Cầm Thú Nuôi Nhốt Cô Gái Nhỏ - Chương 41
Cập nhật lúc: 2026-01-31 12:16:24
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phó Mễ uống nước, mắt thấy một phụ nữ ăn mặc lộ liễu đang bước gần hướng , mặt đặt m.ô.n.g xuống ghế, cô đặt ly nước xuống, : "Cô Linh là hẹn như mà đến trễ."
"Thất , đường kẹt xe.", Linh Chư để túi xách đắt đỏ qua một bên, đôi môi tô son tỉ mỉ cong lên: "Lần sự kiện mặt tại đó nên cũng nắm . Thật theo góc của thì sợi dây chuyền của cô mới đạt giải nhất."
"Cô hẹn riêng để những việc ?", Phó Mễ cũng khá kinh ngạc, cô cũng thừa nhận tài nghệ của cô kém cỏi.
Mục đích đến đây vạch rõ, nên Linh Chư thản nhiên lắc đầu: "Cũng hẳn."
"Để đoán thử, cô Linh khi hẹn đây để vấn đề , một là thật sự khen sợi dây chuyền của là ý đồ gì đến cô gái thiết kế bên Châu Tinh ?"
Không ngờ cũng nhanh đấy: "Đều cả hai. Thật giải nhất đó đưa sẵn chính là cô, nhưng vì đưa tiền bịt miệng nên bọn đó mới lật lọng đổi hạng của cô."
Phó Mễ nhíu mày khó tin: "Tại cô ?"
"Cô cần quan tâm, chỉ lòng mới cho cô thôi. Chắc cô cũng đưa tiền bịt miệng là ai nhỉ?"
", nhưng cô khả năng."
Linh Chư một cách tà ác: "Là thế lực lớn, hiện tại đang che chở cho cô cùng với việc cô ấm giường cho đó."
"Cứ thẳng.", Phó Mễ cũng thích lòng vòng.
"Chủ tịch tập đoàn Châu Tinh, địa lớn nhất thành phố ."
Phó Mễ xong sắc mặt trầm xuống, trong đầu ngừng đấu tranh quyết liệt nên tin cô , nhưng cuối cùng tìm cách gì nên đành tin tưởng cô một .
" gì tiếp theo?"
Linh Chư câu , trong lòng liền đạt mục đích, ánh mắt chứa đầy ý và sự thù địch ganh ghét bên trong đôi mắt sáng đó.
...
Lục An Tràm nhếch môi, khi rời còn hai họ một cái.
"Em ?"
"Chỉ mới gặp não tàn và một bã đậu."
"Cái gì...", Nghe mà Cẩm Hồng Liên hiểu.
"Thôi gì, đến .", Lục An Tràm mỉm gặp đầu với bên phía ăn.
Người đàn ông ba mươi mấy, cũng giàu , đặt riêng một chiếc nhẫn để cầu hôn bạn gái của .
" tin tưởng năng lực nhân viên của Châu Tinh, mong cô thể nhanh ch.óng thành nó."
Lục An Tràm mới đưa qua cho Cẩm Hồng Liên: "Được, cảm ơn ngài tin tưởng chúng , yên tâm sẽ ngài thất vọng."
Hắn , nhân viên của Châu Tinh đúng là khác, tuổi trẻ tài cũng cao, quả thật hổ danh công ty đầu trong thành phố .
Kết thúc buổi bàn giao, hai vô tình hành lang chạm mặt với hai phụ nữ đối diện.
"Chẳng thiết kế Lục đây .", Phó Mễ bĩu môi .
Còn bên Linh Chư giữ thái độ bình thường: "Bạn giường của Mai tổng?"
"Ừ, hai đúng, là đây, Lục An Tràm xin chào hai vị."
Cẩm Hồng Liên đụng nhẹ khuỷu tay Lục An Tràm, nhỏ: "Sao gây thù với hai họ?"
"Là bọn họ kiếm chuyện với em , vô tội là em."
"Em đúng hai rắc rối lắm ? Là hai tiểu thư của nhà họ Phó và nhà họ Linh đấy, đắc tội một thì đành nhưng em là cả hai.", Cẩm Hồng Liên tự nhiên mà nhỏ tránh bọn họ .
