Cầm Thú Nuôi Nhốt Cô Gái Nhỏ - Chương 45
Cập nhật lúc: 2026-01-31 12:18:34
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Từ khi Linh Chư cảnh cáo một bài học nhớ đời liền cùng gia đình trốn biệt tăm biệt tích. Hiện giờ cộng đồng mạng bàn luận về chuyện vợ của ông chủ đầu thành phố , chuyện công khai một trận cực lớn những tin.
Phó Mễ vụ việc của Linh Chư cũng bất ngờ sự việc trang mạng, cũng may cô vẫn đụng đến cô nếu kết cuộc chắc cũng t.h.ả.m hại.
Hôm nay Lục An Tràm , bước công ty ai nấy cũng cúi đầu dám cô, sợ đến như ?
Cẩm Hồng Liên Lục An Tràm e ngại gì, chỉ đó gãi đầu.
"Chị định gì?"
"Nên gọi phu nhân là thiết kế Lục."
Lục An Tràm đỡ trán: "Thường ngày chị gọi thế nào cứ gọi thế nấy , gọi linh tinh em đuổi việc chị."
Cẩm Hồng Liên gật đầu, bấy lâu nay chung phòng việc với phu nhân , cô còn nhiều chuyện khuyên nhủ với cô gái , ai ngờ là vợ của chủ tịch.
"Cái đó... Sao lúc đầu em với chị?"
"À, em thấy cũng gì quan trọng."
Không quan trọng? Hiện giờ vợ của vị lớn nhất ở đây là cô gái , quan trọng, tầm ảnh hưởng trong xã hội việc đăng tải luôn luôn quan trọng.
"Em trang đầu của báo chí , truyền thông lấy tin tức vợ của ông trùm Châu Tinh lộ diện, hiện giờ chắc em đường sẽ nhận ."
Lục An Tràm: "....", Cô mà nổi hơn các minh tinh nữa?
Đến lúc cô lên phòng việc của , hai cô nhân viên bên ngoài thấy cô ngại ngùng liền cúi đầu. Lục An Tràm chút mắc nhưng cố nhịn đến khi phòng mới thành tiếng.
Nhìn xung quanh phòng chẳng thấy một bóng , cô nhíu mày, liền phòng ngủ riêng mới bắt gặp cơ thể thẳng tắp đang giường. Thấy vẻ mặt chút mệt mỏi, vẫn còn mặt vest, đến chân cởi giày tùy ý để chéo lên .
Mai Cẩn Nghiêu nhạy bén, cảm giác đụng rụt chân lên, mắt mở nhanh mới thấy cô gái vẻ mặt ngơ ngác góc giường, con mắt mở to chằm chằm .
"Em... Em định cởi giày giúp thôi.", Thấy cô hình như phá giấc ngủ của , nên chút lúng túng.
Anh ngoắc tay, giọng khàn đặc gọi: "Em đây."
Lục An Tràm xong cũng chần chừ gì đến gần, nhanh cô trơ mắt bàn tay to lớn túm lấy tay kéo xuống giường, đến khi cô hồn gọn trong lòng n.g.ự.c .
"Nhớ ?"
"Không nhớ."
Mai Cẩn Nghiêu liền cúi đầu mặt trắng nõn đang dựa lòng n.g.ự.c , hỏi : "Không nhớ?"
" , nhớ tí nào.", Nói con đắc ý vênh mặt với .
"Tại nhớ ?"
Lục An Tràm thấy hỏi tới, thì cô cũng tiếp lời: "Chẳng tại , nhớ là nhớ."
Căn phòng yên tĩnh một phút, thở đang kề gần , Mai Cẩn Nghiêu thủ thỉ: "Em hết thương ?"
Thấy bộ dạng như cô thể nhịn , liền khanh khách. Sau khi xong cô thấy khuôn mặt trai nhăn , mắt đen rời khỏi cô.
"Nhớ mà, nhớ .", Giờ thấy ai đó vui cô liền qua dỗ dành.
"Vui ?", Mai Cẩn Nghiêu , nheo mắt cô.
"..."
Cô vui thì sẽ như thế nào nhỉ?
Thế liền lắc đầu.
"Không vui mà , em gạt .", Lời dứt cúi xuống c.ắ.n một vành tai cô.
Lục An Tràm giật nhưng hề tránh né, cứ nguyên như thế chiều theo ý . Xấu tính hết .
