Cầm Thú Nuôi Nhốt Cô Gái Nhỏ - Chương 39
Cập nhật lúc: 2026-01-31 12:15:21
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cẩm Hồng Liên ngưỡng mộ cô gái trẻ vô cùng: "Em thật giỏi."
"Chỉ cũng giỏi."
Cái con nhóc thật là nịnh nọt.
"Tối nay em cũng chủ tịch tham gia sự kiện cả công ty đang chấn động ầm ĩ lên kìa. Thật sự em thật phước nha, từ đến nay chủ tịch tham sự kiện bao giờ phụ nữ nào xuất hiện cả, nhưng ngờ ... Ôi thật chị ganh tỵ c.h.ế.t."
Tan nát cõi lòng bằng những đám nhân viên nữ âm thầm ngưỡng mộ chủ tịch liền ôm n.g.ự.c đến tâm trạng để .
Lục An Tràm cảm thấy nó quá: "Chủ tịch cũng bắt buộc thôi, do em là thiết kế sợi dây chuyền đó thể nào thiếu mặt ."
"Không , nhiều cách, em cũng thể riêng tại chung với chủ tịch."
Bỗng cô nghẹn họng, nhưng trăng trối : "Chủ tịch bất tiện, cũng lòng cho em xe ké thôi, thật thì gì hết, cũng nghiêm trọng đến mức đó ."
Cẩm Hồng Liên tẩy não : "Chủ tịch bằng vàng khi là kim cương chừng, bọn chỉ là thường thể chạm đến , với tính tình chủ tịch như em ."
"Không ?", Lục An Tràm to mắt.
"Không , ngài từng bao dung khoan hồng cho khác , sai là sai nhiều."
"Em thấy đến nỗi...", Cô lí nhí .
Cẩm Hồng Liên vội đưa tay áp lên trán Lục An Tràm, nhíu mày: "Đâu nóng. Em là đầu tiên khen chủ tịch đó, ai ai cũng chỉ khen ngài trai thì lạnh lùng như khối băng ngàn năm, mãi như thế mà vẫn chịu tan bớt độ lạnh ."
Lông mi cô khẽ run, nếu sự thật khi nào sợ đến gặp cô như gặp ma ? Lục An Tràm âm thầm gật đầu, cũng thể.
"Em thử váy , bái bai chị."
Nhìn những mẫu thiết kế bày ở đây thật , tất cả những chiếc váy quyến rũ dễ thương đều , quan trọng là tiền để mua .
"Mai tổng.", Mấy cô nhân viên cũng bất ngờ, ngài ít đến đây gì chỉ trợ lý mặt, nhưng đặc biệt đến còn dẫn theo một cô gái nhỏ, chính xác là cô gái nhỏ nhắn xinh .
Lục An Tràm bộ váy dự tiệc mặt, mắt cũng loé sáng lên, chiếc váy cúp n.g.ự.c, hẳn chỉ lộ vai , còn nhiêu từ xuống tà kín đáo.
"Đẹp ?"
"Rất ."
Nhân viên : "Vậy mời cô bên trong chúng sẽ thử đồ..."
Mai Cẩn Nghiêu đợi hết lời, giọng vui cắt ngang: "Không cần, cô việc của ."
Nhân viên e sợ đều lui hết ngoài.
"Vào đây.", Mai Cẩn Nghiêu cầm chiếc váy đến phòng đồ.
"Cởi đồ."
Lục An Tràm giật : "Anh định giúp em mặc?"
"Ừm."
Cô cũng khá lời, lúc cởi áo còn cảnh cáo với một câu: "Tuyệt đối giở trò bậy bạ."
Mai Cẩn Nghiêu giương mắt, khoé môi quyến rũ nhẹ nhếch lên: "Nếu thì ?"
"Thì... Thì em sẽ đá đ.í.t khỏi đây!", Cô trừng mắt dữ tợn.
"Được."
Trong phòng đồ một cái gương nên lúc cô mặt , gương đều phản chiếu hai , đàn ông ở tỉ mỉ mặc váy... Còn thấy tiếp theo thì bóng lên che khuất tầm của cô. Lục An Tràm nâng mắt thì kéo váy lên che bộ n.g.ự.c mới dừng , do tóc cô ngắn nên cần vén, tiện lợi cho kéo khóa ở lưng.
