Cầm Thú Nuôi Nhốt Cô Gái Nhỏ - Chương 38
Cập nhật lúc: 2026-01-31 12:14:48
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hôm nay đến công ty Lục An Tràm phát hiện kế bên cô tâm trạng hình như vui vẻ.
"Có chuyện gì mà chị vui thế?"
Cẩm Hồng Liên đang tủm tỉm, hỏi mới ngước mặt lên: "Ra là ca phẫu thuật của chị thể tiến hành ."
"Vậy thì chúc mừng chị."
"Cảm ơn em. mà ai giúp chị nữa, hỏi nhưng bác sĩ .", Dù cô cũng ơn đó nhiều.
Lục An Tràm chỉ nhưng gì, trong lòng đang khen ngợi tác phong việc của chồng cô, mới thôi mà xử lý nhanh.
"Chị ở đây nhé, em lên gặp chủ tịch chút việc."
Cô gọi lên đó việc gì, ngang cô gật đầu với hai cô gái bên ngoài khi phòng việc của .
"Vào ."
Mai Cẩn Nghiêu nên để tài liệu sang một bên, nâng mắt lên .
"Anh gọi em lên đây chuyện gì ?"
Nhìn cô xa như , nâng tay ngoắc ngoắc: "Lại gần đây."
Cô khó hiểu nhưng cũng lời mà ngoan , hiểu gì liền nhấc bổng lên bàn việc.
Mai Cẩn Nghiêu chống hai tay xuống bàn giam cô trong n.g.ự.c , đầu cúi thấp, : "Một lát nữa cùng gặp đại diện trang sức của em."
"Hả? Em cũng ?"
"Phải ."
Nhớ đến phụ nữ mặc chiếc váy ôm hở lưng , cô khẽ ngẫm nghĩ trong lòng, một lát cô suy nghĩ đến cái gì mà mặt mày bí xị , trong nháy mắt mếu máo .
"Cẩn Nghiêu cho tiền em kéo chân... Em như cô mẫu ."
Thấy biểu hiện nhanh như chớp khựng , đó nhẹ trán dán lên trán cô, khàn giọng : "Nghĩ ngốc nghếch gì, chân em thế còn đòi kéo chân gì nữa?"
"Em cao, cao như cô mẫu Linh Chư đó.", Cô buồn bã .
"Không, thích, chỉ thích em, cho kéo.", Đôi chân nhỏ gọn thon thả ngày nào cũng hôn cũng sờ qua, mà giờ cô suy nghĩ đó.
"Anh thích chân dài ?", Lục An Tràm ngước mắt thăm dò . Ngôn Tình Trọng Sinh
"Không thích, nếu là em thì ."
Được , cô chỉ chơi cho vui một chút thôi, cô thể kéo chân chứ, trong khi đó đôi chân trắng nõn cũng mắt nữa mà.
"Ghi nhận lời của .", Nói cô nhẹ còn lấy cơ hội hôn chụt môi một cái, liền ngây ngô .
Khi bước cùng nhà hàng sang trọng, cô đưa mắt đắt giá một chút, cho đến khi dừng căn phòng ăn đặt sẵn cô mới qua .
Mai Cẩn Nghiêu vuốt má cô, nhanh thu tay mở cửa .
Linh Chư đợi sẵn từ lâu, dáng dấp ghế vô cũng sang chảnh và quyến rũ, gương mặt thông qua d.a.o kéo biểu tình gì, cho đến khi tiếng cửa gương mặt nhanh ch.óng vui vẻ, mắt ngước lên lập tức nụ môi nhạt dần.
Cô gái cũng là nhiếp ảnh .
Mai Cẩn Nghiêu xuống ghế, tiện thể kéo ghế bên cạnh , cô xuống khẽ: "Cảm ơn chủ tịch."
"Xin chào là thiết kế Lục, cô hẹn đây để bàn bạc trang sức ngày đưa thị trường. Hiện tại cô Linh đây gì thắc mắc cứ hỏi ." Lục An Tràm nhẹ nhàng , mặt vẫn luôn giữ nét dịu dàng.
Linh Chư chằm chằm đàn ông đối diện, mày nhíu , rõ ràng là cô hẹn riêng tại dẫn theo đến, đặc biệt là một cô gái xinh thuần khiết ở ngay bên cạnh, dù tức giận cô cũng nhẫn nhịn xuống, mắt rời , cong môi: " hẹn nhà thiết kế Lục đến đây mục đích chỉ gặp mặt mà Mai tổng khen, cũng đ.á.n.h giá cao kỹ năng việc của cô, hôm nay gặp quả nhiên hơn trong tưởng tượng."
Nghe giọng điệu giống như cô đang mặt mà thăm dò cô , Lục An Tràm khách sáo khẽ: "Cảm ơn. cô Linh Chư cũng thua kém gì cả, chụp ảnh cũng canh rõ từng đường nét mặt cô, quả là góc c.h.ế.t."
