Cầm Thú Nuôi Nhốt Cô Gái Nhỏ - Chương 47
Cập nhật lúc: 2026-01-31 12:19:43
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chiếc xe đạp điện đang chạy là đầm, bỗng cô lóe mắt chỉ tay: "Hai đứa thấy nơi đó ? Chính là lúc ...", Cô hết thấy đèn đỏ vội thắng gấp.
"Ui."
Lục An Tràm tiếng than ở phía cô liền : "Mẹ xin ."
Cậu xoa đầu xua tay, thật sự gì để đáp , cạn ngôn .
Trương Kỳ trong xe, vô tình qua bên ngoài, nhất thời kinh ngạc còn tưởng hoa mắt, vội hạ cửa xe xuống, hướng đối diện mà gọi thử: "Lục An Tràm!"
Người qua liền chắc chắn cô chính là Lục An Tràm.
Nghe tiếng ai gọi cô cũng vô thức sang, nét mặt cũng kinh ngạc một chút, là hôn phu của Lục Anh .
"Anh rể gọi em?"
Trương Kỳ cũng sa sầm mặt: " ly hôn với cô ."
Lục An Tràm mở to mắt, thì kết hôn, cũng đúng mấy năm , cô vẻ mặt đột nhiên tối , nhưng mấy quan tâm.
"Ơi kìa, hình như là Trương Kỳ đó!"
Bất ngờ chỉ Trương Kỳ vội : "Có rảnh sẽ tìm em."
Tìm cô cái quái gì.
"Mẹ là ai ?"
Cô lắc đầu: "Người bình thường."
"Thật sự là Trương Kỳ đó! Tiếc ghê kịp xin chữ ký."
Nghe xong Lục An Tràm cũng đoán phần nào, chắc là của quần chúng, nhưng cô nhún vai chẳng để ý đến chuyện , liền vặt tay ga.
Trương Kỳ ngoái đầu , bóng lưng khuất mới thu mắt. Không ngờ mấy năm gặp cô gái càng xinh trưởng thành hơn nhiều, nhớ thấy vẫn còn tiếc nuối, rõ ràng định sẵn là vị hôn thê của , nhưng cuối cùng là Lục Anh.
Vừa còn chuyện với cô một lúc, nhưng với phận hiện giờ của thích hợp lắm, bỏ lỡ. Quên mất nếu cô về thì chắc chắn ở nhà họ Lục .
Cô cưỡi con xe một lúc liền dừng tấp sạp quán ăn ở lề đường.
Hai đồ ăn còn tươi sống bày biện bàn, ngước mắt thấy yên lặng gì, nhưng tay đang trở mặt con mực lên úp bề còn sống xuống.
"Hai đứa ăn thử xem."
"Ngon ạ!"
Lục An Tràm cong cong môi, gắp một miếng chấm chén nước chấm cay nồng đưa lên miệng, đó thỏa mãn mà than một : "Ngon hết nước chấm."
Vẫn là những món như thế ăn còn ngon hơn nhà hàng đắt tiền nữa, lúc tuy cô cũng coi là con gái giàu nhưng thật chất là giản dị, như cô chị suốt ngày ăn đồ ngọt mua sắm những bộ đồ hàng hiệu.
"Không con nhỏ nhà nghèo mặt dày tỏ tình đàn lớp ?"
Lục An Tràm đang nghĩ hồi ức cũ, câu đừng lưng, thì cô mới . Ba nữ sinh đó đùa giỡn với cô gái đang một ở bàn ăn.
"Sao? Nói chuyện chứ?", Nữ sinh khinh thường: "Đã nghèo phận, dám mở miệng tỏ tình ở mặt bọn mở miệng, là sợ bọn tao sẽ đ.á.n.h mày?"
Nữ sinh gì, tay run rẩy nắm c.h.ặ.t lấy góc váy đồng phục của , chút run.
Ba cô nàng thấy thế ầm lên đầy vẻ vui sướng thích thú thôi.
"Nghe mày là dọn rác bên ngoài, tao lúc đầu chút tin đến khi tao vứt vỏ bánh, liền một phụ nữ khom nhặt, gương mặt mới , thật sự mày là dọn rác.", Nói xong còn cố tình xuống bịt mũi .
Lục An Tràm định quan tâm chuyện bao đồng , trong lúc ăn từng câu từng chữ đó đ.á.n.h thẳng tai cô, vô cùng khó , hít thật sâu như nhịn từ lâu, lên nhàn nhã đến kéo ghế xuống.
