Cầm Thú Nuôi Nhốt Cô Gái Nhỏ - Chương 49

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-01-31 12:21:14
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sáng sớm Lục An Tràm mơ màng bật đầu dậy hai giây liền ấn trở giường, lúc cô mới ú ớ: “Ưm~ buông em .”

 

Mai Cẩn Nghiêu rũ mắt xuống cô, tay vỗ nhẹ cái đầu nhỏ một cái, khàn giọng qua lẫn ý : “Đừng quậy, lúc tối quậy còn đủ ? Hửm, tiểu phú bà.”

 

Đầu óc cuồng nhớ những từng mảnh ghép vụt vặt, đó ráp thành một cái nguyên vẹn… Lục An Tràm nhắm mắt , lấy tay che mặt , cô tin hôm qua một trận gà bay ch.ó sủa như .

 

“Tại đưa rượu em uống.”

 

Thấy con mắt lườm chút buồn : “Vì dụ dỗ em.”

 

“…”

 

Cô bật dậy, lấy chân đạp lên : “Ra ngoài.”

 

Mai Cẩn Nghiêu bắt lấy cẩn chân cô , còn đưa lên môi hôn lòng bàn chân cô một cái: “Không .”

 

Người !

 

Cô vội rụt chân , trừng mắt một cái, cả rời rà chậm chạp bò mép giường .

 

“Vào lòng .”

 

Lục An Tràm như điếc một chút thấy, mắt nhắm c.h.ặ.t, bất động, lâu liền cơ thể đè phía lưng cô.

 

“Em ngủ, khác.”

 

Cựa quậy một hồi vẫn thoát , thế là cô nhắm mắt bất lực, mặt nhăn cũng quan tâm nữa, mặc kệ.

 

Bàn tay trong chăn từ vạt váy cô chui xốc cao lên đến giữa đùi cô, môi dán đề gần cái vành tai đỏ ửng mặt: “Chuyện ở bar em còn nhớ ?”

 

Bị chạm cô giật , khép chân nhưng vẫn tách , mặt hồng ngoái đầu : “Nhớ.”

 

Ngón tay bên trong vuốt ve hạt đ.ậ.u nhỏ kích thích khiến con mắt cô mơ màng thoải mái híp .

 

“Cái ở hành lang em còn nhớ ?”

 

Cô gật đầu: “ em với .”

 

Cảm nhận ngón tay ướt, Mai Cẩn Nghiêu đôi mắt cô tầng sương mù mà nhẹ: “Anh cũng thoải mái.”

 

Lục An Tràm đưa mắt qua, đó bàn tay trong chăn đưa , vươn trong quần, nắm lấy vật nam nhân đang c.ư.ơ.n.g lên.

 

Mai Cẩn Nghiêu hô nhẹ, c.ắ.n c.h.ặ.t quai hàm cô, giọng đè thấp: “Cái thằng vị hôn phu cũ còn em là của nó, đúng là chán sống.”

 

“Ranh con chấp, từ nên nay em và bao giờ nghiêm túc chuyện, nên .”, Cô chút do dự nào phủi sạch quan hệ với .

 

Hai giường, tay qua tay , môi thì mấp máy. Đến một tiếng đồng hồ trôi qua mới xuất hiện ở bên ngoài cửa phòng.

 

“Chị gái xinh .”

 

Lục An Tràm: “…”

 

Mai Cẩn Nghiêu gương mặt nhăn bên cạnh, liền lườm mắt sang: “Gọi bậy cái gì?”

 

Cậu giật liền núp lưng trai .

 

Cô vênh mặt chống nạnh, tay còn tay ôm lấy cánh tay kế bên: “ gọi bậy cái gì, dám nữa ?”

 

Mai Cẩn Thừa ló mắt sợ hãi liền nấp .

 

Ông Lục từ bếp , lên lầu liền thấy hai lớn đằng , hai nhỏ đằng , hình như đang tranh chấp chuyện gì đó, ông đàn ông chút tự nhiên.

 

“Đồ ăn ba nấu xong , các con xuống ăn .”

 

Bầu khí bàn ăn vô cùng ảm đạm, khôn một tiếng , chỉ âm thanh nhỏ nhỏ khi nhai đồ ăn.

 

“Ngài Lục tay nghề nấu nướng của ngài lên một cái tầm cao mới .”

 

Thấy con gái thế ông , đó qua bên , chần chừ một lúc mới dám hỏi: “Đồ ăn hợp khẩu vị con ?”

 

Nhìn qua Mai Cẩn Nghiêu vẫn im lặng từ tốn ăn, cô liền đạp chân một cái, đè giọng: “Ba hỏi .”