Lục An Tràm như : "Tiểu thư nhà ai thì mặc xác họ, em quan tâm. Chị đừng quên tin đồn trang mạng hiện nay, "em chính là phụ nữ ấm giường của ông chủ Châu Tinh" nếu hiện tại em cũng tiếng , cho nên em cũng sợ hai cô xuất giàu cỡ nào."
Cô nhẹ: "Làm phiền trách qua một bên, hai vị cản hết đường của ."
Phó Mễ và Linh Chư , cũng chung một suy nghĩ, liền bước lên phía hề ý một tránh đường cho bọn họ .
Bên đây cô và Cẩm Hồng Liên cũng chẳng thua kém gì, cùng một hướng song song với , cả bốn đôi co qua . Lục An Tràm hất vai cô một cái thành công đẩy qua một bên.
"Omg! Sorry honey nha.", Lục An Tràm nhướng mày, cong môi đắc ý, đó kéo tay Cẩm Hồng Liên rời .
Linh Chư chống đỡ tay lên tường, đôi chân mang cao gót giờ trẹo qua một bên, cô nhăn mặt: "Cô gì, còn mau dìu ."
Bị kéo , Cẩm Hồng Liên ngoái , chút bất đắc dĩ: "Bọn họ trả thù chúng ?"
"Tất nhiên là .", Lục An Tràm sợ hãi gì, cũng một kế hoạch của hai bọn họ. Một thì đè bẹp cô còn thì cướp đàn ông của cô, hừ! Để xem hai sẽ hành động .
"Em sợ?"
Lục An Tràm lắc đầu: "Không sợ, bạn giường là chủ tịch em cần gì sợ."
Cô Cẩm Hồng Liên nghĩ cô là tùy tiện .
"An Tràm nếu lỡ thì em nên dừng , trực tiếp sáng tỏ vạch ranh giới đối phương, về những chuyện đó cũng sẽ với em một phần nào."
Lục An Tràm khựng bước, ánh mắt chút bất ngờ: "Chị thấy em lẳng lơ ?"
"Theo như tiếp xúc với em thì chị em là như , ai cũng bí mật riêng của , chị cũng chỉ khuyên nhủ em thế thôi, quyến định như nào thì em là quyết định."
Nghe Cẩm Hồng Liên , cô cũng gì, trầm ngâm gật đầu.
Đối với những con mắt đ.á.n.h giá của trong công ty tuyệt đối thể nào khiến cho cô rung rinh.
"Chủ tịch đang họp, ngài dặn việc gì liên quan đến công ty thì sẽ tiếp ai cả."
Lục An Tràm nhướng mày: " tìm chủ tịch vì công việc."
Hai cô nhân viên đáp , còn một cách là gọi cho chủ tịch: "Thiết kế Lục gặp ngài."
Cô một bên đợi một họ xong hỏi: "Ngài thế nào?"
"Vào ."
Ừm, hiện giờ cũng mấy là tình nguyện với cô lắm, cũng đúng đùng một cái chủ tịch tiếng là thủ như ngọc mà cô thiết kế như cô dụ dỗ.
"Sao chủ tịch còn đuổi việc cô ?"
Lục An Tràm bỏ ngoài tai những lời bàn tán phía , trực tiếp bước phòng việc của .
"Tìm ?"
Lúc cô mới lộ vẻ mệt mỏi gật đầu, lê bước chân đến cạnh sofa qua, bên cạnh , ngửa đầu lên cái trần trắng tinh phía , miệng lầu bầu: "Cô mà tha cho , thế còn bày trận tà ma ghê gớm m.a.n.g t.h.a.i với cô nữa chứ."
Mai Cẩn Nghiêu để xấp văn kiện lên bàn, xoay qua nhẹ nhàng nắm đôi chân cô đặt lên đùi , mới đưa mắt sủng nịch mà cô: "Hửm? Em đang ai?"
"Hừ! Là cái cô mẫu chân dài Linh Chư .", Nhớ lời và kế hoạch cô vạch từng chi tiết, cô một tiếng khinh thường: "Phụ nữ thật là xa, ấu trĩ..."
Nghe cô bên cạnh lẩm bẩm mắng , cong môi : "Em xử lý cô thế nào?"
"Không, em đang đợi cô hành động, xem cô theo cô bằng cách nào.", Nói mới nhớ lời của Cẩm Hồng Liên.
