Cầm Thú Nuôi Nhốt Cô Gái Nhỏ - Chương 42
Cập nhật lúc: 2026-01-31 12:17:04
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mí mắt khẽ động đậy, Lục An Tràm giường chút thoải mái vì ánh nắng bên ngoài rọi , cô nhíu mày trở xoay mặt bên trong, ngay đó cảm nhận cái ôm cô mới dần hé mắt.
"Cẩn Nghiêu."
"Hử?"
Lục An Tràm ngáp ngắn : "Sao còn đến công ty?"
"Đến trễ cũng .", Mai Cẩn Nghiêu còn rời giường, tay còn ôm c.h.ặ.t lấy cô hơn.
Lục An Tràm ngẫm nghĩ mới nhớ , là chủ tịch mà, đến trễ nghỉ chăng nữa cũng chả , cô nhắm mắt , giọng lầm bầm: "Hôm nay em đến công ty."
Nghe cô mới mở mắt: "Trong em khoẻ?", Vừa áp tay lên trán cô thử nhiệt độ.
"Không , em nghỉ một ngày thôi."
Mai Cẩn Nghiêu thấy cô buồn ngủ lười trả lời nên hỏi nữa, liền dậy xốc chăn , thể mặc quần áo ánh sáng bên ngoài xuyên miêu tả rõ rệt từng chi tiết cơ thể săn chắc mê của phái nam.
Sau khi khoác bộ quần áo vest mất độ quyến rũ , đó là bộ dạng lạnh lùng cấm d.ụ.c. Mai Cẩn Nghiêu khỏi từ phòng tắm trở giường thì thấy cái lưng trắng nõn đập tầm mắt , nhanh vội rời mắt vì nó mà hút , từ phòng để đồ lấy một cái áo sơ mi trắng.
Bị xốc chăn, cô vui lầm bầm trách móc: "Làm gì , kéo mất chăn em?"
Thấy cô lười đến chuyện cũng mở mắt , Mai Cẩn Nghiêu nâng một bên chân dài quỳ xuống giường, tay vươn kéo cô dậy: "Anh mặc áo xong hẵng ngủ tiếp."
Cô cũng mặc k.h.o.ả t.h.â.n mặt , lười nhác dang hai cánh tay lên để cho xỏ áo giúp .
Mai Cẩn Nghiêu cài xong cúc áo cuối cùng mới nhẹ tay đỡ cô xuống, từ đầu đến cuối cô chuyện cũng mở mắt một cái, cô ngủ như heo bất lực một tiếng: "Anh đến công ty đây.", Dứt lời hôn xuống môi cô coi như là tạm biệt.
Lục An Tràm vươn tay nhéo mặt một cái, lật qua ôm lấy gối ôm lòng, khàn giọng : "Bye."
Trước lúc dậy còn nén hôn cô thêm một cái mới dậy. Vừa phòng ăn thì liền gặp hai bóng nhỏ đang ăn ngay ngắn bàn.
"Hôm nay ba?"
"Ừ, hai đứa đừng phiền .", Mai Cẩn Nghiêu nâng tay đồng hồ một cái: " 8 giờ lên gọi dậy, nhớ là gõ cửa gọi mở cửa phòng."
Hai gật đầu.
Hiện giờ vợ còn ngủ giường, chỉ mặc mỗi cái áo sơ mi của , thể để khác thấy dáng vẻ đó chứ.
Thấy ba định , Mai Cẩn Đồ lên tiếng: "Ba ăn sáng ?"
Mai Cẩn Nghiêu khựng vài giây, suy nghĩ gì đó, : "Một lát hỏi thì hai đứa cứ hôm nay ba gấp qua ăn."
"Vâng."
Đợi ba , Mai Cẩn Thừa chu mỏ : "Anh, ba ý đồ."
"Ừ, rõ ràng như thế mà.", Đây chẳng để thương xót ? Ba thật ấu trĩ.
Lục An Tràm tiếng chuông điện thoại đ.á.n.h thức, cô lờ mờ cầm điện thoại kê lên tai: "Alo."
"Thiết kế nhỏ của giờ em còn ngủ? Đã mấy giờ , em còn nướng là tháng trừ lương đấy."
"Vậy thì trừ ."
Cẩm Hồng Liên giọng ngáy ngủ mà lắc đầu, thở dài: "Làm việc đến khuya mà dậy nổi?"
Nhớ buổi tối, mới ừ ừa: "Có chút mệt."
"Vậy là hôm nay nghỉ?"
"Ừm."
"Không sợ trừ tiền lương thật?"
Lục An Tràm lo sợ, mà tự hào trả lời: "Không sợ, đừng quên em là hồ ly tinh của chủ tịch đấy."
Cũng đúng, hôm qua nhóm công ty âm thầm đăng ảnh chủ tịch và thiết kế Lục ân cần ăn chung với mặt nhiều còn mật.