Mai Cẩn Nghiêu mặc xong, đằng , tay đặt lên vai gầy cô gương. Cô gái dáng nhỏ nhắn thon thả, điện bộ váy màu xanh dương nhạt, phía đính những đồ vật nhỏ lấp lánh, phía váy suôn thẳng ôm đôi chân, càng tôn lên nước da sáng đến ch.ói mắt , khuôn mặt nhỏ xinh động . Anh khom để cằm lên vai cô đó nghiêng đầu hôn cái cổ trắng ngần một cái.
"Vợ thật ."
Lục An Tràm xoay : "Chúng ngoài thôi trong đây ngột ngạt quá."
Thấy cô thoải mái nên mới buông tay.
"Xin chào cô Linh."
Lục An Tràm bước ngoài một giọng kiêu ngạo chút quen, liền qua mới nào.
lúc Linh Chư đưa mắt qua, cô giật cô gái diện chiếc váy khiến khác khó rời mắt. Sựng vài giây thấy đàn ông từ phòng đồ cô mới nhíu mày.
"Mai tổng.", Linh Chư bước đến mặt nở nụ tươi rói: "Thật trùng hợp ngài đến đây việc gì ?"
Lục An Tràm nhướng mày, nghiêng đầu sang: "Chủ tịch ngài cứ trò chuyện sẽ ở trong xe đợi ngài.", Cô còn cố tình lớn, chân bước lên một bước liền ngửa : "Aaa."
Cô nhanh cơ hội ngã lòng , tay còn ôm c.h.ặ.t lấy eo , đôi mắt long lanh ngập nước, gò má hây hây hồng, ngại vô tội : "Xin... Xin chủ tịch."
Mặt cô đỏ bừng mặt e thẹn mà thẳng dậy lùi một bước, liếc mắt qua thấy sắc mặt cô chút đen, cô ngâm nga bài hát vui vẻ trong lòng.
Mai Cẩn Nghiêu nắm thóp ý đồ cô, chút mắc , cũng bất đắc dĩ : "Về thôi."
Linh Chư lên tiếng giữ : "Ngài về, về sớm ?"
"Không về chẳng lẽ ngủ ở đây?", Cô lẩm bẩm , nhưng gần khác thể thấy.
Lúc đến cửa, Lục An Tràm nữa vấp chân dựa sát đàn ông , tay cô ở phía còn vuốt lưng m.ô.n.g ăn một ít đậu hũ với giả vờ xin .
Nhìn hai bóng lưng ngoài, cô giận dữ thôi, sang hỏi nhân viên: " một bố váy giống ."
Nhân viên gượng : "Xin cô Linh, chiếc váy đó do Mai tổng đặt riêng, nên chỉ một cái duy nhất."
Cái gì? Như là cố ý đặt riêng cho con nhỏ đó, xoay mặt bên ngoài liền bắt thấy ánh mắt thách thức, m.á.u nóng Linh Chư nổi lên, nhưng do cô giữ hình tượng lạnh lùng kiêu ngạo của nên thể giận mặt.
Lục An Tràm nháy mắt một cái, mới chịu chui trong xe: "Ha ha..."
Nhìn thấy cô đắc ý Mai Cẩn Nghiêu lắc đầu, nhẹ vỗ ót cô một cái, trách yêu : "Nghịch ngợm."
"Ha ha... Anh thấy mặt cô như thế nè.", Cô diễn tả , ngây ngốc khành khạch: "Tức quá mà cố nhịn, cô thật buồn , ha ha."
...
Tối đến, tiện tổ chức đầy hoành tráng, cũng vô cùng đông, cho đến khi thấy ông trùm Châu Tinh bước , khí thế lạnh lẽo đến áp bức, giật nhất bên cạnh còn dắt theo một cô gái, ai ai cũng đình trệ hình mà đôi trai tài gái sắc .
mà thật bất ngờ vì mấy năm nay ai cũng đồn đại là ông chủ Châu Tinh qua đời, nhưng mấy năm xuất hiện trong một sự kiện nhỏ , thật đáng nghi ngờ.
Lục An Tràm phấn khích câu c.h.ặ.t t.a.y , đôi mắt mở to phát sáng mà nơi , cô nhỏ giọng: "Cẩn Nghiêu chúng như ?", Hầu như ai cũng chằm chằm khiến cô chút tự nhiên.
"Vì em .", Mai Cẩn Nghiêu khẽ khom gần nhỏ tai.
Làm cho ai đang cũng há hốc mồm, chuyện đồn rằng ông chủ Châu Tinh là phụ nữ , đừng gì đến phụ nữ nào bên cạnh, nhưng hôm nay tình thế đổi đa những cô tiểu thư đều lai lịch của cô gái đó là ai mà của thể gần gũi với ông trùm tảng băng .
