Cầm Thú Nuôi Nhốt Cô Gái Nhỏ - Chương 4
Cập nhật lúc: 2026-01-31 08:52:50
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bác sĩ bước thì đuổi về, tuy hiểu nguyên nhân nhưng cũng xoay về.
Lục An Tràm đặt chiếc giường màu đen, cô lướt qua một vòng phòng ngủ lớn , dám lâu nhanh ch.óng thu mắt .
"Cởi áo ."
Bỗng chốc cô giật , sợ hết hồn hết vía, mặt thoáng xanh xao, cô nhanh ch.óng nắm c.h.ặ.t áo lùi về phía đầu giường, vẻ mặt ngày càng sợ hãi.
Mày khẽ chau , nhưng mặt của Mai Cẩn Nghiêu biểu lộ gì nhiều, hờ hững lặp nữa: "Muốn cởi?"
Lục An Tràm lắc đầu lia lịa: "Chú... Như là phạm pháp! Cháu đủ mười tám!"
Cô sợ rõ, cố tình hét lớn hơn.
Mai Cẩn Nghiêu xắn tay áo lên, để lộ đường gân xanh cánh tay , những khớp xương bàn tay lộ rõ rệt.
Nhìn bàn tay to lớn của đàn ông, ngón tay thon và dài, nọ chống bàn tay xuống giường. Sắc màu thể phân biệt lớn, bàn tay trắng khi chạm xuống chiếc ga giường đen, càng phân biệt rõ hơn nhiều, nếu mẫu bàn tay thật đáng tiếc.
Mai Cẩn Nghiêu khom , chống một bàn tay xuống giường, tay còn chần chừ mà nắm lấy cẩn chân nhỏ của thiếu nữ mạnh bạo kéo .
"Aaa!"
Do kém mạnh chiếc váy thiếu nữ yên phận xốc lên, phơi bày bắp đùi nhỏ trắng nõn như bông tuyết, chiếc quần lót màu trắng thấp thoáng ẩn hiện bên trong. Sắc mặt Mai Cẩn Nghiêu thoáng chốc liền đổi, vành tai nóng ran lên, vội buông tay khỏi chân cô, mắt liếc sang chỗ khác.
Lục An Tràm phát hiện biểu hiện của đàn ông, cô xuống kinh ngạc thôi, vội kéo váy xuống.
Trong phòng một động thái gì, Mai Cẩn Nghiêu xuống thì thiếu nữ e thẹn gục đầu xuống , do đầu thấy chút thích ứng , cảm giác lạ xuất hiện trong nhanh ch.óng tan biến, vẻ mặt lạnh lùng thờ ơ hiện trở .
" cởi áo.", Giọng lạnh lùng kiên nhẫn.
Lục An Tràm sợ hãi nước mắt ứ ở khoé mắt nãy giờ liền rơi xuống, cô c.ắ.n răng để nức nở thành tiếng, đầu vẫn như cũ mà cúi thấp, bàn tay nhỏ run rẩy cởi cúc áo đầu tiên xuống, từng cúc một cởi hết. Cô nắm c.h.ặ.t áo vội kéo xuống, nước mắt tí tách nhỏ xuống vài giọt dính lên chiếc váy, lời , thế nào cũng g.i.ế.c c.h.ế.t cô.
Đột ngột cằm bàn tay nắm lấy, cô bắt ngẩng đầu.
Mai Cẩn Nghiêu đưa tay lau nước mắt đang chảy xuống gò má hồng của cô gái, giọng chút đe doạ: "Có từ đầu chặn đầu xe , thì mạng sống của cô trong lòng bàn tay .", Nói đến đây mặt cúi gần đến, thở mị hoặc thở : "Từ khi cô chạm cô trở thành của , cơ hội trốn thoát tuyệt đối dễ dàng."
Đôi mắt sâu thẳm chằm chằm đôi mắt long lanh ánh nước , mặt trở nên ma mị nguy hiểm cho khác khiếp sợ thôi.
Mai Cẩn Nghiêu buông cằm cô , thẳng dậy: "Thu nước mắt cho ."
Nghe lời cảnh cáo, răng cô c.ắ.n c.h.ặ.t môi, kìm nén nước mắt , ánh mắt oán giận đàn ông .
Không bắt gặp ánh mắt chứa đầy thù hận , Mai Cẩn Nghiêu chẳng quan tâm, trực tiếp chờ đợi kéo áo cô gái xuống. Cơ thể trắng nõn hiện ngay mắt, cái áo lót màu trắng đang che đậy hai quả bông gòn trắng phía bên trong, chút nhỏ.