"Hai thằng bé trai là em trai của em ?"
"Ai? Em từ khi nào em trai?", Lục An Tràm theo bản năng, mới chợt mở mắt, sửa lời: "Coi như là ."
"Thôi chị phiền em nữa."
Lục An Tràm cúp máy quăng điện thoại qua một bên, cùng lúc là tiếng gõ cửa, đó là tiếng của trẻ con cất lên.
"Mẹ 8 giờ dậy ăn sáng."
"Mẹ ."
Cô chạy phòng tắm, tùy tiện đồ, đó mới xuống sảnh, bàn ăn sáng cô tùy tiện hỏi: "Ba ăn sáng ?"
"Dạ ."
Cô sựng tay : "Không ăn sáng?"
Mai Cẩn Thừa : "Ba chỉ dặn là 8 giờ gọi dậy đó gấp gáp rời ."
"Con chạy bên trong kêu đầu bếp chuẩn một hộp đồ ăn lát nữa mang đến công ty."
Mai Cẩn Đồ ngay việc , nghĩ gì đó: "Không mấy để con đem cho."
Lục An Tràm nghĩ vài giây gật đầu: "Cũng ."
...
Mai Cẩn Đồ bàn tay dắt , dừng bước ngẩng đầu : "Chú Từ con tự ."
Trợ lý Từ buông tay: "Cậu chủ đường ?"
"Con , nếu chú bận thì , cần lo cho con."
Mai Cẩn Đồ cũng đến đây cũng vài , nên vẫn còn nhớ đường. Đến khi đặt chân tại bên ngoài phòng, lịch sự gõ cửa nhưng ai lên tiếng.
Màn hình đang kết nối với điện thoại bỗng xuất hiện cuộc gọi trợn mắt kinh ngạc.
Mai Cẩn Nghiêu còn tưởng cô gọi đến, nhưng cái tên màn hình lớn là Cẩn Đồ.
Anh thản nhiên nhấc máy.
Giọng trẻ con phát vô cùng rõ ràng: "Ba trong phòng việc ?"
Ba!!!
Mai Cẩn Nghiêu để ý ánh mắt khiếp sợ của đám trong phòng, bình tĩnh trả lời: "Ba đang họp."
"Đồ ăn dặn con mang đến, lúc nào ba họp xong thì nhớ ăn."
"Về ?"
Cậu đồng hồ, : "Vâng, con về còn chơi với ."
Mai Cẩn Nghiêu khựng tay đang cầm b.út : "Đi ?"
"Con nữa, nãy bảo con mang đồ ăn đến cho ba thì về liền."
Mày nhíu, giọng nghiêm lên dặn dò: "Đi chơi nhớ dòm ngó đến , việc gì thì gọi ngay cho ba."
"Vâng."
Kết thúc cuộc gọi liền trở vấn đề việc ngay tức khắc, trong phòng họp nuốt nước miếng. Tin động chơi chủ tịch con! Với cũng vợ! Như thế mà ai cũng , con trai thì chắc bốn năm tuổi gì , ai cũng cú sốc cho khiếp sợ và kinh ngạc.
Mai Cẩn Nghiêu để ý, lạnh nhạt nghiêm túc về chuyện công việc, nhanh cho tan họp trở phòng việc.
Mở hộp đồ ăn l.i.ế.m môi nhạt, còn tưởng cô đem đến đây cho , giờ điện thoại cũng chẳng cuộc gọi nào từ cô, chơi là quên cả chồng .
...
Bên đây ba con lên đồ đạo phố, cô lấy trong túi cái thẻ đen: "Hôm nay mua gì ăn gì và hai đứa tiêu tiền bớt giúp ba, đó là mệnh lệnh!"
Hai đồng thanh: "Tuân lệnh!"
Lục An Tràm bước khỏi cửa căn biệt thự, hai thuộc hạ mặc đồ đen bên cửa chào hỏi.
"Hai ?"
"Ông chủ bảo thần theo bà chủ."
Lục An Tràm xua tay, thấy họ cầm s.ú.n.g cô càng từ chối hơn: " là bà chủ thì lời ở đây canh gác ."
" ông chủ..."
"Cấm bước thêm bước nữa gọi đám bên cửa lớn chạy đ.á.n.h gãy chân hai ."
Bọn họ liền lùi bước .
Cô hài giọng gật đầu, cầm lấy hai tay con trai cổng lớn.
Ba mà gọi một nồi lẩu to đùng . Mai Cẩn Đồ mím môi.
"Mẹ chúng ăn hết ?"
Lục An Tràm gấp gáp bỏ khuấy khuấy chúng, thuận miệng đáp: "Hết, sẽ hết, sức ăn mạnh hai đứa đừng sợ bỏ thừa đồ ăn ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cam-thu-nuoi-nhot-co-gai-nho/chuong-42.html.]
