Cầm Thú Nuôi Nhốt Cô Gái Nhỏ - Chương 46

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-01-31 12:19:08
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tại sân bay lớn, nhiều ngừng hô to, tay cầm bảng lớn ghi là "Kỳ Chu em yêu chị!!!"

 

Hôm nay diễn viên Kỳ Chu đóng máy một bộ phim trở về nước, xuống máy bay thấy nhiều fan hâm mộ náo nhiệt chào đón nhiệt tình như , cô cong môi dáng uyển chuyển đến.

 

Thuộc hạ hộ tống bà chủ ở phía và cả phía , Lục An Tràm ở giữa bên cảnh là hai đứa con trai, mắt vô tình đám đông xa đó nhíu mày.

 

"Bên xảy chuyện gì?"

 

Bà chủ hỏi, thuộc hạ liền trả lời: "Là một diễn viên."

 

Cô gật đầu tỏ vẻ hiểu, nhưng trong lúc vẫn bình thường thì đột ngột đám đông chạy ào về phía , may ai đó hất bả vai cô một cái, cặp kính râm rới xuống, cả cô chao đảo.

 

Bất ngờ đám áo đen chĩa s.ú.n.g Kỳ Chu, thoát một cái fan cũng ngây và cô diễn viên cũng giật kém.

 

Đang chú ý đến diễn viên xinh chân dài Kỳ Chu, bỗng một bóng dáng kế bên xứng ảnh hưởng vô cùng lớn, há hốc miệng, cứ ngỡ cô gái gần Kỳ Chu là một minh tinh mới.

 

Người hộ tống Kỳ Chu thấy khẩu s.ú.n.g liền dám nhúc nhích.

 

Lục An Tràm với lấy mắt kính tay con trai , đó xoay mặt qua đối diện với cô diễn viên bên cạnh. Thấy khuôn mặt diễm lệ của mặt Kỳ Chu hết sức giật .

 

"Không vô lễ."

 

Đám thuộc hạ giọng của bà chủ, nhanh ch.óng hạ tay xuống vắt s.ú.n.g trở ngang hông.

 

Một lời và hành động dứt khoát, ai thấy cũng cho gần cô gái là một nhân vật bí ẩn tiếng tăm rõ.

 

Lục An Tràm liếc một cái thu mắt , đeo kính lên che đôi môi ướt át quyến rũ , đó cất bước , quan tâm đến những ánh mắt xung quanh, cô chút khinh thường đụng khác một câu xin cũng chẳng .

 

Đám xa, họ mới tỉnh táo , cảm thấy khung cảnh nguy hiểm nãy chỉ là một thước phim thật.

 

Lục An Tràm thoải mái trong xe, : "Điện ba chúng đến nơi ."

 

"Mẹ, để ba chung với ?"

 

"Ba bận việc công ty.", Nói thật cô nghĩ thế nào cũng âm thầm qua bên đây sớm muộn thôi.

 

Bỗng cô lên tiếng dặn dò: "Sau tùy tiện mà móc s.ú.n.g, nhất là trường hợp ."

 

"Vâng bà chủ."

 

Biết hiện tại ba ở nhà, nên xe thẳng đến tập đoàn Lục thị.

 

Tiếp tân chuyển lời con gái đến gặp, ông Lục mệt mỏi ý định gặp mặt, nhưng cuối cùng thở dài một cái: "Cho lên đây ."

 

Không lâu tiếng gõ cửa, ông lên khỏi ghế : "Vào ."

 

"Ba!"

 

Nghe tiếng ông giật , còn cứ tưởng hoa mắt: "Tiểu Tràm!"

 

Cô chạy đến ôm chầm lấy ông.

 

Ông còn tưởng là Lục Anh đến ngờ là đứa con gái nhỏ của : "Về mà với ba một tiếng."

 

"Muốn tạo cho ba bất ngờ.", Cô hì hì buông ông , liền kéo hai đứa con lưng đến mặt.

 

"Con chào ông ngoại."

 

Ông Lục to mắt, nhanh ch.óng xổm xuống: "Con sinh đôi ?"

 

"Vâng."

 

Ông Lục vui vẻ, vuốt đầu hai : "Thật ngoan."

 

Do con gái trở về, công ty hôm nay ông nữa, liền đưa trở về nhà.

 

"Để ba bếp đồ ăn, đường chắc con cũng đói ."