Thấy cô tránh , hài lòng hôn xuống cần cổ cô, quan tâm hỏi: "Hôm nay mệt ?"
"Không .", Cô xong, đầu nghĩ đến một chuyện, suy xét kỹ mới : "Chồng ơi."
Mai Cẩn Nghiêu sững sờ, nhanh đáp theo quán tính: "Sao thế?"
Cô đặt bàn tay nhỏ ở lòng n.g.ự.c , vuốt ve, đôi môi hé mở: "Có nên sinh thêm một đứa nữa ?"
"Em ?"
Cô kịp đáp như thế nào với câu thì cô.
"Em cũng cho."
Lục An Tràm bĩu môi: "Tại ? Anh thích một con gái nhỏ xinh giống như em ?"
Nhìn cô một lúc, nghiêm trọng: "Cũng chắc gì là con gái, nhưng tuyệt đối cho em sinh."
Câu lớn bỗng khí ngừng động , Mai Cẩn Nghiêu thấy cô vui, môi thẳng mím thành một đường dài, cuối cùng chịu sự dày vò .
"Không thích, nhưng cơ thể em yếu, chúng hai đứa , con gái cũng . thể để em liều mạng như , khi đó em sinh xong thì ngất ngang. Thật sự mất em, Tràm Tràm lời , đừng sinh nữa em?", Anh đến đây giọng cũng khản đặc .
Trên đời , niềm tin và hy vọng lớn nhất đều đặt cô, sinh mệnh chính là cô, để yêu chịu đau đớn, cô đau một đau mười.
"Tràm Tràm lời.", Mai Cẩn Nghiêu dỗ ngọt cô.
Biết lo lắng cho cô, chỉ vì thương cô, Lục An Tràm thở dài dụi mặt lòng n.g.ự.c ấm áp của , mới nhỏ giọng: "Em , ."
Mai Cẩn Nghiêu thở nhẹ, cong môi, tay vuốt đỉnh đầu cô: "Thật lời."
Bỗng cô rời khỏi lòng n.g.ự.c , dậy xuống , : "Em định dẫn con trở về thăm ông ngoại nó.", Sợ cho còn nắm tay lắc lắc: "Cẩn Nghiêu , em về thăm ba, nha ."
Nhìn cô nghiêng đầu nũng đáng yêu thế , nào dám : "Được, miễn em thích."
Lục An Tràm liền cong đôi môi rõ rệt lên, ánh mắt sáng quắc, chu môi xuống hôn thật kêu môi "moa": "Yêu , yêu nhất.", Cô hôn xoa má , cho Mai Cẩn Nghiêu chút mắc , nhưng tâm trạng vui.
Mai Cẩn Nghiêu vươn tay ghì lưng cô xuống, choàng tay ôm sát lấy cơ thể mềm mại lòng: "Lại lấy lòng."
"Lấy lòng ?", Cô , lấy ngón tay trỏ điểm lên môi .
Anh thấy cô nghịch nên cũng ngăn cản, mặt khác còn nhẹ: "Được, như vui."
Nghe thế cô nhướng mày, khẽ chồm lên để môi dán gần tai , âm giọng nhẹ nhàng trong trẻo thốt : "Mai Cẩn Nghiêu em, em, em yêu . Vậy yêu em ?", Cô còn cố tình kéo thời gian khiến mong đợi.
Mai Cẩn Nghiêu ngừng thở một nhịp, yết hầu lăn lăn: "Có, yêu em."
Cô rời , cong môi, tay đặt lên yết hầu vuốt ve, đôi mắt mị hoặc ngập một tầng nước nước : "Yêu thế nào? Có nhiều ?"
"Anh yêu như thế nào, nhưng em quan trọng như sinh mệnh của , khi gặp em tin đời tình yêu tồn tại, đối với nó chỉ lạ 0. Cho đến khi em xuất hiện thì những suy nghĩ đây sai."
Nghe hết những gì , cô đau lòng, đồng cảm với cảnh mấy của . Thật sự gặp , cô con đáng sợ thế nào, tàn nhẫn, trái tim, nhưng khi cô nguyên nhân mới hiểu lúc chịu đựng thế nào, vì gì mà trở thành một thờ ơ vô vị thế .
