăng áo sơ mi ghế sofa, phía để trần, ngón tay trỏ ngoắc đang đằng : "Qua đây, khi vẫn còn nhẹ nhàng với em."

 

Cô vội lắc đầu, mặt hoảng sợ: "Không... Không qua! Tuyệt đối qua!", Lục An Tràm méo mặt sắp Khóc đến nơi: "Đừng mà, chú tha cho ... còn mười tám nữa chú thể ép buộc như ."

 

Thấy cãi lời, Mai Cẩn Nghiêu lập tự trầm mặc vui.

 

Nhìn cơ n.g.ự.c săn chắc khỏe khoắn của cách đó xa, cô nghĩ nó cứng, nhớ lúc bàn tay siết eo cô thấy vô cùng đau, cho nên chuyện giường cũng sẽ đau gấp mười ! Và một điều cô thể cho cái quý giá nhất con gái cho !

 

" giữ nó cho yêu! Chú và thể!"

 

Sắc mặt của Mai Cẩn Nghiêu liền đen , gồng cơ tay lên, đến giọng cũng lớn hơn so với : "Có gan thì lặp nữa."

 

Nghe tiếng đang kiềm chế sự tức giận, cô thấy con quái thú phong ấn trong đôi mắt của đàn ông đó, thật sự nó sắp bọc phát bên ngoài. Lục An Tràm sợ đến mặt còn giọt m.á.u, tay thì run rẩy, còn chân thì vững nữa, cô nhanh ch.óng nắm lấy rèm cửa , môi bặm c.h.ặ.t dám dại dột mà lên tiếng nữa.

 

"Đã là vợ của mà còn suy nghĩ tìm tình yêu với đàn ông khác, gan lớn đấy cô bé.", Mai Cẩn Nghiêu thật sự chọc tức, bước chân gần hơn, từng chữ một chậm rãi nhả : "Chưa thấy g.i.ế.c nên sợ đúng ? g.i.ế.c mặt em mới ngoan ngoãn bên cạnh ? Hay là em tự tay g.i.ế.c c.h.ế.t em em mới chịu?"

 

tức giận thì giọng chỉ lớn hơn một chút nhưng hết sức bình thường, nhưng lời khiến khó mà đỡ .

 

 

 

Lục An Tràm còn lên tiếp, rèm kéo một tiếng "xoẹt" , cánh tay cô bắt lấy kéo thẳng đến đó đẩy ngã cô xuống giường, chiếc nệm đàn hồi cho cơ thể cô lún xuống nhồi lên, lấy tinh thần còn đến thì cơ thể nặng trịch đè lên .

 

"Aaa Không ! Đồ biến thái! Cút khỏi !"

 

Mai Cẩn Nghiêu giữ c.h.ặ.t hai tay đang loạn xạ của cô ấn xuống giường, đôi môi điên cuồng hôn lên đôi môi đang ngừng mắng c.h.ử.i . Ngôn Tình Cổ Đại

 

"Ư... Cút ... Khốn nạn..."

 

Cô vũng vẫy thế nào chăng nữa chỉ đáp sự t.r.a t.ấ.n của nụ hôn điên loạn .

 

Mai Cẩn Nghiêu cầm hai bên cổ áo mạnh tay xé "toạc", những cúc áo văng rơi xuống sàn nhà tao âm thanh vang lên nhưng nhanh ch.óng yên lặng hẳn.

 

Cô c.ắ.n môi, nước mắt chảy dài xuống, cảm nhận bàn tay nóng bỏng như con rắn đang di chuyển , mỗi tấc da chạm liền nhiễm một tầng mây hồng.

 

Anh yêu thích ngừng đặt nụ hôn lên cơ thể nhỏ bé , thật sự vẫn còn nhỏ, đến n.g.ự.c còn phát triển hẳn, nhưng mà về chăm sóc sẽ phát triển lên.

 

Bàn tay đặt một bên n.g.ự.c trắng mềm mại, lòng bàn tay liền bóp c.h.ặ.t .

 

"Hức... Đau."

 

Nghe tiếng than đau, lực tay thả lỏng, đôi môi đang ở eo nhỏ lên hôn nhẹ lên nụ hôn hồng của thiếu nữ coi như việc trấn an luôn lời xin cô đau.

 

Lục An Tràm sẽ thoát , cô nhíu mày rút tay khỏi bàn tay : "Chú thấy vết thương cổ tay mạnh bạo nắm c.h.ặ.t như ?!"

 

Mai Cẩn Nghiêu trả lời, nhẹ kéo bàn tay nõn nà đến mặt , môi in nhẹ lên vết thương cổ tay nhỏ .