"Mai tổng lâu gặp."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cam-thu-nuoi-nhot-co-gai-nho/chuong-39.html.]
Ông trung niên qua : "Vị ..."
"Người của ."
Nghe xong còn câu giải thích nào, cô vội : "Xin chào ngài là Lục An Tràm đang đảm nhận chức thiết kế trong tập đoàn Châu Tinh."
"Thì là thiết kế Lục, thật hân hạnh trò chuyện với hai vị."
Thấy ông lịch sự khen ngợi đến , Lục An Tràm khẽ liếc bên cạnh, thấy sắc mặt lạnh nhạt thờ ơ.
"Chủ tịch ngài cứ trò chuyện.", Lúc cô định liền kéo tay .
"Đi ?"
"Qua lấy thức ăn, trò chuyện .", Cô chỉ nhỏ cho hai , bình thản với ông mặc vest mặt, đó liền nhấc bước .
Lục An Tràm khẽ cầm lấy ly rượu, đôi mắt tùy ý một lượt đồ ăn bày biện thịnh soạn bàn, quá chú tâm nên để ý các giống đực ngừng để mắt đến cô, vẻ mặt đầy thèm khát.
"Cô là Lục An Tràm?"
Lục An Tràm khựng , từ từ ngước mắt qua mới gọi tên : "Cô ?"
"Một chút."
Phụ nữ mặt dáng vẻ quyến rũ, tránh nhiều đàn ông đến, hẳn là hơn tuổi cô. Lục An Tràm rời mắt nhẹ lắc lư ly rượu trong tay mà đáp lời nào.
" là Phó Mễ, cũng là thiết kế cạnh tranh hôm của cô."
Lục An Tràm xong dừng ly rượu đang lắc , cô bất ngờ hô một tiếng: "Ồ, thì là kẻ địch."
Phó Mễ nhếch môi: "Là địch, chắc chắn giải nhất sẽ thuộc về ."
"Ừm."
Sắc mặt đang vui liền nhíu : "Cô ý gì?"
Lục An Tràm giật , nãy còn vui giờ giận , cô lờ mờ đáp: "Mong là ."
"Cô...", Phó Mễ nhanh ch.óng lấy thần thái, đôi moi cong nhẹ: "Cô đoạt giải ?"
Thật thì cái giải đó, thì cũng chẳng , cho nên Lục An Tràm thẳng thắn đáp: "Không , cũng hứng thú lắm."
Phó Mễ hừ lạnh: " nghĩ thiết kế Lục đoán sẽ thua nên thế cho đỡ mất mặt ?", Nhìn cũng mới , kinh ngạc mấy năm như cô cần quá tốn công thông qua cách .
Cảm thấy phụ nữ tình cách giống với cái cô mẫu Linh Chư : "Cô Phó rảnh rỗi ?"
"Làm gì?"
"Cảm phiền cô thể chỗ khác chơi, cách khác địch với đừng gần, chúng nên giữ cho buổi tiệc hôm nay trong sự hòa bình ."
Phó Mễ cũng hít một thật sâu kiềm chế cơn giận, nhanh thấy dáng dấp lịch lãm quyến rũ của đàn ông đang tiến đây, cô hốt hoảng trong lòng, nhan sắc đàn ông qua ba mươi là cái gì đó nó cuốn hút cực kỳ, với thêm một cái là dân vật xuất chúng trong truyền thuyết nhiều thường réo tên.
"Rất hân hạnh gặp Mai tổng."
Mai Cẩn Nghiêu liếc qua gật đầu một cái, nhanh thờ ơ rời mắt , bước chân dừng : "Sắp bắt đầu chúng thôi."
Cô nhẹ với , đó khẽ nghiêng đầu lịch sử : "Cô Phó đây, mong giải nhất hôm nay trao cho cô.", Nói cô theo .
Linh Chư âm thầm ở một góc quan sát cử chỉ của hai bóng , lửa nóng trong ngày càng dâng lên, thật sự đốt c.h.ế.t cái con nhỏ hống hách đó.
"Xin chào thể các vị đang mặt trong bữa tiệc ngày hôm nay. Chắc cũng hai trang sức bên hai công ty khác cùng đưa thị trường, độ hot của cả hai hề kém, cho nên hôm nay buổi tiệc tổ chức trao giải cho chủ nhân bộ trang sức săn đón nhiều ngừng khen ngợi hết lời."
Lục An Tràm đưa mũi ngửi ngửi mùi bên cạnh.
