Cầm Thú Nuôi Nhốt Cô Gái Nhỏ - Chương 48
Cập nhật lúc: 2026-01-31 12:20:34
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lục An Tràm ở cổng phía thở dài: "Nhanh nào."
"Chị gái thật sự đến quán bar ?"
Cô đưa tay lên môi suỵt một cái, ý cấm cho lớn, cô đè giọng nhắc nhủ với thằng con một tiếng: "Mẹ thật sự đến đó một cho , thì cũng dẫn hai đứa con may nơi đó giờ chứa trẻ nhỏ."
Mai Cẩn Đồ nhà thiêng ngang hắng giọng : "Nếu chị thì cứ , những chuyện ở trong nhà cứ giao cho bọn em, chơi nhớ đường về nhà sớm là ."
Cô nhướng mày một cái, tiếp đó là tiếng của thằng con trai nhỏ.
" đó chị gái xinh , hiện tại ba ở đây chị cứ bay nhảy thoải mái, tụi em tuyệt đối sẽ giữ kín miệng. chị xinh quá nơi nó em chút sợ, nhưng vẫn sợ nhất chị úp "mũ xanh" cho ba."
"..."
Lục An Tràm dừng bước, qua: "Con bậy bạ cái gì? Mẹ từ khi nào ý tứ cho ba con đội "mũ xanh" chứ? Con đừng quên tiền của ba con che mờ mắt đấy, xách váy ở bên cạnh ba cũng vì tiền. Mẹ đang một đống tiền vô hạn như tâm tư úp "mũ xanh" ba con , là tiểu phú bà ngầm đấy, tiền ba cũng là tiền của cho nên..."
Chưa hết câu tầm mắt rời một bóng quen thuộc mặt, chân cô cứng đờ, sống lưng thấy một luồn gió lạnh thổi ngang, đôi mắt vô thức mở to cảm thấy nó chân thành, nhưng hẳn là thật.
Toang ...
Mai Cẩn Nghiêu kéo lên lầu, kịp đến phòng ấn cô tường, cả dán gần , cúi đầu cô vợ mấy ngày gặp, thật nhớ, thế nhưng nó là một cơ hội để con chim xổng chuồng bay ngao du.
"Muốn bar?"
Nhìn cô ngoài mặt im lặng nhưng bên trong xoắn quýt lên hết. Lén liếc mắt lên, đôi môi mỏng giương lên, kế tiếp là giọng như gió xuân lọt tai cô.
"Tiểu phú bà đây định đem tiền chồng đến bar để nuôi vịt ?"
"..."
Đã cô một chút xíu ý tứ chụp "mũ xanh" mà.
Lại một trời im lặng một lúc, ngón tay duỗi vân vê vành tai hồng mặt, Mai Cẩn Nghiêu xong việc lập tức bay thẳng qua đây để ôm hôn vợ , thế nhưng một chút ít tâm tư phản nghịch của "tiểu phú bà giàu ngầm".
"Bị tiền sáng mắt nên xách váy ở bên cạnh .", Nói đến đây Mai Cẩn Nghiêu nhịn run run vai: "Vậy thì tiểu phú bà giàu to thật ."
Lục An Tràm: "..."
Cái gì gì? Từ đầu đến cuối đều thấy nhưng câu chuyện chẳng gì là vui vẻ. Hay là đang đạo lý của một ba thương con lôi để dạy dỗ sự nghịch ngợm nhất thời của con cái khi lời?
Điểm giới hạn cuối nhịn nữa: "Có gì vui mà để ?"
Mai Cẩn Nghiêu vẫn vân vê vành tai cô, tiện thể đáp: "Anh đang mặt em."
"...?"
Lục An Tràm đùa giỡn vành tai tránh nhưng ghì cô lòng c.h.ặ.t, chỗ nào để cô cơ hội để chạy trốn.
Anh thừa là lời từ miệng của cô nhóc là giả, nhưng khỏi chút cảm giác như cấm cho cái sừng trâu dài . Vì thế hôm nay hỏi tội đến cùng, dọn sạch sẽ đống rác trong đầu cô , để về còn tư tưởng đến những nơi thích hợp nữa .
Thấy yên lặng một lúc gì, cô còn chuyện thì đối diện áp sát đến, đôi môi lạnh dán lên tai, cô cơ chút run, đó lời nóng thỏi khiến tai cô nóng ran lên.
