Cầm Thú Nuôi Nhốt Cô Gái Nhỏ - Chương 44

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-01-31 12:18:04
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sự việc xảy vẫn ai , Lục An Tràm còn đang họp, hiện tại những tài liệu và mẫu thiết kế cô lỡ tay đổ cốc cà phê lên, may mắn là còn dữ liệu trong trong lop top, thì xong đời.

 

"Xin , phiền đợi một lát."

 

Màn hình lớn kết nối và chiếc nhẫn kim cương phát hoạ rõ nét: "Chủ tịch là mẫu nãy chọn , ngài xem , còn chi tiết nào thiếu thì ngài cứ ."

 

Mai Cẩn Nghiêu , ánh mắt hiện lên tia vui vẻ: " ý kiến."

 

Màn hình bỗng nhảy qua bức ảnh khác, đồng loạt con mắt cổ đông trong phòng họp trợn trắng, cái ...

 

Lục An Tràm còn lop top vấn đề, cô xuống ghế bắt gặp ánh mắt lạ của trong phòng, cô nhướng mày cho đến khi màn hình thì giật vội ấn di chuyển nhưng may nó lag .

 

"...."

 

Trong hình là một đàn ông lạnh lùng đang mặc một bộ vest đen lịch lãm của chú rể, còn cô dâu vẻ mặt xinh thuần khiết đùi chú rể, tạo một bức tranh như vẽ từ thời vương quốc. trong hình ai khác chính là chủ tịch và thiết kế Lục.

 

Mai Cẩn Nghiêu rời mắt từ màn hình lớn dừng cô gái cách mấy xa.

 

Khoé môi cô co rút , phòng ai cũng im lặng ánh mắt thì dán lên cô: "Hiểu... Hiểu lầm... Haha. Do mến thương chủ tịch nên ghép... Ghép mặt."

 

Bỗng tiếng khàn khàn cất lên, mắt cả đám rời qua tiếng đó, chủ tịch bằng vẻ mặt khó tin, trời đất chủ tịch kìa!

 

"Hiểu lầm? Ghép mặt? Cô nhóc em định giỡn cái gì?", Anh còn nhướng mày với cô.

 

Mỗi thứ trong đầu cuối cùng phân tích , thì chủ tịch thật sự kết hôn và vợ ngài chính là thiết Lục đây. Hiểu tại cô gái tiểu tam sủng ái , nghĩ thoáng , cũng ầm thầm hít một lạnh, nhưng mà chút rối, đây chuyện gì, với con trai của chủ tịch với cô gái thể, hoặc đây chứ tịch vợ ... Mà cũng đúng theo như tấm hình đây thì cho thấy lâu, gương mặt cô gái vẫn còn non nớt tầm 17 hả 18 tuổi, chủ tịch như thế thích kiểu ?

 

Lục An Tràm c.ắ.n răng, loay hoay một hồi, nhưng cuối cùng cũng hết cách, đưa ánh mắt cầu cứu , miệng khẩu hình.

 

Mai Cẩn Nghiêu , cất giọng: "Em gì?"

 

Nghe giọng nhẹ nhàng từ chủ tịch thì một nữa đám trong đây nhắm mắt hít một lạnh, bọn họ lầm, giọng quá cưng chiều .

 

Cô lắc đầu mím môi một cái, bật dậy: "Tan... Tan họp.", Nói xong cô là đầu tiên chạy khỏi phòng họp.

 

Thấy ai cũng còn lì ở đây, Mai Cẩn Nghiêu nhíu mày, nghiêm giọng: "Vợ tan họp mấy tai?"

 

Mấy ngơ , đó vội vàng lên ôm tài liệu cúi đầu một mạch khỏi phòng. Sự thật xác định rõ, thiết kế Lục An Tràm chính là vợ thật thật của chủ tịch!

 

Lục An Tràm trốn phòng việc , tay chống nạnh thở phì phò.

 

"Họp xong , mẫu thiết kế ?", Cẩm Hồng Liên lướt điện thoại hỏi, đó tiếng trả lời thì mới ngẩng đầu lên.

 

"Bị chủ tịch mắng ?"

 

Lục An Tràm định thì điện thoại đổ chuông: " .", Lập tức sắc mặt đổi, lời nào mà chạy nhanh .

 

"Ơ..!"

 

Thấy bác sĩ cầm đồ gắp mảnh thủy tinh , Mai Cẩn Thừa là nhát gan, rụt tay lóc: "Anh em ... Đau em sợ...huhu.", Cậu nắm lấy tay lắc đầu ngừng.