Bị ánh mắt dò xét của đang mặt cơ thể Lục An Tràm nóng ran lên, ánh hồng nhạt dần xuất hiện khắp cô.
"Nằm xuống."
Cô lời nào, sợ hãi theo xuống, đầu cô đang suy nghĩ đến nhiều phân cảnh trong sáng, nếu thật sự cô c.ư.ỡ.n.g b.ứ.c, thì cô c.h.ế.t cho xong!
Bỗng một trận mát lạnh ở bụng kéo suy nghĩ cô trở về, Lục An Tràm giật mắt cúi xuống, mới thấy ngón tay đàn ông đang chạm lên vết xước bụng cô, hình như đang bôi t.h.u.ố.c cho cô.
"Ngoan ngoãn lời , nếu cô ý định bỏ trốn lập tức g.i.ế.c c.h.ế.t cô."
Giọng bình thản pha lẫn ý gì, nhưng khiến cảm thấy rùng rợn, ý tứ cảnh cáo rõ ràng, trái ý chỉ nước là c.h.ế.t.
Cô đáp cũng chẳng gật đầu, chỉ nó yên lặng cho bôi t.h.u.ố.c, lúc lòng cô thở nhẹ nhõm, còn tưởng xém chút là xong đời.
Sau khi bôi t.h.u.ố.c lên hết tất cả vết thương, lúc Mai Cẩn Nghiêu bước xuống sảnh, thấy đàn ông trung niên đang phía .
Thấy vị lớn xuống, ông luật sư lên cung kính chào: "Mai Tổng."
Nhìn thấy bao tay trắng đeo sẵn tay ông , Mai Cẩn Nghiêu rời mắt cầm lấy giấy photo tay, mắt quét qua một lượt mới cầm b.út ký tên góc trang giấy.
"Ông thể về."
Lục An Tràm tắm rửa sạch sẽ, mặt cái áo sơ mi trắng đưa, lau tắm khô cô bước ngoài.
lúc cửa phòng mở , Mai Cẩn Nghiêu chú ý đến đang mặc áo sơ mi của , cổ áo phía cài hết cúc để lộ một chút thịt n.g.ự.c nào, nhưng đôi chân nhỏ trắng mịn ở thì giấu . Cổ họng xuất hiện vướng đòm, khẽ nuốt xuống.
"Ký tên."
Lục An Tràm khó hiểu, đôi mắt lạnh lùng ăn thịt đó, bất giác cơ thể run cầm cập, cô sợ sệt nghĩ ngợi cũng chẳng qua tờ giấy đó là gì liền ký tên .
Mai Cẩn Nghiêu cầm lên, nét chữ thanh tú non nớt của cô, đôi môi quyến rũ cong nhẹ lên nhưng nhanh thu .
"Đem tờ lưu để bằng chứng."
Thuộc hạ xong cầm lấy, nhanh ch.óng .
Mai Cẩn Nghiêu bước trở phòng, thấy cô gái nhỏ vẫn còn ở đó vẫn dám động đậy, : "Đi đến bên tủ lấy chai màu xanh đây."
Cô lời ngoan ngoãn chạy , cầm chai màu xanh như lời , chú ý đến cô mới là cồn sát khuẩn.
Thấy cô ngoan ngoãn khá hài lòng, xuống bàn chân để trần , thu mắt , nhận lấy chai từ tay cô đó bước phòng tắm.
Lục An Tràm tiếng nước chảy một lúc thì dừng , bàn tay ướt đẫm đang cầm chiếc khăn trắng lau tay, khi lau thì nọ ném cái sọt đựng bên cạnh, cô mở to mắt mới thấy cái sọt đó điều là khăn, đàn ông cô kinh ngạc cùng thắc mắc.
" mắc bệnh sạch sẽ."
Giờ cô mới hiểu rõ nguyên nhân vì tất cả những cầm s.ú.n.g tay đều mang bao tay vải màu trắng. Chợt cô cứng đờ, hình như lúc cổng bất ngờ chỉa s.ú.n.g , là do cô chạm đàn ông .
Mai Cẩn Nghiêu thấy cô đang kinh ngạc, mới : "Không ai thể chạm , trừ cô là ngoại lệ."
"Vì... Vì chứ?"
Bước chân đến gần cô, thấp giọng xuống: "Không ."