"Nhà cô địa vị ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cam-thu-nuoi-nhot-co-gai-nho/chuong-41.html.]
Mai Cẩn Nghiêu bóp bắp chân cô, ôn tồn : "Ở thành phố ngoài thì những địa vị gì đó là cái thá gì."
"Em thích thì qua ngày ai gì đến nhà họ Linh."
Lục An Tràm đang mệt một cái như b.úa gõ lên đầu, cũng tỉnh ngủ hẳn: "Thôi như quá ác."
"Do em quá còn bọn họ quá .", Mai Cẩn Nghiêu cô thành thật .
" cô đang ý định với chồng em, em định gì?", Mắt cô, tay nhẹ nhàng vuốt đôi chân thon thả đùi .
Lục An Tràm trầm tư lúc lâu, mới : "Hiện giờ em đóng vai con hồ ly tinh cái .", Cô mới dứt lời thì đặt đùi.
"Vậy thì quyến rũ .", Mai Cẩn Nghiêu cưng chiều gãi cằm cô.
Cô vươn bàn tay trắng nõn áp lên mặt , ngón tay di chuyển vuốt xuống: "Là như thế .", Ngón tay dừng ổ yết hầu , cô nhướng mày: "Ồ, nó thật là mê ."
Yết hầu liền lăn lên hạ xuống, cô hứng thú nhếch môi: "Tiếp theo."
Lục An Tràm rụt tay , gương mặt cũng trở bình thường, ánh mắt quyến rũ cũng long lanh trở : "Không, tiếp theo."
Thấy cô tránh né, nâng tay ân cần vuốt tóc cô, : "Không trêu ghẹo đàn ông bên ngoài."
"Em ."
" bọn giống đực em đều ý đồ."
Do cô trẻ , sức hút với khác giới, ngọt ngào nhỏ nhắn mềm mại, thấy liền ôm ngay lòng.
Cô liền hỏi : "Vậy ý đồ với em ?"
"Anh là chồng em, em thử đoán xem.", Mai Cẩn Nghiêu nhéo má cô, một cái lộ hàm răng trắng đều đặn.
Lục An Tràm to mắt, thở dám thở mạnh, nụ tỏ nắng của thể rời mắt. Có một sự thật là chồng cô bình thường , như khi một cái thôi khiến bao nhiều gục ngã.
Thấy cô đờ đẫn chăm chú, ngón tay chọc chọc má cô: "Làm ? Bị quyền rũ ?"
Nhất thời cô gật đầu: ", ... Thật .", Nói cô , giật gãi đầu đầu che sự ngại ngùng của .
Mai Cẩn Nghiêu nhẹ, hôn má cô một cái: "Trốn cái gì?", Còn hôn chụt môi cô, c.ắ.n căn vài cái mới buông .
Sau khi bước khỏi phòng, Lục An Tràm giả vờ bước chân nhanh hơn, còn lấy tay che miệng .
Hai nhân viên bên ngoài thấy , mặt đỏ bừng: "Môi cô sưng!", Hồ Ly Tinh ban ngày ban mặt dám lên tận đây để quyến rũ khác, hừ! Chỉ cô chủ động chứ bao giờ thấy chủ tịch gì với cô bên ngoài.
Cẩm Hồng Liên hỏi Lục An Tràm mới về, thì thấy cái môi ai đó sưng tấy lên: "Môi em?"
Cô xuống ghế lấy gương soi, tay xoa nhẹ, ngờ mạnh với cô như .
"Em với chủ tịch?"
Lục An Tràm để gương nhỏ xuống bàn, thở hắt một : "Chính xác, chủ tịch hành hạ môi em!"
Cẩm Hồng Liên cũng khó tin, đây chủ tịch là cấm d.ụ.c nổi tai tiếng qua với khác giới, mà mạnh bạo đến .
"Có khi nào ngài thích em ?"
Cô gật đầu: "Ngài thích em mà, thích với hôn em đó."
Cẩm Hồng Liên lắc đầu còn vội giải thích thì tiếng chuông điện thoại reo lên.
"Xin , em điện thoại.", Lục An Tràm lên thấy tên màn hình nhanh bắt máy.
"Mẹ, ăn gì , con và sẽ mang đến cho ."