"Chó con em đang gì?"
"Em chỉ ngửi mùi nước hoa của hồ ly tinh nào , khi nãy em bên cạnh ."
Mai Cẩn Nghiêu ý giấu ở đáy mắt, môi đưa gần tai cô, khẽ : "Có."
"Có?", Cô trừng mắt đang giỡn , thật chất đúng là đang giỡn, cho khác đụng : "Là ai?"
"Là hồ ly nhỏ đang ở mặt ."
Lục An Tràm che miệng khẽ: "Anh thật là."
"Hiện tại đây hai sợi dây chuyền khác , đường nét tinh xảo kém cạnh gì, nhưng bắt buộc, một trong hai sợi dây chuyền sẽ chỉ một giải nhất. Không để các vị chờ đợi lâu, thiết kế tên đây xin mời bước lên sân khấu..."
Ai ai cũng như ngừng trệ , Mai Cẩn Nghiêu thấy cô lo lắng gì nhẹ nhếch môi, quả nhiên mấy cái giải vặt vợ hứng thú, vợ chỉ hứng thú , còn tất cả bận tâm.
Lục An Tràm hề suy nghĩ tự an ủi của chồng cô, đợi ông mic gọi tên chút buồn chán.
"Người đó là... Lục An Tràm! Nhà thiết kế của Châu Tinh!"
Nghe xong cô cũng hết hồn, nếu uống nước thì giờ cô sặc c.h.ế.t . Lục An Tràm lên ngơ ngác với một cái, từ từ bước lên bậc thang giữa sân khấu giữa.
Mai Cẩn Nghiêu vợ đó phát màu sắc rực rỡ, đúng là con hồ ly nhỏ trong tim mà.
" cũng nghĩ giải nhất sẽ thuộc về . Đến đây cũng gì hết, chỉ thể gửi lời cảm ơn những yêu thích trang sức , cũng cảm ơn tất cả các vị mặt ở buổi tiệc đêm nay. Xin cảm ơn."
Giọng trong veo, cho trái tim giàn đàn ông phía tan chảy.
Phó Mễ tức giận, nắm c.h.ặ.t t.a.y ánh mắt nhiều vội xoay .
...
Lục An Tràm và Mai Cẩn Nghiêu hành lang khách sạn, hai thể dựa gần cử chỉ mật.
"Ôi ngờ cô mà cũng theo tận đây.", Lục An Tràm nghĩ cách gì đó âm thầm thích thú, cô mở cửa phòng mạnh tay đẩy phòng, đóng cửa .
Linh Chư thấy cửa đóng giật chạy đến đó, ánh mắt lét lút xung quanh khác gì mấy bà hàng xóm nhiều chuyện rình chuyện của khác. Xác định hành lang ai, mới áp tai lên cửa.
Lục An Tràm cô đang gì bên ngoài, tay vươn đến kéo gần cửa, cô dùng tay đập một cái cửa, cổ họng rên một tiếng: "Hưm..."
Tiếng vang ở cửa cho Linh Chư giật , nhưng tiếng rên bên trong, sắc mặt cô thoáng cái trắng bệch, mang tiếng gần nữ sắc mà ...
Cô dựa lưng cửa, chân nhón cao hai tay ôm lấy cổ , khẽ c.ắ.n môi: "Ưm nhẹ... Cẩn Nghiêu... Sướng quá... Ư ư..."
Mai Cẩn Nghiêu biểu cảm mặt cô khẽ, đưa mặt chui cổ cô, nhẹ gặm c.ắ.n, khẽ thì thầm: "Thay vì giả, nếu trong đây mấy thật ."
Cô giật , trừng mắt lên, nhanh ch.óng rên lớn hơn nữa: "A... ... Chỗ đó sướng quá ."
Lục An Tràm đẩy đẩy vai , e ngại thấp giọng sai: "Anh, mau gầm một tiếng ."
Mai Cẩn Nghiêu cong khoé môi cô: "Trừ phi cùng em ở đây, thì sẽ theo em."
Nhất thời vì khiến cô tức ói m.á.u mà cô liền đồng ý với yêu cầu .
Rất nhanh tai của Linh Chư truyền đến tiếng gầm gừ sung sướng của nam nhân, cả cô chấn động, hồn phách bay tứ tung, chân nhấc lên cũng nổi.
Chẳng với cô ? Vậy mà con yêu tinh dụ dỗ, như thế nghĩa kim cương quý giá đó cô còn sờ qua, mà cái con nhỏ hơn tuổi cô đoạt lấy !.