Mai Cẩn Nghiêu đợi cô phản ứng, liền nghiêm túc : " thông báo cho cô bé một chuyện."
Lục An Tràm kịp chuyện gì, thì cơ thể nam tính áp sát đến gần cô, chỉ giật tránh thì vây hãm lòng n.g.ự.c săn chắc của đàn ông.
Bị giam cầm trong lòng n.g.ự.c cô mới nhỏ bé cỡ nào.
"Vừa cô ký tên giấy chính thức là vợ của , từ nay trở về cô sẽ là bà Mai, là chồng cô nên cô theo , đừng ý bỏ trốn sẽ vui ."
Từng chữ từng chữ đập thẳng tai cô, chân Lục An Tràm nhũn nhưng nhờ ôm kéo cô lên, ánh mắt kinh ngạc ngước lên dám tin chuyện nãy là sự thật.
" đủ tuổi... Chú thể?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cam-thu-nuoi-nhot-co-gai-nho/chuong-4.html.]
Đôi mắt Mai Cẩn Nghiêu loé lên ý : "Vậy thì em là ai ."
Lòng cô tràn đầy sự khiếp sợ, cứ chuyện gì lạ lừa gạt thành vợ, mắt cô dần đỏ lên, liền vùng vẫy đẩy đàn ông .
" ! Dựa chú quyền gì mà bắt vợ chú! còn vị thành niên, chú như thế sợ tù?!"
"Đi tù?", Mai Cẩn Nghiêu chế giễu: "Bọn cảnh sát sợ như sợ cọp, dựa quyền hạn gì ? Ở thành phố S quyền là ."
Nghe xong Lục An Tràm to mắt khinh sợ, cô thật sự tin những lời đó thông quá những phân cảnh ở cổng , cho nên cô nên vui nên buồn đây?
"Không! Không lấy chú! Ly hôn... Ly..."
Bị ngón tay đặt lên môi nhất thời cô im bặt, Nhung thấy vẻ mặt của đàn ông chút vui.
"Ai cũng bà Mai tại em ?"
Mai Cẩn Nghiêu vuốt nhẹ đôi môi hồng mềm mại của thiếu nữ, đầy kiên nhẫn hiếm thấy.
Lục An Tràm xoay mặt ngang né tránh ngón tay , : " quen chú, chúng là lạ."
Mai Cẩn Nghiêu thu ngón tay , liền bóp lấy gương mặt cô kéo về đối diện với , mặt đen trở nên nghiêm nghị: "Từ khi em bước lên xe chúng còn xa lạ, đừng quên hiện giờ em là vợ , nhất nên ngoan ngoãn một chút. Nếu vẫn còn thấy xa lạ chúng cùng vài chuyện mật một chút sẽ xa lạ nữa."
Càng gương mặt càng tiến gần, đến khi đôi môi sắp chạm đến mới dừng . Lục An Tràm liền dám động đậy đến ngón tay cũng chẳng dám cong , chỉ sợ cô động một cái đôi môi sẽ trực tiếp chạm .
Nhìn cô gái nhỏ sợ đến gương mặt trắng bệch, Mai Cẩn Nghiêu tiến đến một tấc cùng lúc mới cảm nhận đôi môi nhỏ mềm đến mức nào.
Cô trợn mắt cứng đờ, lông mi chớp nhẹ một cái hồi hồn , đưa tay đẩy , cô vươn tay chùi miệng .
Nhìn hành động chê bai đó, mày nhíu càng sâu, giờ khác đụng liền chê bẩn, còn cô gái là tiên chê bẩn.
"Lần đầu mật em bài xích đến ?"
Lục An Tràm khựng tay , cô im lặng dám gì.
Anh lơ đễnh : "Theo như em bán cho bọn buôn , hiện giờ cho em một cơ hội cuối cùng. Một là sẽ trả em cho bọn chúng, hai còn nghĩ đến chuyện rời khỏi đây nếu ăn đạn thì cứ việc bước cổng, ba là ngoan ngoãn ở bên bà Mai, em chọn ."
Cô c.ắ.n c.h.ặ.t răng, đây là lời ép buộc thành thật của , nếu trả cho bọn đó cô chắc chắn sẽ bắt bar hầu hạ cho những tên bụng bự, còn trốn khỏi chỗ sẽ s.ú.n.g của b.ắ.n c.h.ế.t.
Cuối cùng Lục An Tràm cũng bắt đắc dĩ: "... chọn cái thứ ba."