 

Mai Cẩn Nghiêu mới lên, gật đầu: “Khá .”

 

Ông ngượng gãi đầu tiếp tục dùng bữa. Được là .

 

Sau buổi ăn ông Lục thì đến công ty, còn bốn thì ổ trong nhà, Mai Cẩn Nghiêu ôm lop top, còn Lục Anh Tràm nhoài giường vẻ mặt đầy nhàm chán, ngón tay lướt lướt màn hình chút lười.

 

Bỗng ngón tay dừng , cô chút giật .

 

“Tại sân bay nhiều fan của diễn viên Kỳ Chu, bỗng xuất hiện một đám vô cùng uy nghiêm, tay móc s.ú.n.g chĩa về diễn viên Kỳ Chu. Nguyên nhân ai ai cũng thấy diễn viên vô tình đụng trúng cô gái bên cạnh, đó gương mặt mang kính liền lộ diện, ai cũng ngỡ ngàng, “đây còn chính là trong truyền thuyết còn là bà chủ của xã hội đen ngầm”!”

 

Mai Cẩn Nghiêu gần đó cũng phần nào, nâng mắt cô trợn mắt cắm đầu điện thoại: “Lại đây.”

 

Cô nhảy xuống giường phi thẳng đến cạnh , ngón tay nõn nà vươn ấn ấn màn hình điện thoại, đó liền lên án: “Tự nhiên ai đăng cái .”, Rõ ràng qua mấy ngày mà, tự nhiên hôm nay đưa lên mạng, còn cô là xã hội đen ngầm.

 

Nhìn bình luận cô hô lên tiếng: “Còn là bà trùm mafia nữa .”

 

Lục An Tràm rầu rĩ, cả rả rời nhoài xuống đùi úp mặt sấp cả động.

 

Nhìn tướng của cô như , buồn tay vuốt nhẹ lưng cô: “Nằm ngay ngắn nào Tràm Tràm.”

 

Cô đang úp mặt ở bắp đùi , ủ rũ ngoi dậy, ngửa , đôi mắt chằm chằm . Tầm vài giây bật một cái lên , dính c.h.ặ.t kẽ hở.

 

“Lại quậy cái gì?”

 

 

 

Lục An Tràm nheo mắt lề mề : “Có em kìa.”

 

“Biết em là vợ thôi.”

 

thích dòm ngó như , giờ bên đây cũng nhận dạng cô, trách là trách gã đầu sỏ .

 

“Anh gì giàu quá !”

 

Mai Cẩn Nghiêu ung dung đáp: “Muốn vợ thành tiểu phú bà đống tiền mang tên “vô hạn”.”

 

“…”

 

Lục An Tràm liền rụt vai, đó liền hì hì.

 

Thấy cô đáng toả nắng kìm , đôi môi dán xuống môi cô, đó yêu thích nhắm mắt đem mũi cọ qua chớp mũi cô, bên tai vẫn truyền đến tiếng khúc khích như làn gió mát xẹt qua trái tim .

 

Cô ôm lấy mặt , chụt một cái là hôn ở trán, một tiếng chụt là một vị trí khác gương mặt, đôi môi cô bỏ sót một chi tiết nào gương mặt trai .

 

Hôn đến chớp mũi cô khẽ dừng , cong môi một cái, dời môi xuống ở khoé môi .

 

Mai Cẩn Nghiêu siết c.h.ặ.t cánh tay đang ôm cơ thể nhỏ của vợ , rũ mắt yên lặng cô một chút mật với .

 

Buông mặt , cô thẳng lưng hai tay ôm lấy cổ đem gương mặt nọ úp n.g.ự.c , giọng nhẹ thỏ thẻ : “Thật , em càng ngày yêu hơn.”

 

Mai Cẩn Nghiêu gì, chỉ im lặng vùi mặt cô, tay lớn đằng tấm lưng cô dùng sức đè sát một chút.

 

“Vậy là lúc yêu?”

 

Lục An Tràm: “…”

 

!

 

Không hiểu tại cứ đưa những đề tài mà cô đáp .

 

Cô hít một giả điếc câu . Mai Cẩn Nghiêu tận mắt cô trốn tránh chút hứng thú trong lòng.

 

Lúc khẽ lay nhẹ cô: “Sau gặp tên em tránh xa một chút, càng xa chừng nào chừng nấy.”

 

Biết ghen, nên cô gật đầu: “Em vẫn luôn né đấy chứ, hừ! Đã bằng chồng em mà tối ngày hở một cái là vác mặt đến mặt em.”, Nói xong cô khịt khịt cái mũi kinh thường.