"Mẹ đợi ba về hả ?"
Cô liền đặt đũa xuống, phân tích: "Tiểu Thừa con nghĩ xem, thường ngày ba như thế nào? Với chơi chúng với ba tẻ nhạt, nhất là để ba con kiếm tiền chắc chắn hơn nhiều. Mẹ con chúng cần lo gì , ba bảo tiền quá nhiều xài bớt cho nhẹ lòng."
"...."
"Thật sự là ba là ?", Mai Cẩn Đồ nhai đồ ăn trong miệng hỏi.
"Đương... Đương là ba !"
Cậu gấp miệng thích chín bỏ chén , thản nhiên : "Con chỉ hỏi thế thôi căng thẳng gì."
Lục An Tràm thằng con bắp bài bản nên chột cúi đầu ăn thịt.
"Có thế cho xin phương thức liên lạc ?"
Cô ngẩng đầu lên, còn kiếp cất lời thì tiếng hai đứa trẻ đồng thanh .
"Không thể!"
Mai Cẩn Thừa : "Chú xin phương thức liên lạc của con gì? Định xúi giục con ngoại tình với chú ?"
"....", Người đàn ông kết hôn, xin , nhưng khi rời chút tiếc nuối, cô gái nhỏ xin thế mà lập gia đình sớm.
"Con năng kiểu gì thế?"
"Ba dặn, ai bén mảng thì một đao g.i.ế.c c.h.ế.t.", Nói xong còn hành động c.h.é.m xuống một đao.
Lục An Tràm cũng cảm thán lắc đầu.
Sau khi ăn uống xong, thì ba ở khu vui chơi.
"Từ bao giờ trẻ con như ?", Mai Cẩn Đồ khu vui chơi đầy lớn bé liền nhíu mày qua .
Lục An Tràm xoay qua: "Hai đứa thích ?"
"Quá là thích."
"Mặc kệ hai đứa thích những đến thể để uổng công như thế ."
Hai bắt lên ghế, dây an gài , dần dần đưa lên cao, càng lúc càng cao, cao đến nỗi chỉ thấy cái dáng của . Mai Cẩn Thừa sợ đến trắng mặt, nhắm mắt an ủi lòng thì "vèo" một cái.
"Aaaa! Aaaaaa! Anh!!! Cứu em!!!", Mai Cẩn Thừa sợ đến hét càng to, hét vọng lên đầy tiếng t.h.ả.m thiết.
"Mẹ ơi... Con chơi ! Aaaaa!!!!", Tiếng hét cầu cứu vô cùng bất lực.
Mai Cẩn Đồ bên cạnh hét la, liền xoay mặt qua trách mắng: "Em ngậm miệng !"
Ở Lục An Tràm cầm điện thoại , đến chảy nước mắt.
Sau khi bước khỏi cái địa ngục sóng thần , mặt Mai Cẩn Thừa còn giọt m.á.u, đỡ .
"Em thẳng lên coi, chỉ mới một chút sợ như trai tráng gì."
Lục An Tràm xổm xuống: "Con chứ?"
Cậu bơ phờ lắc đầu.
"Tốt chúng đổi qua nhà ma ."
!!!
"Không! Con về nhà, tối lắm , về trễ ba sẽ mắng chúng !", Mai Cẩn Thừa to mắt gấp gáp .
Cô đồng hồ: "Chỉ mới 5 giờ thôi mà trễ cái gì."
Lục An Tràm ngẫm nghĩ một lúc: "Thôi chúng dạo chụp ảnh thôi, chơi nữa."
Cuối cùng Mai Cẩn Thừa cũng thở một nhẹ nhõm, mặt đau khổ qua : "Lần em chơi với nữa ."
...
Mai Cẩn Nghiêu đồng hồ mặt đen thui, cuối cùng chờ đợi mà lên.
"Suất phát."
Khu vui chơi lớn gần ngay trung tâm thương mại, hiện tại trong đây còn nhiều trẻ em và lớn, đột nhiên chuyện gì nguyên một đoàn áo đen chạy thành một hàng , ai cũng trang s.ú.n.g cho sợ hãi xuống chấp tay lên đầu.
Lục An Tràm cũng hiểu chuyện gì vội nắm lấy hai tay con trai xổm xuống, nghiêng đầu khẽ hỏi bên cạnh: "Xảy chuyện gì ?"
"Hình như là k.h.ủ.n.g b.ố."
"Cảm ơn."
Trời đất k.h.ủ.n.g b.ố ở khu vực chơi thế chứ.
Mai Cẩn Nghiêu bước khỏi xe, đến rũ mắt ai cũng xổm đầu cúi xuống dám ngước lên.
"Đưa loa."