Mai Cẩn Nghiêu lùi phía nhàn nhã xuống ghế sofa, đôi chân bắt chéo ,một tay gác lên thành ghế, tay còn đặt đầu gối khẽ gõ theo nhịp điệu.
"Sao tin là em nguyện ý ở bên ?"
Lục An Tràm xoắn quýt lên, cô do dự hỏi: "Làm cách nào chú mới tin ?"
"Dễ thôi.", Mai Cẩn Nghiêu đặt chân xuống hai bên song song với , ngả dựa lưng ghế, tay vỗ nhẹ lên đùi: "Ngồi lên."
Cô khẽ l.i.ế.m l.i.ế.m môi, từ từ bước đến nhẹ nhàng đặt m.ô.n.g xuống đùi đàn ông.
"Không ."
Lục An Tràm liền ngước mặt lên: "Sao? ... thế ?"
Anh hất cằm: "Em nghiêng thấy mặt em , ngay ."
Cô dậy, tay chân lúng túng, cái đùi ở như thế nào mới thích hợp.
Mai Cẩn Nghiêu lên tiếng chỉ đạo: "Dang chân lên."
Mặt cô đỏ bừng, dám suy nghĩ nhiều, ngại ngùng dang chân dần dần xuống đùi nọ, gần xuống may mắc thăng bằng cô đổ dồn , tay nhanh theo bản năng đặt lên bờ rắn chắc của , khi giữ xác định ngã cô thở nhẹ. Chú ý đến sắc mặt rõ của đối diện, cô sợ hãi buông tay .
"Xin... Xin .''
Anh quan tâm cô xin vì chuyện gì: "Nhích m.ô.n.g sát đũng quần ."
Mắt trợn to kinh ngạc, kêu cô, cô nhích m.ô.n.g sát cái gì cơ?
Ánh mắt lạnh lùng cô, Lục An Tràm nhắm mắt đem m.ô.n.g sát tới gần, cho đến khi chạm đũng quần theo như ý một của đàn ông thì cô dừng .
Mai Cẩn Nghiêu vẫn nhàn nhạt như cũ: "Bắt đầu hôn ."
Cô mở mắt nuốt nước bọt đôi môi mỏng mặt: "Hôn ở...Ở đây ?"
"Không hài lòng? Muốn hôn đũng quần ?"
Lục An Tràm khiếp sợ, vội : "Không !"
Mai Cẩn Nghiêu hề chút nào là kiên nhẫn đối với cô, vẫn bình thản: "Vậy còn mau hôn ."
Cô nắm c.h.ặ.t t.a.y, liền xông đến, hai cánh môi chạm cô giữ nguyên tư thế đó mà nhắm c.h.ặ.t mắt, đó liền buông .
Mai Cẩn Nghiêu thỏa mãn, giọng bất mãn: "Nhìn em nhắm mắt chẳng khác nào đang ép hôn một con ch.ó, em coi là ch.ó?"
Lục An Tràm ngờ sẽ như , cô lắc đầu biện minh cho bản : "Không mà... Chỉ là đầu nên ."
"Thật thì là đầu, thì hôn nữa."
Nghe câu cô cứng : "Chú bao nhiêu tuổi?"
Mai Cẩn Nghiêu chẳng giấu giếm gì, liền đáp: "Ba mươi."
Ba... Ba mươi!
Hơn cô tận mười ba tuổi!
Nhìn gương mặt hốt hoảng , nhíu mày: "Có hôn ?"
"Có... Hôn.", Lục An Tràm tỉnh táo , cô nghĩ tầm quá là hai mươi mấy thôi, ngờ ba mươi , nghĩa là thích... Thích gặm cỏ non.
"Không nhắm mắt."
Lục An Tràm lời hôn lên, mắt mở to đối diện với ánh mắt hẹp sâu thẳm đối diện, đàn ông thật sự , những đường phát hoạ khuôn mặt vô cùng , đến cả thở cũng là hương bạc hà dễ ngửi, với mùi đặc trưng của gỗ, quá là khác xa với những học sinh nam trong trường học cô.
Cô vẫn còn đang trong dòng trạng thái suy nghĩ về , bỗng nhiên đôi môi mút lấy cô giật , cô đặt tay lên n.g.ự.c đẩy .
Mai Cẩn Nghiêu khư khư đưa tay vòng qua lưng cô giữ chặn cho trốn hôn.
Lục An Tràm há miệng sợ hãi thôi, nhưng cô một điều khi há miệng thì đầu lưỡi đối phương chui khoang miệng cô.