"Tiểu phú bà xinh , để em . Bốn ngày nay ăn ngon giấc ngủ , công việc quá nhiều, nguyên lai suy sụp vì quá nhớ vợ, thế nhưng tạo một bất ngờ cho cô , ngờ một việc, vợ lấy tiền chồng đến quán bar để nuôi đàn vịt."
Lục An Tràm há hốc miệng, đến thất thần, miệng buột một câu: "Em nuôi vịt. Em chỉ đến đó chơi cho khuây khoả thôi, thật sự là ý tâm tư vượt rào nào hết.", Càng giọng cô càng nhỏ .
Mai Cẩn Nghiêu cố tình rõ, lấy thời cơ đưa mặt đến gần, phả nóng: "Hửm? Nói gì cơ?"
"Em đây tâm tư bất chính! Ngoài ai trong bắt bổn cô nương cả!", Sau khi rống lên xong, cô nuốt nước bọt, thở một nhẹ nhõm.
Khoé môi lập tức giương lên, đôi môi nhẹ ngậm lấy môi cô, tay vô thức siết cổ eo cô , nhớ cô, thật sự quá nhớ.
Anh nhả , khẽ thấp giọng: "Tối nay trở thành một tiểu phú bà chân chính ?"
Cô l.i.ế.m môi , cẩn thận suy nghĩ một chút, cũng , nên liền đồng ý với . Cô đây đang thế nào là một tiểu phú bà chân chính, ồ mong chờ đây.
Bar.
Cô mặc một chiếc váy đỏ rượu , chung là hai dây nhưng quá là hở hang, thế mà đàn ông bên cạnh thẳng thừng lấy áo vest bọc cho chỗ nào lộ da thịt bên ngoài.
Mai Cẩn Nghiêu đưa tay cho cô nắm lấy: "Đêm nay sẽ hầu hạ tiểu phú bà."
Cô theo , liếc qua trừng một cái, từ sáng cho đến giờ mở miệng là "tiểu phú bà" mỗi câu đều thể thiếu, nhiều cũng bực tức trong lòng kém.
Bước qua những nhún nhảy điên cuồng , thẳng phòng VIP, gian rộng rãi khi những tiếp nhạc sôi động như âm thanh nào đè ép dần dần tiếng sóng bên ngoài.
Lục An Tràm xung quanh thấy một bóng , ngoài cô và kẻ thứ ba.
Đây là cái quỷ gì?
Cô xuống ghế, qua thấy đang rót rượu ly, đó đẩy đến cô, động tác nhẹ nhàng vô cũng tao nhã.
Thật con nó quá quyến rũ!
Bình tĩnh , vội xoay đầu qua : "Đây là tiểu phú bà mà ?", Cô còn tưởng bên ngoài nhún nhảy với đám , ngờ một cái liền nhốt trong căn phòng cách âm đến nỗi thấy tiếng nhạc nào cả.
"Mời uống rượu.", Mai Cẩn Nghiêu sát đến, hai tay choàng vai cô kéo áo vest xuống, cơ thể quyến rũ liền lộ : "Hôm nay chỉ hầu hạ cho phu nhân, cho nên phu nhân cần e ngại trong phòng chỉ của và thôi."
Nghe cách xưng hô của da đầu cô run lên, cảm thấy giây tiếp theo như một diễn biến nguy hiểm nào đó mà nêu tên lên , đến tưởng tượng cũng dám.
Mai Cẩn Nghiêu cầm ly rượu vang đưa đến bờ môi căng mọng của cô, cung kính: "Mời phu nhân nếm thử."
Cô đưa mắt hé môi nuốt một ngụm, mày cô nhíu , nhưng đến ngụm hai và ngụm ba liền thấy nó ngon.
"Thế nào?"
"Cay nồng, khá ngon."
Vừa xong liền bắt gặp động tác của bên cạnh, tay vén tóc cô , động tác si mê, ngón tay lạnh trượt xuống một bên dây áo kéo xuống, kế tiếp là đôi môi nóng bỏng đặt lên bờ vai nhẵn nhụi của cô.
Lục An Tràm kinh ngạc đến cứng đờ động đậy: "Anh... Anh gì?"
Đôi môi hiển nhiên buông tha, còn mê say mút da thịt mềm mại , thản nhiên đáp: " đang hậu hạ cho phu nhân."
Mai Cẩn Nghiêu dời môi lên, tay ôm lấy đầu cô nghiêng qua đây, đó đôi môi liền đặt lên môi cô, tha hồ ngậm mút, bàn tay xuống dọc theo chiếc váy bóng loáng , nhấc một bên đùi cô đặt lên đùi .