Bọn họ thấy xuống đưa mắt kinh ngạc trong chốc lát: "Con nhỏ nhà nghèo mà quen một tiểu mỹ nữ xinh như bông cúc nhe."
Tiểu mỹ nữ?
Lục An Tràm bật một tiếng, đưa ngón tay ngoáy ngoáy tai : "Tuổi trẻ bây giờ thật hiếu động, hiếu động thì gì , mà đằng môi cứ động một chút mấy câu ch.ó nó xong ị cũng ."
"..."
Nữ qua bên cạnh , một gương mặt xinh vô cũng xa lạ nay từng gặp qua.
"Này từ đây chuyện khó ?"
"Khó ?", Lục An Tràm khẩy: "Không ai, chỗ đang ăn yên tĩnh mát mẻ như thế thì chim ở đậu ở đây hót líu líu ríu cho khác thể nào nuốt trôi thức ăn."
Ba nữ sinh gì, rõ ràng đang mắng c.h.ử.i bọn họ.
"Người khùng điên."
Đám đó bỏ , Lục An Tràm mới qua cô nữ sinh bên cạnh, lúc còn một câu: "Không , tiếp tục ăn ."
Nữ sinh sợ, ấp a ấp úp: "Cảm, cảm ơn chị."
Lục An Tràm hào phóng xua tay: "Ăn gì cứ gọi thoải mái chị bao em.", Nói xong cô lên trở về bàn ăn.
"Cảm ơn nhiều."
Cô khua khua tay, bảo chuyện gì.
"Mẹ thật soái ~"
"Lại nịnh bợ.", Lục An Tràm đứa nhỏ nó lanh lợi hơn lớn nhiều, nhưng tính tình hai em giống như ba nó lắm, một chút hoạt bát giống cô coi như là khá mừng.
"Mẹ, ở bên tại quen ba ?"
Mai Cẩn Đồ em hỏi, cũng thắc mắc ngừng ăn ngẩng đầu lên chờ đợi đáp án của .
Bỗng cô đổi sắc mặt, hai giây buông đũa thở dài: "Chuyện là như . Vào một ngày trời mưa rả rích, bầu trời đen như mực, lúc đó chỉ là học sinh cấp 3, tan học đường về đột nhiên một cái bóng đen từ xuất hiện mặt . Lúc đó vô cùng hoảng sợ thì nọ bịt miệng kéo nơi tối tăm vắng , kế tiếp là một giọng lạ của một đàn ông trầm thấp mê vang lên..."
"Sau nữa ạ?"
Lục An Tràm ho nhẹ, cái giọng trầm xuống, hắng giọng: "Em gái thật xinh , gặp em là bỏ bùa , nếu em theo tiền bạc thiếu. Em thế nào là thế đó, thứ đều chiều theo em chỉ cần em đồng ý ở bên cạnh .", Cô dối mà chớp mắt một cái.
Hai cảm thấy nhức nhức cái đầu.
"Hết ?"
Cô gật đầu: "Hết , tiền nên sáng mắt, liền xách váy ở bên cạnh ba con đến giờ đấy.", Trọng tâm là cô vẫn lệch chủ đề một chút
Mai Cẩn Đồ từ trong mũi phát một tiếng hừ: "Mẹ kể chuyện thú vị gì cả."
"Chẳng hai đứa kể, thì kể đấy, con chê khen thì kể cái gì cho hai đứa con hết, từ mà mò."
Mai Cẩn Thừa , lắc đầu, cả hai hiểu ý ngậm miệng gì, đó hứng thú.
"Chị gái xinh ăn nhiều ."
Mai Cẩn Đồ thì phục vụ rót nước: "Mời chị uống nước."
"..."
"Mẹ là hai đứa đó?", Lục An Tràm trợn mắt cả hai thằng nhỏ cũng ngớ ngẩn .
"Không, chị là chị ruột của bọn em.", Mai Cẩn Thừa gắp thịt, tôm nướng còn bóc vỏ sẵn bỏ chén : "Mời chị dùng bữa."
Lục An Tràm: "...?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cam-thu-nuoi-nhot-co-gai-nho/chuong-47.html.]
Bệnh hết .
...
"Cắt!"
Đây là hô thứ ba của đạo diễn, Kỳ Chu nét mặt tự nhiên nam diễn viên của .