 

Mai Cẩn Nghiêu giương môi, tay vén tóc cô cho gọn , hình như tóc dài hơn , do cô để mái lộ cái trán bóng loáng trắng nõn: “Tràm Tràm.”

 

“Hửm?”, Cô ngước mắt .

 

Nhìn cô to mắt, cái tai chút giật giật, bật : “Em gì đấy?”

 

“Em mới là hỏi mới .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cam-thu-nuoi-nhot-co-gai-nho/chuong-49.html.]

 

Mai Cẩn Nghiêu lắc đầu, ôm c.h.ặ.t lấy cô ẵm lên, một mạch đến giường.

 

Cô vội vịn hai bên bả vai , hỏi: “Anh việc nữa ?”

 

“Không , chúng việc khác.”

 

!!!

 

 

Cảnh kết thúc, ngừng khen ngợi cả hai hết lời. Quả nhiên trai gái chung một khung hình như thật xứng đôi.

 

Chụp ảnh xong thấy bên cạnh biến mất Kỳ Chu vội qua thấy bóng lưng mới nhanh chân đuổi theo.

 

“Trương Kỳ!”

 

Bước chân dừng , xoay phụ nữ mặc quần áo cổ trang đang chạy đến đây, đó rời mắt dựa tường.

 

Kỳ Chu dừng bước đối diện, một lúc nhíu mày: “ còn hỏi , ở quán bar quan hệ gì với ?”

 

Hắn hờ hững: “Vị hôn thê cũ.”

 

“Quả nhiên đúng nhiều phụ nữ quanh, mới ly hôn bao lâu lòi vị hôn thê cũ.”, Cô lạnh.

 

“Cô gọi mấy chuyện vớ vẩn như thì .”

 

Cô vội giữ tay : “Anh như thế mà bỏ mặc bạn gái ở đây?”

 

“Không ?”, Trương Kỳ hất tay cô : “Nếu thích thì chia tay, dạo gần đây thấy cô quá ồn ào, quá là phiền phức.”

 

Trơ mắt , Kỳ Chu há miệng mà gì, hét lên một tiếng nhưng sợ trong đoàn phim , cuối cùng chỉ giận dữ mặt rời .

 

Người khuất trong góc tường , điện thoại hạ xuống bỏ , nhanh ch.óng rời khỏi hiện trường.

 

Trương Kỳ phiền muộn, xe đậu cửa nhà họ Lục nhưng mãi xuống xe, hai đàn ông gác cổng, chua chát hơn.

 

Điện thoại kết nối với đầu dây bên : “An Tràm chúng chuyện một lát ?”

 

Mai Cẩn Nghiêu hôn lên trán , tay vuốt ve sống lưng cô, đáp: “Được.”

 

“Muốn với .”

 

Trương Kỳ giật , tay siết c.h.ặ.t điện thoại, giây tiếp liền giọng mè nheo của cô gái.

 

“Ai ?”

 

“Hình như điên gọi nhầm .”

 

 

 

Trương Kỳ: “…”, Hắn mắng điên?

 

Mai Cẩn Nghiêu tắt điện thoại quăng qua một bên, trở để cô xuống giường, đó mới ôm sát cô lòng: “Không còn gì nữa ngủ tiếp thôi.”

 

Cô cựa quậy: “Em tắm.”

 

“Lúc tắm , vẫn còn tắm?”

 

“Muốn.”

 

“Không , tắm nhiều quá , ngoan ngủ .”, Mai Cẩn Nghiêu vỗ vỗ nhẹ lưng cô một lút thì tiếng thở đều đều ở lòng n.g.ự.c .

 

 

Mai Cẩn Đồ và Mai Cẩn Thừa từ siêu thị gần nhà trở về, vô tình thấy một chiếc xe lạ đậu gần nhà, hai đến liếc mắt bên trong mới thấy gương mặt .

 

Trương Kỳ đang bực tức, mắt qua thấy hai bé đang : “Chúng từng gây ?”

 

“Đã từng.”

 

Mai Cẩn Thừa một lúc: “Chú kiếm con ?”

 

tìm hai nhóc gì?”, Trương Kỳ xong sựng kỹ nữa, giọng bắt đầu run: “Lục An Tràm là hai đứa?”

 

Cả hai gật đầu.

 

Quả nhiên cái mặt nó y đúc cái mặt lạnh của đàn ông , mím môi mệt mỏi, tâm tình trong vô cùng phức tạp.

 

“Chú là bạn cháu thì nhà ạ.”

 

Mai Cẩn Đồ liếc qua em , đó bỏ nhà .

 

Sau khi đặt m.ô.n.g ở ghế, Trương Kỳ mới thấy ngu ngốc, chút hối hận .

 

Mai Cẩn Nghiêu từ trong phòng , bước xuống sảnh liền thấy bạn mà con trai , mày nhăn .