 

Mai Cẩn Đồ vỗ nhẹ đầu trấn an: "Em lấy sẽ nhiễm trùng, để sẹo ở tay vô cùng ."

 

"Sẹo? Huhu... Em .", Cậu ôm cánh tay chịu buông.

 

"Bác sĩ cứ ạ.", Mai Cẩn Đồ , lấy tay che mắt em , dỗ dành: "Đừng , đàn ông con trai c.h.ế.t."

 

"Aaa!"

 

"Xong , băng bó sẽ nữa.", Bác sĩ .

 

Mai Cẩn Thừa cũng ngừng , gắp , cũng thở nhẹ một , vội vuốt ve n.g.ự.c , sợ c.h.ế.t .

 

Lục An Tràm chạy nhanh bệnh viện thì thấy hai đứa con trai , tay còn quấn băng gạt: "Để coi."

 

Mai Cẩn Thừa thấy đến, liền mếu máo: "Mẹ, đau, m.á.u chảy nhiều nữa."

 

"Không , ngoan nhé.", Cô an ủi, qua con trai lớn: "Con đây để chỗ nào thương ."

 

Mai Cẩn Đồ lắc đầu: "Con , chỉ em thương thôi."

 

Cô thở nhẹ nhõm, thấy chỉ vết thương tay nên cũng bớt lo, cô dậy xung quanh: "Chú Từ ?"

 

Trợ lý Từ : "Bà chủ."

 

"Đã xảy chuyện gì?"

 

Trợ lý Từ đưa điện thoại, cô cầm lên từ đầu video cho đến hết, bàn tay siết c.h.ặ.t lấy điện thoại, nghiến răng nghiến lợi, mắt cũng đỏ lên gương mặt hiện sự tức giận vô cùng, cô mà dám...

 

"Đừng gọi ông chủ, đưa hai đứa nhỏ đến công ty ."

 

"Vâng."

 

...

 

Mai Cẩn Nghiêu ở trong phòng điện nhiều cuộc điện thoại nhưng chẳng ai bắt máy, định đích xuống kiếm , thì cửa phòng gõ.

 

"Vào ."

 

Hai bước phòng, chào ba một tiếng.

 

 

 

Mày nhíu : "Tay ?"

 

Trợ lý Từ bên cạnh vội giải thích vụ việc.

 

Mặt Mai Cẩn Nghiêu trầm xuống, đó hỏi: "Bà chủ ?"

 

"Thần rõ, nhưng thấy bà chủ rời tức giận."

 

Anh liền , qua hai đứa nhỏ: "Đi theo ba."

 

Hai lẻo đẻo chạy theo bước chân của ba , chạy thở. Dưới sảnh lớn nhân viên thì đông, thấy chủ tịch thì cung kính cúi đầu, nhưng khi thấy bóng dáng hai nhỏ chạy đằng cùng kinh ngạc, hầu như hai chính là em trai của thiết kế Lục, ai cũng thừa nhận gương mặt song sinh của giống với chủ tịch.

 

Mai Cẩn Thừa thở hồng hộc: "Ba, ba chậm !"

 

Bước chân khẽ dừng, Mai Cẩn Nghiêu xoay , ngoắc tay: "Hai đứa nhanh lên."

 

Nhân viên trong công ty liền bàn tán lưng, gọi chủ tịch là ba kìa? Rốt cuộc chuyện nguyên nhân là như thế nào? Em trai của thiết kế Lục gọi chủ tịch là ba.

 

Lục An Tràm bước xuống xe, nơi một vòng mới nhấc bước chân , thì bảo vệ ngăn .

 

"Cô là ai?"

 

"Trợ lý mới của cô Linh."

 

Bảo vệ một lượt mới cho qua.

 

Lục An Tràm thẳng nên cô đang việc, mấy bước cô dừng .

 

Linh Chư cũng từ phòng bắt gặp cảnh : "Ai cho phép cô đây?"

 

nhạt, chân càng bước đến gần cô , ngay đó "chát", cái tát vang dội khiến mấy gần cũng giật một phen.

 

"Con điên!", Linh Chư ôm mặt, mắt cũng kinh ngạc, quát : "Mày từ đầu mà đến đây đ.á.n.h tao?!"

 

"Dám hét.", Cô nữa thẳng tay tát cô thêm một bên mặt còn , mới hả giận.

 

Cái tát thứ hai khá mạnh khiến cô loạn choạng suýt thì ngã, Linh Chư giận dữ đ.á.n.h trả thì giữ lấy tay.

 

Lục An Tràm bóp mạnh tay cô , trợn mắt : "Cô là ai, cô là cái thá gì mà dám mắng còn dám đ.á.n.h của ?"