Anh lạnh lẽo quét xung quanh nơi , giọng lạnh lùng từ loa phát : "Lục An Tràm."
Cô giật , giọng chẳng ... Cô ngớ từ từ lên, mới thấy gần đó, sắc mặt . Hiện giờ xung quanh nơi bao vây.
Cô vội kéo hai thằng con đến.
Mai Cẩn Nghiêu liếc một cái từ hai bên tay , hàm răng c.ắ.n c.h.ặ.t, đó gì xoay bỏ .
Lục An Tràm hết hồn chạy theo , nhanh chui xe, cô định lên tiếng nhưng thấy tâm trạng nên đành nuốt ngược .
Trên xe vô cùng lạnh lẽo lạnh đến nỗi cô đóng băng luôn , nhưng c.ắ.n môi dám lên tiếng, qua thấy chỉ mặt ngoài cửa, đầu cô ảo não rời mắt.
Mai Cẩn Nghiêu dòm qua, thấy ai đó run rẩy, bất lực mím môi một cái: "Hạ điều hoà xuống."
"Lại đây."
Cô ngước mắt lên, rón rén nhích m.ô.n.g sát bên cạnh , ngay đó cảm nhận áo khoác lớn ấm áp bọc qua cô.
"Lạnh ? Ngày thường hung hăng lắm mà, hôm nay ngoan ngoãn như ?"
Lục An Tràm nâng mắt, mặt mày ủ rũ: "Anh đang giận em."
Nghe xong, liền duỗi tay để mặt đồng hồ cho cô : "Đã mấy giờ ?"
"9 giờ."
Anh lạnh: "Đi chơi đến tận giờ cũng chịu về, đến lúc nào em mới chịu vác mặt về."
"Em chỉ chơi một chút thôi mà."
Mai Cẩn Nghiêu trầm mặc: "Em xem từ sáng đến bây giờ em gọi cho một cuộc điện thoại nào ? Chỉ gọi cho em, còn tắt máy."
Giọng lớn hơn ngày, nhất thời cô mím môi, cúi thấp đầu, giọng nặng nề: "Em xin .", Nói xong liếc lên thấy hai hàng lông mày vẫn nhíu c.h.ặ.t, cô ăn năng hối : "Lần sẽ như ."
Anh thở một , bỗng thấy một việc, giọng lạnh tanh vọng lên : "Còn hai đứa về nhà rửa tay sạch sẽ ba c.h.ặ.t gãy tay."
Đến biệt thự, Mai Cẩn Nghiêu lôi phòng tắm rửa sạch hai bên tay.
"Nhẹ .", Lại ngay cái thói sạch sẽ của , tay đỏ ửng của chỉ c.ắ.n răng nhắm mắt cho qua.
Hai ở phòng của ba loay hoay một hồi, thấy ba tức giận, nhưng cũng là ba vì quan tâm nên mới nặng lời.
"Để gõ."
"Cạch."
Mai Cẩn Nghiêu nhíu mày xuống: "Rửa tay ?"
"Rồi ạ.", Cậu do dự một lúc: "Thật là tụi con ba đừng giận ."
Anh xong đang giường một cái, rời mắt: "Biện minh cái gì, hai đứa về phòng .", Nói liền đóng cửa .
Từ phòng tắm đến giờ Lục An Tràm cũng gì, tự giường lấy t.h.u.ố.c thoa hai lòng bàn tay của , chút rát nên cô nhíu mày .
Mai Cẩn Nghiêu áy náy đau lòng. Cô như thế còn hành động như .
Nhẹ quỳ một gối xuống sàn, cầm tay bàn tay cô, ân cần hôn xuống: "Xin em.", Sau đó bàn tay còn nhẹ nhàng đặt môi xuống, một nữa : "Anh xin ."
Không thấy cô đáp câu nào, lòng nôn nóng, vội vàng hôn lên tay cô nhiều , một cái hôn là một lời xin .
Lục An Tràm xuống, ngay giận còn thì nhưng sợ cô giận thèm năng để ý đến , nó hấp tấp hôn tay cô ngừng.
"Được ."
Ánh mắt lo sợ ngước lên cô: "Em giận ?"
Thấy vẻ mặt của , cô thở dài trong lòng, bằng hành động cho lời , cúi đầu hôn lên môi giữ yên vài giây mới rời : "Không giận."
Tảng đá trong lòng của cũng rơi xuống, nhích gần ôm chút choàng tay ôm lấy eo cô, mặt úp bụng cô, ôm c.h.ặ.t đến kẻ hở.
Muốn an tâm là cô hề giận, liền đặt tay lên đỉnh đầu , vuốt ve lên xuống, hành động ân cần lập lập nhiều .
Mai Cẩn Nghiêu thỏa mãn dụi mặt bụng của cô, thở một nhẹ lòng.
Thật bình yên.