 

Lục An Tràm xung quanh căn nhà vẫn như xưa, điều cô chẳng thấy một bóng , mày bắt đầu nhíu .

 

"Ba, ?"

 

Ông Lục đang mang tạp dề dừng , đó trừ : "Đã ly hôn lâu , trong nhà chỉ còn ba thôi."

 

Nghe xong hô hấp cô ngừng trệ: "Ly hôn, từ khi nào ba con chuyện ?"

 

"Ta phiền cuộc sống của con.", Ông .

 

Nhìn gương mặt già nua đó, cô tài nào nổi, hốc mắt cô đỏ bừng lên, giọng kìm nén: "Ba với con."

 

Thấy cảm xúc con gái bất ngờ đổi, ông vội chạy đến gần mà khuyên nhủ: "Ba việc gì, con thấy ba sống vẫn đó ?". truyen bjyx

 

Cô lắc đầu: "Ba thể với con mà."

 

Nhìn con gái rơi nước mắt ông cũng lính quýnh: "Ba, của ba, hôm nay con mới về đừng buồn bã như ."

 

"Tạo ly hôn?", Cô lau nước mắt, ngước lên ông.

 

Ông Lục thở dài: "Chắc hết duyên, nhưng nợ vẫn còn.", Nhiều lúc ông chán cuộc sống bao, vợ và đứa con ruột coi ông là , con mắt miệng điều là tiền.

 

Lục An Tràm hít sâu một , nắm lấy tay ông: "Ba theo con về."

 

"Đi ? đây nhà ?"

 

 

 

"Không, con đưa ba đến thành phố S."

 

Ông Lục giật , nhớ đến ông của đặt chân đến nơi nó, còn cả con rể quyền lực nữa, ông do dự: "Không ."

 

Cô cau mày: "Tại ?"

 

"Chồng con thích ba lắm.", Nói ông lưng lủi thủi trong bếp.

 

Lục An Tràm chạy theo: "Ba cần lo chuyện đó, cứ về sống chung với con, bả cứ ở nhà giữ cháu ngoại là ."

 

Hai chuyện chạy tự động lấy rau nhặt lá, ông Lục thấy khỏi nở nụ ôn hoà.

 

Thấy ông đáp còn định lên tiếng tiếp thì tiếng chuông cửa bên ngoài: "Ba ở đây con mở cửa."

 

Khi mở cửa bà Lục nhất thời : "Chuyển tiền qua cho , mấy ngày nay ..."

 

Nhìn mặt là ông Lục bà vội ngậm miệng , nhăn mặt vui: "Lục An Tràm."

 

lời , liền sắc mặt trầm xuống: "Sao? Gặp khiến bà sợ hãi như ?"

 

Mục đích bà đến đây việc , nên : "Ông mau kêu đây."

 

cách ăn mặc của bà mày càng nhíu c.h.ặ.t, khi cô ông gánh chịu những gì, nhất là những loại , sống nhờ từ đồng tiền khác.

 

"Đưa tiền cho bà ?"

 

, mới nhớ Lục An Tràm lấy chồng giàu: "Không mấy con mặt ổng đưa tiền cho ?"

 

" đưa, với còn là , cũng của , tại theo lời bà.", Lục An Tràm đáp xong đóng cửa thì ngăn .

 

"Ông tiền cho tao, thì tao cả!"

 

Lục An Tràm gỡ tay bà , mấy quan tâm, dứt khoát : "Vậy cứ đây tự nhiên , nhờ cảnh sát đến lôi bà ."

 

liền sững , một lát liếc Lục An Tràm một cái mới rời .

 

Ông Lục thấy con gái mặt mày lắm: "Ai ?"

 

"Ba rốt cuộc tại đưa tiền cho bà ?"

 

Nói ông mới hiểu ai đến tìm: "Không đưa thì bà với Lục Anh cho đến đây phá phách."

 

"Báo cảnh sát."

 

Ông cũng điều đó nhưng nỡ để họ tú. Biết suy nghĩ của ông thế nào, Lục An Tràm cũng chẳng thương tình gì.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cam-thu-nuoi-nhot-co-gai-nho/chuong-46.html.]

"Có con ở đây, từ nay về ba cần đưa tiền cho bọn họ, căn nhà con sẽ cho bên ngoài canh gác, ba cần lo chuyện ."

 

Hiện tại ông Lục cũng , chỉ gật đầu.

 

"Ông ngoại, cái ăn ngon ạ."

 

"Ngon ăn nhiều ."