 

Lúc mới hiểu tại đến đây thì là vì hai đứa nhỏ , Linh Chư vênh mặt: "Tao còn đ.á.n.h nó một trận là nhẹ tay lắm , thứ dạy dỗ thì tao cũng chẳng nể nang gì, cả còn hô ly tinh như cũng ."

 

"Chát.", Lục An Tràm tát thêm cái thứ ba đẩy mạnh khiến cô ngã xuống đất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cam-thu-nuoi-nhot-co-gai-nho/chuong-44.html.]

 

Mọi cũng hết hồn, còn định hình thì thấy thêm cảnh mới.

 

"Xuống! Hồ ly như mày gì tao! Tao kiện, tao kiện cả nhà mày đất sống ở đây!"

 

Lục An Tràm , cầm giày cao gót đ.á.n.h tới tấp: "Dám đ.á.n.h , dám ý đồ với đàn ông . Hôm nay tính luôn một với cô."

 

Cảnh trực tiếp, ngừng bình luận khen ngợi, cô gái nhỏ như mà sức mạnh ngời ngời, đ.á.n.h cô đến ngóc đầu lên nổi.

 

Sau khi thỏa mãn, cô hất tay cô , dậy từ tốn xỏ giày : "Hừ! Đòi kiện ? Mười cái Linh gia cũng sợ, bà đây chỉ sợ gia đình cô về chỗ chung !"

 

Linh Chư dậy, mới tóc dài vén , cái mũi cao méo qua một bên, còn khiếp sợ, cô ngơ ngác sờ sống mũi , đỏ mắt hét lên: "Tao liều mạng với mày!"

 

nhào tới cô liền dùng sức đạp bụng khiến cô lùi về , tay chân Lục An Tràm cực kỳ nhanh với lấy ly nước hắt mặt cô .

 

"Aaa, con đ*!"

 

Nhìn thấy bộ dạng thê t.h.ả.m cô ai cũng thỏa mãn đó lắc đầu ngán ngẫm. Cô gái từ đến khí thế mạnh mẽ như khiến cho mở rộng tầm mắt mà.

 

Lục An Tràm , giọng sắc bén vang vọng lên: "Lần còn đụng đến con , thì bà đây cho cả nhà cô vì cô mà còn chỗ ở, nhớ lời ."

 

Nghe từ con, Linh Chư mới : "Thì mày leo lên giường với ông chủ Châu Tinh nên con của mày mới như . Không hổ danh là hồ ly tinh, đàn ông chơi đến chửa còn sinh con sớm, đồ trơ trẽn!"

 

"Cô ai trơ trẽn lặp ."

 

Dân mạng một nữa thả bao nhiêu cái cmt wow! Còn gào thét dậy sóng. Là Mai tổng là Mai tổng đó! Trời ơi vị lớn của thành phố giờ xuất hiện trực tiếp đây, ngờ nhan sắc phai mờ một chút nào.

 

Đẹp trai quá !!!

 

Linh Chư qua cũng hết hồn ít: "Sao... Sao ngài đến ? Tìm việc nhờ ?"

 

"Từ lúc nào đến đây nhờ việc cô? Lại còn là một phụ nữ là quan hệ gì?", Giọng Mai Cẩn Nghiêu sắc lạnh .

 

Mắt mắt lạnh lẽo rời liền trở nên dịu dàng: "Đến đây một tiếng."

 

"Em xử lý , nên phiền đến ."

 

Ánh mắt vô tình qua mu bàn tay trắng nõn vài vết xước nhỏ, còn tia m.á.u đỏ, con ngươi tối sầm: "Tay em ?"

 

Lục An Tràm xuống mới phát hiện : "Vừa chắc móng tay cô cào trúng."

 

Bình luận: Aaa!! Hai họ quan hệ gì, ân cần với như chứ, ghen !!!.

 

[Hình như cô gái dính tin đồn với ông trùm Châu Tinh thì . Lần trang mạng đăng tải hình ảnh hai họ cùng khách sạn, nhưng một điều công nhận cô gái cạnh với Mai tổng thật xứng đôi, đột nhiên thích cặp chú cháu quá!!!]

 

 

 

Mấy ở đây cũng giật vì thấy vị lớn ở đây.

 

Mai Cẩn Nghiêu gằn giọng: "Là cô."

 

Chưa hiểu tình hình gì, thì hai đàn ông lạ mặt chạy giữ c.h.ặ.t Linh Chư .

 

"Tháo bỏ móng tay cô cho ."

 

Giọng một chút lưu tình cất lên, những mặt ở đây cũng ngây , nhưng mặt Linh Chư tái nhợt còn giọt m.á.u.