"Cẩn Nghiêu , thật sự lúc đầu gặp em nhan sắc của cho thu hút, dần dần vì cách yêu và hành hạ của khác . Khi chiều chuộng em từng li từng tí em bại tay từ lâu , cho nên em hối hận vì nhờ vả , nhờ thế mà em tìm tình yêu đích thực của .", Lục An Tràm hết, cong môi nở nụ hạnh phúc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cam-thu-nuoi-nhot-co-gai-nho/chuong-45.html.]
Mai Cẩn Nghiêu nhẹ nhàng hôn lên môi cô, một nụ hôn cẩn thận vô cùng trân trọng: "Cảm ơn em hối hận, cảm ơn em yêu , cảm ơn em cho một mái ấm."
Lời chân thành của tim cô đập kịch liệt.
"Em là sinh mệnh của , là tâm can bảo bối cưng chiều. Làm đây yêu em thế nào mới đủ.", Mai Cẩn Nghiêu môi dán lên môi cô chịu rời, cảm giác mềm mại đôi môi căng mọng của cô nên thích.
Anh gia đình, , bạn bè, chị Lục An Tràm độc nhất vô nhị, cô gì đều , lên trời hái cũng đồng ý, miễn là Lục An Tràm của .
Cánh tay nhỏ eo bỗng siết , Lục An Tràm vươn một tay sờ đường nét mặt : "Cẩn Nghiêu nếu gặp em, vẫn sẽ như cô độc ai nương tựa ?", Cô cũng nghĩ đến cảnh tượng đau lòng đó.
Bỗng lòng run nhẹ, đầu cô chặn đầu xe , xém một chút nữa cho b.ắ.n c.h.ế.t tình yêu của , vẫn may, vẫn may cô bé chạy đến gõ cửa xe cho thấy khuôn mặt của cô.
Thấy im lặng, cô nhẹ giọng tiếp: "Đừng lo, em và con bỏ rơi , sẽ yêu thương đối xử với vô cùng ."
Nhìn đôi mắt trong veo hiện lên sự vui vẻ hạnh phúc sâu trong đó, Mai Cẩn Nghiêu chằm cũng nhiễm sự hạnh phúc với cô, nở nụ đào hoa, đó đem đôi môi mỏng mơn trớn làn da trắng nõn .
"Tràm Tràm vui lắm.", Thật sự vui khi cô lời .
Cô liền ôm chầm lấy c.h.ặ.t vô cùng c.h.ặ.t, chắc nịch : "Cả đời em sẽ cho vui vẻ và hạnh phúc."
"Được.", Anh hôn cô nhưng lông mi chút run.
"Tràm Tràm sẽ g.i.ế.c nữa, em đừng sợ nhé?"
Lục An Tràm xong giật kinh ngạc một phen, tay cô vội vuốt lưng : "Không sợ, em sợ ."
Anh thật sự hơn lúc nhiều, còn xem thường mạng sống của khác, nhưng đụng đến vợ thì bọn chúng đừng hòng thoát .
Vừa còn thấy ánh mắt dịu dàng của , đột nhiên đổi thành hung tợn trong con ngươi đen đó.
"Cẩn Nghiêu."
Nghe gọi Mai Cẩn Nghiêu hồn, hạ giọng: "Anh ."
Cô nheo nheo mắt: "Thả lỏng tay đừng siết c.h.ặ.t quá, khó thở em thể ngủ ."
Anh buồn cô, nhanh thả lỏng tay ở eo cô , dịu dàng hôn lên trán cô: "Ngủ ."
"Anh cũng ngủ với em.", Cô chớp mắt với như đang nũng.
Mai Cẩn Nghiêu cần cô nũng thì cũng thua từ lâu: "Được, cũng ngủ."
...
Hãng nước hoa tung , dân quan tâm đến hai mẫu nhí nhiêu, là con trai của ông chủ Châu Tinh đó! Bởi gương mặt như đúc .
Ai cũng ghen tỵ, cứ ngỡ đàn ông giàu độc kim cương, đùng một cái vợ con trai cũng lớn, như thế mà giấu kỹ. Tuy gặp vợ bên ngoài những thấy màn hình , chỉ cần lướt ngang cũng khiến cho khác xao xuyến.
Ông chủ Châu Tinh bất ngờ đồng ý lời phỏng vấn khiến ai nấy cũng hét lên một tiếng.
"Từ khi thành lập công ty đến bây giờ đây là đầu tiên ngài phỏng vấn, xin hỏi ngài thấy cảm giác như thế nào?"