 

Thấy ba ông cháu vui vẻ như , Lục An Tràm cũng tươi .

 

...

 

Lục Anh bước chân quán bar, giận dữ mở cửa phòng .

 

Đám nam nữ đủ kiểu ôm ấp với , Kỳ Chu đang ôm đàn ông thấy thế dậy sửa cái áo dây rơi xuống .

 

Trương Kỳ bực bội: "Cô đến đây gì?"

 

"Ai cho đến đây, ôm ấp khác mặt như ?"

 

Nghe xong, Trường Kỳ , nâng tay ôm lấy phụ nữ bên cạnh: "Đừng quên ly hôn cô , gì, quen ai, hôn ai, nữa cũng liên quan đến cô."

 

" ký đơn ly hôn!"

 

"Đó là cô ký, nhưng ly hôn cô ."

 

Lục Anh tức giận, nghiệp hai lấy , may cô té đứa bé trong bụng còn, cưới đầy một năm thì đàn ông ly hôn với cô.

 

Kỳ Chu xoay qua nhỏ: "Tránh để ngoài hai diễn viên nổi tiếng đang ở đây, nên đuổi của về ."

 

"Giận , cô còn là gì của cả."

 

Nhìn thấy hai mặt ôm một chút ngại ngùng nào, coi cô gì. Lục Anh c.ắ.n răng , trong vô cùng ức chế.

 

" hết tiền ."

 

Trương Kỳ thấy phiền phức, lấy cái thẻ ném xuống đất: "Lấy , đó cút mắt ."

 

xuống nhặt lấy, lúc còn hai họ, rời qua phụ nữ xinh bên cạnh. Cô hai đang cùng phim, nhưng lưng như , , Trương Kỳ trăng hoa, nuôi ong bướm bên ngoài nhiều.

 

"Còn biến !"

 

Nghe xong Lục Anh liền , nhận điện thoại của : "Sao lấy tiền , tiền bọn chúng sẽ bắt chúng đó."

 

"Được , con đang về."

 

"Cái gì! Con nhỏ đó với như ?", Lục Anh tức giận, tin con nhỏ Lục An Tràm về là yên.

 

 

 

Bà Lục cũng ngờ, đòi tiền chẳng một đồng còn gặp ghét nữa.

 

"Mẹ lo gì chứ, để con đòi.", Lục Anh tự tin .

 

"Con đừng quên nó là dạng .", Bà Lục liếc mắt nhắc nhở con gái .

 

Những chuyện như thế Lục Anh đây sợ: "Con sợ nó chắc."

 

...

 

"Từ khi bà chủ xuống máy bay, chút đụng chạm với một cô diễn viên, còn ngoài chuyện gì đáng ngại."

 

Mai Cẩn Nghiêu ừ một tiếng, căn dặn thêm: "Để ý từng bên đó. Còn lịch trình hàng ngày của bả chủ báo cáo ."

 

"Thần rõ."

 

"Cậu đang gì ở đây?"

 

Nghe lưng , đàn ông giật xoay , vội trả lời: "Không gì, thần chỉ là đang chuyện điện thoại."

 

Lục An Tràm gật đầu, cũng hỏi nhiều vấn đề: "Được , việc ."

 

Như ngày thường thì ông Lục sẽ đến công ty, chỉ ba con cô là ở nhà, hai đứa nhỏ ngủ còn dậy, cô thấy cũng còn sớm nữa liền lên đ.á.n.h thức bọn trẻ.

 

Mai Cẩn Thừa phóng xuống giường, tay ôm cái gối, tóc tai như ổ gà, mở cửa ngáp dài, tình nguyện : "Sao ?"

 

"Hai đứa con định ăn sáng ?"

 

Cậu lắc đầu: "Không ăn , con còn ngủ đừng gọi tụi con nữa."

 

Lục An Tràm lắc đầu chỉ đành trở về phòng, đồ khác, khi cô bước xuống sảnh chợt thấy tiếng ồn ào bên ngoài, cô vội xem xảy chuyện gì.

 

"Có s.ú.n.g nữa ? sẽ kiện cho đám các ở tù ngày !"

 

Thấy Lục Anh hét ầm ĩ, Lục An Tràm cũng vội, đáp : "Cô nghĩ tiếng s.ú.n.g nhanh là cô kiện nhanh hơn?"

 

Nghe giọng Lục Anh giật qua, lâu gặp, hiện giờ gặp quả nhiên xinh đến động lòng , cô trừng mắt nghiến răng : "Ai cho mày c.h.ử.i tao?!"