 

Là tháo móng!!!

 

Lục An Tràm kinh ngạc, cô níu lấy tay : "Thật sự?"

 

Mai Cẩn Nghiêu gật đầu, rũ mắt xuống đang quỳ mặt , lạnh giọng: "Lần đầu là chôn sống cô , vợ can ngăn thì cô còn sống đến giờ. Lại còn dám con trai thương, gan to còn cào vợ thương."

 

"Tháo!", Anh gầm lên một tiếng phũ phàng.

 

Thuộc hạ theo lệnh, trực tiếp giật một móng tay cô .

 

"Aaaa!"

 

Bình luận nãy giờ sôi nổi, đột nhiên thấy màn xong màn hình còn một cái bình luận nào hiển thị, bọn bên điện thoại chắc cảnh doạ sợ nên im ru.

 

Lục An Tràm m.á.u từ ngón tay cô , nhắm mắt đem nép lưng , dám , như là nhẹ tay với cô , lấy mạng sống là cho lắm .

 

Mười móng rời rạc đầy , cô cũng vì đau đớn sợ hãi chịu nổi ngất .

 

Hai con trai bên cạnh ba âm thầm nuốt nước bọt, thật sự ba thường ngày đáng sợ , cho đến khi chứng kiến cảnh tượng thật , cũng tự chủ mà run cầm cập, đến hàm răng cũng run như nhảy nhạc.

 

Mai Cẩn Nghiêu , vuốt tóc cô: "Về thôi."

 

Cô gật đầu, vài bước chợt dừng , mày nhíu c.h.ặ.t.

 

"Sao ?"

 

"Đột nhiên chân đau."

 

Mai Cẩn Nghiêu xuống, đó một tay ẵm trọn cô lên đặt lên cánh tay .

 

Cô cũng giật choàng tay ôm lấy cổ .

 

Hai nhanh ch.óng chạy theo phía ba , lên xe đều hàng ghế .

 

Anh đặt cô hàng ghế , nắm lấy hai chân cô cởi giày để qua một bên: "Gót chân đỏ thế còn cậy mạnh, em bao nhiêu , quen thì mang giày đế bằng, còn nếu mang thì dán đồ chống đau bên ngoài."

 

Lục An Tràm ngoan ngoãn cãi một lời nào.

 

"Tay."

 

Cô vươn tay .

 

Mai Cẩn Nghiêu nghiêm túc : "Sao cho đ.á.n.h cô , tại cứ thích ngược đãi bản ."

 

"Chuyện đàn bà con gái tự giải quyết với thích hợp hơn nhiều. Với em cũng ngứa mắt cô từ lâu, sẵn dịp đ.á.n.h cho nhẹ cái lòng."

 

Anh cũng gì, tổng quát cô: "Về cởi đồ xem còn vết thương nào ."

 

Lục An Tràm giật đưa tai bịt miệng , rời thấp giọng: "Anh nhỏ thôi, con đó."

 

"Anh quan tâm."

 

"Suỵt.", Cô buông tay , vội : "Về chúng chuyện.

 

Hai đứa nhỏ phía cuộc chuyện của ba mà thở dài.

 

"Aaa."

 

"Mẹ ...", Chữ kịp thì thấy ba đang hôn , liền mặt lên.

 

Mai Cẩn Thừa thở dài thì mới ấn cái rèm chấn xuống.

 

Lục An Tràm vỗ lên vai một cái, trừng mắt: "Anh... Biến thái thôi chứ."

 

Bị đẩy nhưng Mai Cẩn Nghiêu vui vẻ cong môi.

 

Vừa thằng bé thấy , cô lúng túng một chút giải thích thế nào, mặt giận dữ khẽ lườm bên cạnh một cái.

 

"Tại ."

 

Mai Cẩn Nghiêu cầm bàn tay cô gãi nhẹ, ừ với cô một tiếng, biểu cảm khuôn mặt cô như chút buồn .

 

"Em mau thu vẻ mặt quyến rũ đó ."

 

Cô liếc xéo: "Bộ lúc nào em cũng cố ý quyến rũ ?", Cô, , !

 

"Ừm, lúc nào em cũng mê mẩn.", Mai Cẩn Nghiêu hề dối, giọng và cả gương mặt nghiêm nghị của nghiêm túc cô.

 

Lục An Tràm ngước mắt chằm chằm khuôn mặt góc c.h.ế.t đang nghiêm túc . Hai cứ thế lâu, ai lời nào, nhưng ánh mắt đang trao đổi tình cảm với đối phương, đó cả hai vui vẻ cong môi.

Loading...