Màn hình lớn phát sóng, đường đều hình ảnh bự cao đó, ngay trung tâm lớn c.h.ặ.t khín , họ chỉ coi nhân vật lớn tiên lên truyền hình, ngờ khí chất lạnh lùng trai cướp hàng ngàn trái tim phụ nữ.
Mai Cẩn Nghiêu biểu cảm, thẳng một hướng máy ghi hình: "Không cảm giác gì."
Mic xong, cũng ngẩn , nhanh gượng mà tìm chủ đời khác: "Trước đây nhiều truyền thống phỏng vấn mà ngài nhận, tại đồng ý?"
"Vợ kêu."
Một câu hai chữ thản nhiên khiến cho cả cái thành phố dậy sóng, lạnh lùng nổi tiếng như ngàn mà cưng vợ như trứng!
Mic cũng bắt ngờ câu trả lời : "Không ngờ Mai tổng thương vợ , tại đây ngài công khai chuyện?"
Những câu hỏi cảm thấy nó nhảm nhí vô cùng, Mai Cẩn Nghiêu nhíu mày, một cái nhíu mày cho đám phụ nữ ở màn hình lớn phóng to xỉu ngang vì độ trai quá đáng như thế .
"Vợ cho."
Mọi : "...."
"Theo như ảnh chụp, tranh luận sôi nổi đồn đại vợ ngài vẫn còn nhỏ, đến con cũng lớn, thật khiến khác tò mò."
Mắt Mai Cẩn Nghiêu trở nên dịu dàng một chút, hé môi: "Ừ cô vẫn còn là một cô bé của ."
!!!
Ngọt quá !
Cô bé của !!
Thấy ánh mắt dịu dàng, mic khỏi giật : "Có đồn đại hai con là của vợ ngài, thật sự là như ?"
"Vợ ? chỉ một vợ lấy vợ ?"
"Vậy?"
Không để dẫn chương trình , thì Mai Cẩn Nghiêu tiếp lời : " ép vợ lấy trong khi đó cô mười tám tuổi, sinh nhật mười tám khiến vợ nhỏ mang thai. Thật chất chuyện âm thầm sắp xếp từ lâu, Tràm Tràm đừng giận nhé?", Ánh mắt nghiêm túc tha thiết chăm chú máy ghi hình.
Lục An Tràm xong đập bàn một cái bóp, hai con trai kế cũng giật .
Thì là thế
Kẻ xảo quyệt!
Nghe từ chính miệng ai cũng giật , vị thành niên ?
"Ngài yêu vợ ngài ?"
Mai Cẩn Nghiêu lập tức cau mày: "Nói nhảm, yêu thì ép. Chương trình các tìm lời mà hỏi, còn linh tinh qua ngày cho đập nát cái truyền thống ."
"..."
Mọi đang và cả dẫn chương trình cũng sợ hãi, hàng triệu đang xem cũng cả kinh một phen, dặn dò tuyệt đối thể chọc giận đàn ông .
Mic thấy gương mặt lạnh lùng mấy quan tâm vấn đề , liền : "Thật chúng vinh hạnh khi ngài đồng ý cuộc phỏng vấn ngày hôm nay..."
Mai Cẩn Nghiêu giơ tay lên kêu dừng.
"Vợ ngài thể mở loa cho chúng ?"
Anh điện thoại, đó nhấc mày, giọng thanh thoát chút giận dỗi: "Lên truyền hình mà trưng bộ mặt lạnh đó , nể mặt em lên một chút ."
"Được."
Dứt lời ngay lập tức thấy ai nở nụ , cả sống lưng lạnh toát. Quả nhiên là đàn ông thương vợ.
"Giờ em mới , thì đây lừa em. Về nhà bước phòng, cấm gõ cửa phiền em ngủ, nếu cố tình em sẽ kêu thuộc hạ đ.á.n.h gãy chân !"
Máy liền tắt , ai cũng nuốt nước bọt.
Mai Cẩn Nghiêu l.i.ế.m môi nhưng gì, còn ngước mắt trừng đám một cái, rời lên: "Buổi ghi hình kết thúc , về dỗ vợ."
Chương trình đang phát sóng, Không ai sợ đó, nhưng xem xong hâm mộ thôi, đàn ông tiếng lạnh lùng khó gần như một mặt với vợ, vợ cái gì liền cái đó. Như thế ai ganh tỵ cho chứ, cô gái thật phúc mà.