 

Hơi thở nóng như lửa ngừng của đàn ông phát , Lục An Tràm đôi mắt sói chằm chằm cơ thể mặc quần áo của , cô c.ắ.n răng , ngại ngùng thôi, nhưng lòng vẫn chua chát. Không ngờ một ngày cô mặc quần áo cả trần trụi phơi bày mắt đàn ông , sự nhục nhã trong lòng ngày càng cao.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cam-thu-nuoi-nhot-co-gai-nho/chuong-5.html.]

Người đàn ông cởi hết quần áo , đôi chân dài đó khiến khác đến mê , cho đến khi bắt gặp cái thứ xí ở giữa chân đàn ông . Lục An Tràm trợn mắt cả theo phản xạ giật nảy lên.

 

"Nằm yên.", Giọng t.ì.n.h d.ụ.c chi phối, khiến cho Mai Cẩn Nghiêu trầm xuống theo.

 

Nhìn xuống nay bí ẩn của cô gái nhỏ, căng cứng, cổ họng khô khan khó chịu, cắm bên trong nơi đó sẽ như thế nào.

 

Lục An Tràm vội vàng đưa tay xuống che bộ phận phía của , cô uất ức : "Cầu xin chú tha cho mà, bên ngoài bao nhiêu cô gái với chú giàu như bao nhiêu chẳng ."

 

Mai Cẩn Nghiêu gạt tay đang che , hai tay nắm lấy đầu gối cô kéo rộng chân thêm, thản nhiên đáp : " hứng thú với d.ụ.c vọng, bệch sạch sẽ cao ai đụng đến cọng tóc cũng . khi em chạm, mới nhận chiếm hết thể xác của em, thứ của em thuộc về riêng , cho nên trách thì trách em."

 

"Tại trách ? tại chạm chú bày xích phát bệnh chứ? Như thế đổ cho... Ưm."

 

Mai Cẩn Nghiêu thích nhiều lời, cầm lấy hạ cho đỉnh đầu của cọ nhẹ con bướm nhỏ của cô, tiếng rên khẽ ngước mắt gương mặt nhỏ đang đỏ bừng hổ thôi.

 

"Sướng?"

 

Bị cọ nữa cô c.ắ.n môi khép chân nhưng thành, khi chạm như dòng điện xẹt qua khắp cả thể cô, cảm giác thực sự cô từng nếm trải.

 

Đụng một cái run nhẹ khó phát hiện, Mai Cẩn Nghiêu l.i.ế.m môi con mắt đỏ rực chằm chằm cô nàng đang nhắm mắt hưởng thụ , nhếch môi, nơi cô thoải mái dám lên tiếng cầu xin nữa, để q.u.y đ.ầ.u hạ lên đỉnh nhỏ như hạt đ.ậ.u của thiếu nữ, miết nhẹ tới lui.

 

"Không... Muốn..."

 

Lục An Tràm giãy giụa, nhưng đôi chân đàn ông giữ c.h.ặ.t.

 

"Em nên ngoan ngoãn lời một chút."

 

Mai Cẩn Nghiêu thở hắt một , đây là đầu d.ụ.c vọng như , dù đàn ông bình thường nhưng giờ cái khái niệm d.ụ.c vọng, hiện tại thiếu nữ mềm mại đang là vợ , thể tha .

 

"Em nên em là mới thể chạm , nhưng cũng đừng vì thế mà suy nghĩ rời khỏi đây."

 

 

 

Mai Cẩn Nghiêu dứt lời cho cô gái nhỏ thở thì cầm lấy hạ cứng đau của dời xuống cái lỗ nhỏ phía , kiêng nể gì trực tiếp cắm thẳng bên trong.

 

"Aaaa.", Lục An Tràm ưỡn , từng cơn xé rách ở bên truyền đến, nước mắt cô trào , cơn nhói đau khiến cô sắp thở nổi.

 

Mai Cẩn Nghiêu dừng , tay bóp nhẹ một bên n.g.ự.c nhỏ của cô, giọng khàn đặc : "Thả lỏng."

 

Lục An Tràm , cô cựa quậy, đau đến gương mặt cô trắng bệch.

 

Thấy thế, c.ắ.n răng: "Không chịu thả lỏng thì em đừng trách .", Mai Cẩn , cần cô thả lỏng nữa đem một nửa c.â.y g.ậ.y còn sót bên ngoài toạc mạnh thằng xuyên qua hết rào cản bên trong.

 

"Aaa!"

 

Mai Cẩn Nghiêu động : "Không lời , đau thì rán mà chịu."