"Rốt cuộc hôm nay ?"
Trương Kỳ trả lời, đến ghế tuỳ tiện cầm lấy chai nước nuốt vài ngụm, từ lúc gặp cô gái cho đến khi bước cảnh , thừa nhận tập trung việc, nhưng mỗi cảnh diễn thì gương mặt xinh hiện lên một cách đột ngột trở nên thất thần.
Kỳ Chu bực bội bên cạnh, cầm kịch bản tay nhưng một chữ nào đầu.
"Vợ cũ phiền?"
Trương Kỳ khinh thường hừ một tiếng: "Cô thể khiến phiền lòng."
Trước giờ dạng con gái phụ nữ nào mà từng chơi qua, cũng từng hứng thú lâu quá với bất kỳ nào, cho đến khi gặp vị hôn thê định sẵn mà lấy. Ấn tượng đầu tiên là cô gái nhỏ thuần khiết, đôi mắt xinh chứa cảm xúc gì, kiểu như "Hôn phu gì chứ, quan tâm", trong mắt cô gái rõ ràng là thờ ơ lãnh cảm một chút để mắt đến .
Nãy giờ bao nhiêu câu cho đến khi Kỳ Chu qua thấy bên cạnh đờ đẫn đó, cảm nhận hứng thú liền còn nữa đó sự bực tức trong lòng. Người gái bên cạnh ngắm, là chơi qua cô liền bỏ?
"Anh định khi nào mới công khai quen hệ chúng ?"
Nhất thời câu mà Trương Kỳ tỉnh táo hẳn, mắt liếc xung quanh chắc chắn ai ở đây: "Ở nơi như nhất cô ngoan ngoãn ngậm miệng . Còn về chuyện đó tính ."
Lại tính ?
"Câu bao nhiêu , cũng đến khi nào mới cho một danh phận chính thức.", Kỳ Chu lời đỡ tức hơn.
" tính là tính , cực kỳ ghét những phụ nữ lắm lời, đặc biệt là ngoan ngoãn."
Kỳ Chu giật , dạo gần đây cô thấy càng đổi nhưng đổi chỗ nào, nhưng hôm nay biến tâm trạng cho lắm.
"Xin ."
Nghe xong cảm thấy chán ghét thôi, Trương Kỳ lên thèm liếc lấy bộ mặt đáng thương của cô , gái bao giờ thiếu, cô cũng cũng , như lười quan tâm. Khuôn mặt đẽ góc cạnh rõ nét xuất hiện trong đầu, con ngươi đen sâu thẳm lạnh lùng, ánh mắt ai cũng đều lạnh thấu xương như ăn sống khác bụng ngay lập tức, một đàn ông xinh như vị cao, cả lạnh lẽo giống như đóng băng, tạo cảm giác dễ đến gần, một khi đắc tội là chỉ "c.h.ế.t". Bước chân Trương Kỳ chợt dừng , cũng ngơ ngác , tự nhiên trong đầu xuất hiện khuôn mặt ma mị của đàn ông chứ... Đột nhiên nhớ đến một điều, chính là chồng của Lục An Tràm, tại quên việc chứ, nực .
...
Mai Cẩn Nghiêu thấy điện thoại rung, chờ giây nào vội nhấc máy, nhưng giọng lười nhác kèm theo mệt mỏi: "Biết gọi ."
"Hừ! Anh nào cũng thế, cứ như em vong ơn phụ nghĩa bằng."
Nghe ai đó nghiến răng nhẹ: "Em đang gì?"
"Nhớ chứ còn gì."
Bị thả một cái thích bắt ngờ Mai Cẩn Nghiêu sửng sốt: "Thật sự?"
"Anh cần kích động quá ." Lục An Tràm lầm bầm tiếp: "Nhớ thì nhớ thôi, thích ?"
"Thích.", Làm thích, thích đến nỗi sự mệt mỏi trong cũng đều giống nòi nhẹ nhàng như gió của cô đ.á.n.h bay .
"Anh đang ở ?"
"Công ty."
Lục An Tràm đồng hồ mặt xinh lập tức tối sầm : "Giờ còn ở công ty, tại về nhà?"
Nghe cô trách mắng tâm trạng hề buồn, chút vui vẻ, đó l.i.ế.m môi thành thật : "Không em, về."
Bên đây cô to mắt sững sờ trong giây lát, xong trái tim thấy nhói lên, một lúc cô mềm giọng gọi: "Cẩn Nghiêu ."