 

Nhìn sắc mặt ba đổi Mai Cẩn Thừa thấy gì đó lắm, nhanh con ngươi bén nhọn đó chỉa thẳng về hướng , liền do cho giật , lắp ba lắp bắp : “Ba… Ba… Chú là bạn của .”

 

Trương Kỳ yên nhúc nhích, rời nhưng ánh mắt ngó lầu tìm kiếm bóng dáng mà qua mấy giây vẫn thấy.

 

“Cậu gặp vợ chuyện gì?”, Mai Cẩn Nghiêu xuống đối diện, vẻ mặt và giọng điệu vô cùng hờ hững.

 

“Hỏi thăm sức khỏe.”

 

Biết đối diện dối Mai Cẩn Nghiêu lạnh trong lòng: “Chỉ hỏi thăm sức khỏe thì về , vợ .”

 

…”, Trương Kỳ hít một : “ gặp riêng cô ây một chút.”

 

“Vậy đáng tiếc vợ mệt nên ngủ .”

 

Muốn tìm cớ để gặp vợ ông .

 

Nghe từ mệt Trương Kỳ chút lo lắng: “Cô bệnh ?”

 

Mai Cẩn Nghiêu nhíu mày: “Không .”, Rất nhanh thêm một đòn chí mạng: “Do mệt, cho nên cần để tâm.”

 

Nghe xong chút thất thần, thấy thằng bé ngang kìm một chút, thật sự là con của cô và đàn ông , bả vai như ai đè mà nhũn xuống, cả tỏ vẻ vô cùng mệt nhọc.

 

Mai Cẩn Đồ từ lầu chạy xuống, giọng của chút gấp: “Ba ơi ngủ giấc thấy bà liền bật .”

 

Anh xong cũng sửng sốt quan tâm vội vã lên lầu.

 

Nhìn ba , vẫn còn đó, lịch sử lên tiếng đuổi : “Anh trai định tối nay qua đêm ở đây ?”

 

Trương Kỳ giật , mới lên cổng, nhưng khi còn xe giọng lưng cất lên vô cùng ung dung, nhưng nó mang tiếng cảnh cáo.

 

“Làm phiền chú thu tâm tư bất chính của đối với con, ba con dễ dàng chọc đến vì thế càng để cho tâm can bảo bối của dòm ngó. Ba con ngoài mặt chuyện quá đáng vì lời vợ , nhưng ông g.i.ế.c sợ tội , chú càng như thế chớ công kích ba con thôi rước hoạ .”

 

Bị một lời cảnh cáo của thằng bé đằng , Trương Kỳ trong xe nhớ cái đôi mắt quỷ dị của đàn ông kìm mà rùng .

 

Trên tầng hai của phòng ngủ.

 

Mở cửa quả thật giọng thút thít của cô, nhanh ch.óng đến giường ôm cô lòng vỗ lưng trấn an.

 

“Ngoan, đây.”

 

Vừa thấy kìm nén oà một cái ôm thật c.h.ặ.t rống lên: “Vừa … Em mơ… Thấy bỏ … Bỏ em và con…”, Do cô giọng khản đứt quãng câu lộn xộn trọn vẹn.

 

Làm bỏ cô , tâm can bảo bối sinh mệnh lớn nhất của , còn sợ cô bỏ nữa chứ, còn thì bao giờ chuyện đó xảy .

 

Mai Cẩn Nghiêu siết c.h.ặ.t cô lòng, tay ân cần ngừng vuốt tóc cô, xoa xoa lưng giúp cô cảm giác an trả : “Không , là mơ thôi, đừng bỏ em.”

 

Khóc một lúc, cuối cũng cô cũng ngừng đó chút ngượng ngùng buông , tay sờ sờ mũi: “Đừng em. là em lớn chút khó coi, nên đừng .”

 

Do cô dậy ầm lên, lên giọng càng thấp, nhỏ bé như cây kim mà xuyên thằng tim , khiến nó nhũn hết.

 

“Lớn như thế nào ở trong lòng em vẫn còn là cô bé nhỏ.”, Anh thấp giọng , tay xoa xoa đầu cô.

 

Cô bé nhỏ.

 

Nghe ba chữ đó xong, tâm trạng cô lên một chút, với gật đầu đồng ý câu .

 

Sau khi gặp cơn ác mộng thì cô bám dính lấy buông, cô liền theo, đến thẳng cả phòng tắm cô cũng ở lưng . Mai Cẩn Nghiêu lúc nãy mới đầu , con mắt gian xảo cô: “Muốn tắm cùng ?”

 

Lục An Tràm: “…”.

Loading...