 

" c.h.ử.i cô lúc nào?"

 

"Mày còn chối tao...", Vừa nhào lên thì thấy hai đàn ông che chở cho , Lục Anh sợ hãi liền lùi .

 

"Cô còn ở đây mấy chuyện , coi chừng cho khâu cái miệng cô .", Lục An Tràm nhà: "Cô cứ chịu rời thì bắt bỏ cho ."

 

"Rõ!"

 

Lục Anh khiếp sợ, hai đàn ông cao to vô cùng dữ tợn đang cô, thấy thế những câu mắng c.h.ử.i nuốt trở , gì chỉ giữ sự tức giận trong lòng rời .

 

Lục An Tràm vườn , cô bĩu môi vọng trong điện thoại: "Anh quá."

 

Lấy cơ hội cô nhanh ch.óng kể bộ những chuyện xảy ở đây cho , cuối cùng chốt một câu: "Em đưa ba trở về thành phố chúng , ?"

 

Làm , chắc chắn cô giận đó chịu trở đây thì , Mai Cẩn Nghiêu khẽ đáp: "Em như nào cũng ."

 

Cô vui vẻ : "Moa! Moa! Hôn ."

 

Mai Cẩn Nghiêu bên đầu dây bên liền cong môi, đến lúc qua bên đó sẽ hôn nát cái môi hồng hào của cô cho thỏa mãn.

 

"Thôi em lên kêu hai đứa nhỏ dậy nữa, em cúp máy đây."

 

Lục An Tràm nhanh nhẹn chạy lên phòng: "Dậy nào, mau dậy hôm nay đưa bọn con cháy phố.", Thằng con trai thứ ba của cô còn cô đơn ở trong nhà ga để xe ở .

 

Hai còn tưởng rằng sẽ gì, ai ngờ từ bên ngoài dẫn một chiếc xe đạp điện màu hồng.

 

"Tè tè tè... Hai đứa thấy nào? Đây là con trai thứ ba của , cách khác nó gắn bó lúc còn học .", Cô chiếc xe, thấy vẫn còn mới, ba mua cho cô nhưng ít khi cô , đa phần là xe buýt nhiều.

 

"Lên thôi.", Cô để túi xách bội xe.

 

"Mẹ chạy đấy?"

 

Lục An Tràm gác tay lên cổ xe, khí thế hời hời: "Đừng coi thường như chứ, chính cao thủ lạng lách đấy nhé."

 

Hai lượt ở yên , bàn tay túm c.h.ặ.t lấy áo , chút sợ mà dặn dò: "Mẹ đừng đ.á.n.h võng, cứ chạy bình thường thôi."

 

"Được, . Sao nhát thế."

 

Lúc Lục An Tràm vặt ga tay lái thì nó giật một phát, hai đứa nhỏ ở xém chút cắm đầu, cô ngoái đầu : "Mẹ chỉ thử máy nó thôi."

 

Mai Cẩn Thừa nuốt nước bọt, trai đằng , khẽ nhỏ giọng: "Chúng tin ?", Sao thấy nó chút .

 

"Không , vịn chắt sắp chạy .", Mai Cẩn Đồ cũng tin tưởng là mấy, nhưng cũng đành theo.

 

Chiếc xe đạp điện màu hồng chạy vô cùng chậm rãi, Lục An Tràm híp mắt, hít thở khí trong lành ở nơi đây, bỗng xe đang chậm cô vặt tay lái một cái chiếc xe phóng nhanh , Mai Cẩn Thừa là kẻ nhát liền hét lên.

 

"Mẹ! Chậm ! Bay... Bay tóc con !"

 

Càng nhanh thì cô càng thấy vui: "Con giữa mà còn sợ cái gì, nhát quá .", Cô thừa thằng con trai nhỏ của cô nhát, nhưng thấy thế cô chọc.

 

"Em ôm ở đó hét cái gì, em hét giật ngã thì ?"

 

Nghe ở phía cũng , thế là ôm c.h.ặ.t , mắt nhắm tịt , đó mở cảnh vật xung quanh, wow thật.

 

Mai Cẩn Đồ cũng cảm thấy nơi thật , vui vẻ đông đúc, như biệt thự bên thành phố S, nơi đó vắng, vắng đến nỗi chỉ cái biệt thự lớn, còn ngoài thì một đoạn đường khá xa.

Loading...