Lục An Tràm từ chối: "Thôi hai ông, tha cho hai con mà đến sẽ gây rắc rối cho công ty."
Mai Cẩn Thừa ở bên ngoài sảnh, ngó xung quanh, : "Con và đang ở công ty."
"Mẹ ?"
"Chắc đang xuống.", Mai Cẩn Thừa thấy vài cô nhân viên chỉ trỏ nhỏ gì đó: "Anh bọn đó hình như đang bàn về chúng ."
Mai Cẩn Đồ liếc qua: "Chúng và còn giống với một nữa."
"Hai đứa nhóc đó thật trai, nhưng gương mặt giống với chủ tịch thế nhỉ?"
"Trên đời giống nhiều, cô cái gì mà thắc mắc chứ. Ôi trắng trẻo thật đáng yêu, công nhận gương mặt giống chủ tịch chúng ."
Lục An Tràm chạy xuống ít những lời đó, thấy hai bóng dáng nhỏ ngoan ngoãn đó, cô thở dài bước đến.
"Chị!"
Mai Cẩn Đồ qua thằng em , : "Chị em ở đây!"
Cô hết hồn nhanh đến đó: "Gọi bậy bà gì?"
"Sợ đó, nên cô đành gọi thế thôi.", Mai Cẩn Thừa lí nhí .
"Hai đừng nữa, xuống ăn .", Mai Cẩn Đồ bày biện đồ ăn , còn mở hộp bánh : "Đồ ăn con dặn đầu bếp những thích, còn bánh con tiểu Thừa ."
Lục An Tràm kinh ngạc: "Hai đứa ?", Cô cầm lên một cái ăn chợt mắt khiếp sợ: "Ngon hơn cả nữa."
Không ngờ là em của Lục An Tràm, hiện giờ cái tên trong công ty ai ai cũng rõ, tuổi trẻ tìm cách leo lên vị trí cao . Sự thật là cô xinh , đến hai đứa em trai cũng xuất sắc, thế mà nhân cách cô xa.
Mai Cẩn Nghiêu bước xuống sảnh cũng cho cho nhân viên mở to mắt kinh sợ như gặp ma.
"Thật ngon."
Hai ăn khen hết lời, lòng vui vẻ thôi, đó thấy bóng phía , mắt đồng thời ngước lên.
Mai Cẩn Thừa nhanh mồm nhanh miệng: "Chú ăn ạ, ăn với chị con .", Cậu vội kéo ghế bên cạnh .
Lục An Tràm ngoái đầu lên liền sặc: "Hai đứa... Khụ... Khụ."
Mai Cẩn Nghiêu nhướng mày hai đứa con, tay vươn đặt lên lưng cô nhẹ vuốt: "Uống chậm ."
Chứng kiến cảnh chủ tịch vuốt lưng Lục An Tràm rớt con mắt xuống đất, rốt cuộc cái là ?
Mai Cẩn Nghiêu kéo ghế bên cạnh cô, hộp bánh hỏi: "Hai đứa ?"
Hai gật đầu, trông chờ ba ăn thử.
Anh c.ắ.n một miếng: "Ừm, khá , nhưng ba thích ăn ngọt nên để con ăn.", Cầm qua một nửa đút cô ăn.
Lục An Tràm tự nhiên há miệng ngậm lấy, khi nhai mới sựng xoay đầu thấy bọn chằm chằm ở đây, cô thích thú nhướng mày.
Sau đó cầm miếng bánh c.ắ.n một nửa còn một nửa đưa đến môi : "Mau há miệng."
Hai thấy ba há miệng liền bĩu môi, lúc mới là ăn nữa đút một cái là ăn liền.
Cô , hỏi: "Ngon ?"
Mai Cẩn Nghiêu gật đầu: "Ngon."
Lục An Tràm thấy ngoan ngoãn như thế gật đầu, , hiện giờ ai cũng thấy cô với ăn thế ngày càng khiếp sợ thôi.
Thật sự chủ tịch coi trọng cô gái , nếu coi trọng tại lặn lội đích xuống tận đây, còn em đút đút em chứ. Thật sự coi chừng cô gái sẽ là bà chủ tương lai ? đúng chủ tịch cô yểm bùa quá nặng , ma nữ!