Buông môi , với lấy ly rượu đưa tiếp lên môi cô. Hiển nhiên cô uống cạn, môi lập tức cong lên đầy mê .
Lúc Lục An Tràm mới hiểu cho cô tiểu phú bà ở bar là như thế nào, thì là cô tự cái bẫy của .
Đợi cô nuốt xuống liền xông đến ngậm lấy đôi môi, lưỡi mạnh xâm nhập , từng chút hưởng thụ mùi rượu cùng với khoang miệng thơm tho ướt át , cảm giác uống từng nếm qua rượu, nhưng hôm nay trực tiếp nếm theo cách môi lưỡi trầm luân, uống rượu mà say vì cô.
Lục An Tràm rõ tiếng môi lưỡi của hai , cô sắp hút cạn hết thở, tay đẩy đẩy n.g.ự.c để thoát .
"Anh, bà nhà nó!"
Thấy cô tức giận đến đỏ má đỏ bừng lên càng tô đậm thêm điểm kiều diễm của , cổ họng liền khô khốc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cam-thu-nuoi-nhot-co-gai-nho/chuong-48.html.]
"Em nữa, nhập vai quái quỷ gì chứ, rõ ràng lừa gạt em đến đây để trễ dàng chuyện đồi bại!"
Mai Cẩn Nghiêu vươn tay lau khóe môi cô, khàn một tiếng: "Cần gì gạt em để chuyện đồi bại chứ, thật chất thể ở nhà, cả xe nữa cần gì ở trong đây."
Ồ, nhất thời cô tẩy não, quên mất chồng cô, chồng cô, chồng cô.
vẫn tức giận: "Rõ ràng là trừng phạt em."
"Nhận thì , còn ý định đến đây nữa ?"
Lục An Tràm c.ắ.n răng, nặn một chữ nặng nề vô cùng: "Không!"
Anh , xoa xoa đầu cô, một tay ôm eo kéo cô gần : "Tiếp tục thôi tiểu phú bà."
Mười phút trôi qua.
"Đừng! Đừng để em tự cởi! Anh đừng xé rách!"
Ánh đèn trong phòng xuống, thấy rõ làn da trắng đến phát sáng, rõ ràng chìm bộ ghế đen, thế mà nổi bật rõ lên cơ thể tì vết . Cô uống rượu, say nhưng mặt đỏ bừng bừng, thật khác xao xuyến thôi.
Càng yết hầu lăn càng nhanh, cúi đầu hôn môi cô, di chuyển đến n.g.ự.c trượt từ từ xuống giữa hai chân, tay tách nhẹ , vùi đầu bên trong.
Lục An Tràm mơ hồ ưỡn hóp bụng, chân tự động dang rộng , đó là hét một tiếng thỏa mãn.
Trước lúc đưa vật thể nóng hổi bên trong hang động nhỏ hẹp , tay cô ôm c.h.ặ.t lấy cổ , đem cả khuôn mặt xinh của vùi sát . Mai Cẩn Nghiêu thở gấp tay choàng qua phủ lưng cô, ở động hông một cái, cả hai đều rên lên đầy sung sướng.
"Tràm Tràm, nên phức tạp, loại gì cũng , nên đừng thấy thế mà đến thử, lỡ chuyện gì xảy bên cạnh em, lúc đó đây? Như sẽ ân hận ray rứt cả đời."
Lục An Tràm xong, cảm thấy bản quá chủ quan với vấn đề , quan tâm cô hết mực thế , cô ngoan ngoãn mà lời.
"Xin , bên cạnh tuyệt đối tự ý đến nơi như ."
Nghe cô ngoan ngoãn thế, nhẹ lòng hơn, hôn xuống khoé môi cô, một cái: "Vợ xuống ."
Nhất thời lời quỷ lời yêu của xui khiến mà xuống, ngay lập tức cô đỏ mắt há miệng c.ắ.n vai : "Đồ biến thái!"
Mây mưa trong đây một lúc, Lục An Tràm xụi lơ ở đó, cô thở hổn hển, xuống cái đầu đang kê ở vai , từng nhịp thở dốc của , tay cô khẽ luồn gáy vuốt ve lên mái tóc ngắn của .
Thoáng một cái cô ở bên cạnh năm năm, hiểu tại đời một lạnh nhạt hờ hững như yêu thương cô đến mức quỳ gối xuống mà nâng niu cô từng một chút.