"Hửm?"
"Em...", Đột nhiên chữ nhớ , một câu khác: "Em hát cho nhé?"
"..."
Mai Cẩn Nghiêu tức , còn tưởng chờ đợi câu nào từ cô, xoa mi tâm bất lực: "Được."
"Đừng buồn nữa đừng buồn nữa ~ ba ba thương con thương con... Con trai ngoan con trai ngoan~ ba ba luôn luôn nhớ con nhớ đến con..."
Nghe giọng hát từ trong điện thoại vọng , âm thanh lưu loát trong trẻo, nhưng bài hát quái gở thích hợp với âm giọng ... Đặc biệt cô hát . Mai Cẩn Nghiêu đảo lưỡi nén thành tiếng, thật sự cô vợ nhỏ khuyến điểm là hát khó .
Lục An Tràm hát một cuối cùng, liền thở dài: "Sao? Anh cảm thấy nó như nào?"
"Ừm, còn buồn nữa."
Nghe cô cũng yên lòng thở nhẹ, nhất thời nhớ đến vụ việc, mặt đỏ hây lên, hắng giọng mách lẻo: "Cẩn Nghiêu hai thằng con ngày càng tính!"
"Nó gì em?"
Cô dẫu môi lên: "Dám gọi em là chị gái xinh ! Còn là chị gái nữa chứ! Anh xem tức , rõ ràng em là sinh , giống em gì cả."
Mai Cẩn Nghiêu chỉ : "Quả nhiên nét của vợ cuốn hút đến hai thằng nhóc miệng còn hôi sữa dòm ngó đến."
"..."
Khoé miệng cô lệch qua một bên, trong đầu nhanh kiếm đời tài đáp trả: "Nếu gọi em là chị gái xinh thì gọi là trai xinh ? Mà đúng, gọi là ông chú xinh !"
"..."
Mai Cẩn Nghiêu đơ , khoé môi cứng ngắc: "Cái gì ông chú xinh ?"
Cô vô cùng thích thú mà hắng giọng lên: " , là một ông chú vô cùng xinh , chỗ nào cũng . Nhất là cơ n.g.ự.c săn chắc, vòng eo hẹp, đặc biệt bờ m.ô.n.g vểnh mắt!", Nói cô còn nuốt nước bọt "ực" một một tiếng rõ.
Bàn tay cầm điện thoại co , bật một giọng trầm ngợi cảm đến bỏng tai : "Vợ nhỏ háo sắc."
"Mở video call."
Lục An Tràm giật , hấp tấp : "Không, !"
"Tại ?", Mai Cẩn Nghiêu nhíu mày, giọng cũng nhạt .
Nhìn cảnh tượng đang ngâm trong bồn tắm thế , thì gọi thấy hình : "Em đang tắm."
Mày ai đó giãn : "Ừm, mở lên ."
Cô nhăn mặt, ngón tay tình nguyện ấn màn hình một cái, thấy gương mặt nghiêm nghị trong điện thoại, cơ thể cô từ từ chìm xuống nước.
Trong màn hình chỉ thấy cái cổ trắng ngần của cô bọt trắng quanh, tóc b.úi tùy tiện, vài sợi ướt dính gò má hồng hào , con mắt tròn xoe màn hình chút né tránh.
Yết hầu lăn nhẹ, kế tiếp là giọng khàn khàn cất lên: " là đang tắm."
Thấy nhe răng cô, Lục An Tràm đỏ mặt, thẹn quá trề môi : "Cười gì chứ, gì vui ."
Hiện giờ cô quyến rũ như thế nào, Mai Cẩn Nghiêu càng càng vui trong lòng, giao dịch cuộc ăn xong sẽ bay gấp qua đó để hôn vợ cho hết cơn khát.
"Làm mà nuốt nước miếng hoài thế?"
Nghe xong yết hầu dừng , trầm mặc ba giây: "Chắc ăn thịt em .", Vừa ánh mắt lộ tia mù mờ đen tối.
"..."
"Không chuyện nữa, em tắt!", Lục An Tràm liền hẹp hòi để cho ngắm cơ thể của cô, trực tiếp đợi đáp mà cúp máy ngang.
Mai Cẩn Nghiêu kịp đáp một lời thì điện thoại truyền đến "tút", màn hình đen, lưỡi đẩy gò má khiến nó phồng lên, đó bật một tiếng trầm khàn.