 

Cô thở gấp, cố gắng ưỡn lên : "Chú dừng ... sẽ lời... Thật sự sẽ lời chú..."

 

Nghe câu khó khăn của cô gái, lập tức dừng , lời khàn khàn lặp nữa: " em thả lỏng, em ?"

 

"Nghe... Nghe mà.", Lục An Tràm đau tím mặt, cô chợt thả lỏng , cái thứ xí vẫn còn bên trong cô, đau vô cùng trướng kinh khủng: " thả lỏng ... Chú mau rút cái con quái vật xương đó khỏi ."

 

Mai Cẩn Nghiêu chút buồn : "Cô bé, với em là sẽ rút nó ?", Anh động một cái đẩy sâu bên trong.

 

"A... Ưm."

 

Ánh mắt mê ly phủ một tầng sương mỏng, vành trán trơn bóng lấm tấm mồ hồi, đôi môi hồng đang ngừng thốt vài tiếng rên rỉ nhẹ. Mai Cẩn Nghiêu nhịn cúi xuống gặm c.ắ.n đỉnh hồng nhỏ đang cứng lên, tiếng rên khe khẽ đỉnh đầu càng thêm tăng, bên sức rút cắm đầu ngừng.

 

"Đau quá... Chú đau! Không ... Mau ngoài !"

 

Anh nhả đầu v.ú nhỏ , ngước mắt lên: "Nói đau mà miệng rên?"

 

Lục An Tràm lắc hông, vặn vẹo, gương mặt nhỏ đáng thương, cô đến t.h.ả.m thiết giọng cũng khàn ít: "Chú tha ."

 

Tha?

 

Mai Cẩn Nghiêu sẽ tha dễ dàng ? Điều đó tất nhiên là . Anh chồm ngậm đôi môi hé mở của cô sức hôn, bên phát tiếng "phạch phạch" vang dội cả phòng ngủ.

 

Nghe tiếng ái , đại não Lục An Tràm trống rỗng, nước mắt vẫn chảy, cảm giác đau sung sướng ngừng gia tăng. Cô đàn ông đang trầm luân hôn , thở nóng bỏng nhiễm đầy d.ụ.c vọng trong , càng ngày thấy sức lực cắm rút mạnh hơn, cô ớ ớ trong khổ họng, đôi mắt long lanh đáng thương nhắm nghiền .

 

Cô nàng chỗ nào cũng nhỏ, nhưng khiến cho cơ thể từng cơn tê dại, những dọng điện xẹt qua từng chỗ trong , dâng lên sự sảng khoái sung sướng đến phát điên.

 

Mai Cẩn Nghiêu buông môi , tiếng rên của cô gái liền bật ngoài, bàn tay đặt cổ cô dần lướt xuống, mớn trớn làn da mượt mà mềm mại , n.g.ự.c, đến bụng, hai bên hông, cho đến bắp đùi non, bàn tay đảo ngược dừng hang động ẩm ướt của hai , dòng ngón tay cho thằng lông tơ mềm mượt nọ, chạm hạt đ.ậ.u nhỏ bên trong.

 

"Ưm."

 

Vừa đ.â.m xoa, cô khống chế bản mà rên đầy d.â.m l.o.ạ.n, cơ thể theo ý liền chảy dòng nước ấm từ bên trong.

 

Cảm nhận ấm nóng tưới lên q.u.y đ.ầ.u , Mai Cẩn Nghiêu rùng vội đưa tay ôm c.h.ặ.t lấy đùi cô, rút nhẹ hạ đó xông một đường thẳng bên trong h.u.y.ệ.t non nớt trực tiếp b.ắ.n t.i.n.h d.ị.c.h trong t.ử cung cô.

 

Mai Cẩn Nghiêu khom ghé đầu lên cái bụng phẳng lì của cô mà thở gấp, một hồi rút g.ậ.y t.h.ị.t , xuống cửa h.u.y.ệ.t tràn một ít tơ m.á.u nhỏ và một chút t.i.n.h d.ị.c.h mới b.ắ.n .

 

Bỗng mày nhíu , đưa ngón tay đến nhấn đẩy hết t.i.n.h d.ị.c.h trắng sệt bên trong, bắt nơi nuốt hết chúng, như bụng cô sẽ lớn lên.

 

Lục An Tràm ngón tay đ.â.m cọ xát lấy bên trong, cô nhích trốn thoát, cao trào xong hẳn đàn ông còn hành hạ cô nữa ?

 

Bàn tay nắm c.h.ặ.t giường, sự tủi thể , cô hận tất cả khiến cô lầm tình thế , cũng hận luôn đàn ông bắt ép cô vợ còn cướp đoạt đầu của cô.

Loading...