"Cẩn Nghiêu, em yêu ."
Người ở cổ cô dấu hiệu ngoi lên, đem đồng t.ử d.ụ.c vọng phai , thêm đó là ánh mắt chút sáng cô đến chăm chú, như đang cái gì đó mê mẩn đến chút đần .
"..."
Mai Cẩn Nghiêu cong cong khóe môi: "Lập một nữa em."
Cô đơ , nhướng mày , hé môi đột nhiên giống cảm xúc : "Đâu em từng câu đó ."
"Anh , một nữa nào.", Mai Cẩn Nghiêu tha thiết hôn xuống mặt cô để tỏ lòng năn nỉ.
Đợi cô câu đó xong, vui vẻ hôn xuống môi cô.
...
Trương Kỳ và Kỳ Chu đang góc khuất nào đó chuyện, chủ đề hết tiếng bước chân đang truyền đến, hai lập tức im lặng đồng thời ngước mắt lên , ánh đèn từ từ chiếu rõ một thể cao thẳng tắp của đàn ông, tay còn ôm một cô gái, trong lòng nhỏ bé . Cho đến khi bước càng đến gần khuôn mặt dần lộ , cả hai hô lên một tiếng, ngớ ngẩn luôn.
Trường Kỳ vội đến đoạt lấy cô gái tay: "Cô là của !"
Ở một tên xuất hiện ôm của , Mai Cẩn Nghiêu lùi , nâng mí mắt lạnh lùng lên: "Cậu, tránh ."
Lúc Trương Kỳ mới rõ khuôn mặt của đàn ông , đó giật , tay đang ở trung dần thu về .
Lục An Tràm chút mệt, còn ngà ngà say, tiếng động mới đem nửa gương mặt từ bên trong lòng n.g.ự.c qua, nhanh cô mấp máy môi: "Anh rể?"
Trương Kỳ: "..."
" ly hôn ."
Cô ồ lên một tiếng, đến híp mắt : "Quên mất."
"..."
Mai Cẩn Nghiêu xuống trong lòng thấy cô với thằng khác, nhíu mày cúi đầu khẽ nhỏ tai cô, gì ngay lập tức thấy cô thu nụ , trừng mắt với đối diện.
Trương Kỳ cảnh cũng ngây .
Chu Kỳ ngũ quan của đàn ông đóng đinh luôn hai chân, cô tỉnh táo mới nhấc bước chân đến bên cạnh Trương Kỳ để tìm cớ để ngắm gần.
Lục An Tràm thấy phụ nữ , liền vui, tay duỗi chỉ thẳng , hắng giọng say chút nũng: "Anh, cô hôm đụng em ở sân bay một tiếng xin ."
Mai Cẩn Nghiêu liếc qua: "Là cô ."
Cô dẫu môi, trừng mắt cô chằm chằm: "Chính là cô !"
Kỳ Chu: "...?"
Hình như thì .
"Xin vợ ."
Cô giật , ấp úp: "Xin... Xin ."
Lục An Tràm hừ một tiếng nhắm mắt , cực kỳ , cũng quan tâm, như là đang chướng mắt cái gì đó.
Trương Kỳ đụng độ với ánh mắt sắc bén hết hồn thôi, đòi giật vợ của , xém chút nữa là xong đời .
"Vợ từ khi nào là của ?", Giọng Mai Cẩn Nghiêu lạnh ngắt.
Lục An Tràm mở bừng mắt, cao giọng theo: " đấy, từ khi nào là của ."
"..."
Cảm thấy gấp gáp quá , hiện lâm tình cảnh ngượng ngùng , cũng cái gì thích hợp, thật sự cũng e ngại đàn ông khí chất lạnh băng .
Cô liền hai đối diện trề môi, đó ôm mặt : "Về thôi con trai, ba ba tắm, cả đều là mùi sữa nồng nặc của con khó ngửi c.h.ế.t."
Mí mắt giật giật, rũ xuống nhướng mày cô: "Mùi sữa nồng nặc?"
"Đừng bảo quên nhé? Vừa b.ắ.n lên em đấy, nhất là n.g.ự.c tin ngửi xem là mùi vị của ."
Mai Cẩn Nghiêu lách qua, để ý hai , dịu dàng trả lời: "Có ? Về nhà ngửi thử xem."
Lục An Tràm: "Hừ!"
"...", Hai họ hành lang từng câu thoại , thì bóng đèn sáng trong đầu nổ mạnh một cái liền trở nên đen thui.