Mai Cẩn Nghiêu con mắt và lời sắc sảo của vợ , hứng thú , vô tình thấy cô với tay lấy ly rượu vang, nhanh tay chuyển ly nước qua nhẹ nhàng đoạt lấy ly rượu trong tay cô.
Bỗng cô giật qua, nhanh : "Cảm ơn chủ tịch quan tâm."
Chú ý từng cử chỉ hai mặt mà lòng Linh Chư dâng lên một điều gì đó thể nào thấu. Chẳng cô đồn gần nữ sắc, từ đến nay cũng tình đồn qua với các minh tinh bất cứ một phụ nữ nào, chỉ cần chạm thỏi vàng thì thì thôi, tương lai sự nghiệp cũng nhẹ nhàng bay lên một tầng cao mới. bao giờ chạm , thật dâng cho khác đoạt của riêng .
Lục An Tràm ánh mắt thèm khát đang nhắm đàn ông bên cạnh, cô âm thầm lạnh giờ mới mục đích cô chỉ gặp chồng cô thì , ở đó mà hẹn cô mặt để gì. cũng may đàn ông của cô cũng hiểu ý đồ gì đó của cô nên mới dẫn cô theo, coi như cũng già đến mất trí.
Từ lúc đây Mai Cẩn Nghiêu vẫn câu nào, ung dung gắp hành trong chén bỏ ngoài dĩa, : " hẹn đây cho cô Linh, nếu còn thắc mắc gì cứ hết trong hôm nay, nhân viên của bận và cả cũng . Cho nên cũng rảnh rỗi hầu hạ những lời khác, với cũng thiếu giỏi giang để hợp tác.", Nói xong, cầm chén lên để mắt kế bên, thì thầm: "Ăn ."
"Cảm ơn chủ tịch, ngài cũng ăn một ít gì .", Lục An Tràm vẫn giữ thái độ sáo, điệu bộ hết sức là bình thường, cho ngoài nghi ngờ chăng nữa vẫn thể nắm thóp .
Linh Chư cảm thấy ngột ngạt đến khó tả, lời đó cô hiểu nên trong càng khó chịu hơn, ý tứ rõ ràng cảnh cáo cô, nếu hủy bỏ hợp tác về cô thì cũng còn nhiều giỏi sẽ đảm nhiệm vài trò . Trong lúc cô đang chằm chằm dĩa hành thì ánh mắt như sương mù đó , lập tức sợ hãi lòng nhảy dựng lên, chữ bóp nghẹn ở cổ họng.
Trên bàn ăn ba , khí trong phòng quái lạ đến lạnh đều bao trùm, Lục An Tràm khi ăn xong nhẹ nhàng lấy miếng giấy lau nhẹ khoé miệng , còn uống một ngụm nước, giọng thoải mái cất lời: "Xin hỏi cô Linh còn gì thắc mắc nữa ?"
"Không còn."
Cô tao nhã đặt ly nước xuống bàn: "Thế cuộc hẹn hôm nay kết thúc, đến ngày đó mong cô tròn trách nhiệm của ."
"Chủ tịch mời ngài."
Nhìn cô cung kính như trợ lý Từ nhướng mày, liền lên.
Linh Chư đợi đến khi căn phòng chỉ còn một , lúc sự giận dữ từ đầu giờ đè nén cuối cùng bột phát , cái nĩa đang tay liền đập mạnh một xuống bàn một tiếng vang lên ch.ói tai.
Lên xe Mai Cẩn Nghiêu ôm cô lòng, tay xoa bụng cô, hỏi: "Còn ăn gì nữa ?"
"Em no .", Nhớ đến vẻ mặt của cô , cô nhịn nhẹ: "Em ý đồ của cô , em chống mắt lên xem cô sẽ đụng đến đàn ông của em bằng cách nào."
Người đàn ông của em, tim run nhẹ, Mai Cẩn Nghiêu chằm chằm gương mặt nhỏ nhắn xinh , tay ôm lấy mặt cô đem mặt cọ nhẹ , giọng ôn nhu : "Ừm, đàn ông của em dễ chọc đến ."
Thấy nhắm mắt đôi mi dài chút run run, giọng điệu dịu dàng tận xương chỉ dành riêng cho cô, cô đem đôi mắt ánh mặt trời ấm áp chiếu rọi , Mai Cẩn Nghiêu mở mắt cũng bắt gặp thời khắc , tim khỏi vì cô mà chậm nhịp, thở một nóng phả mặt cô, đôi môi nhẹ nhàng điểm nhẹ lên môi mặt cũng nhanh rời khỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cam-thu-nuoi-nhot-co-gai-nho/chuong-38.html.]
Cảm nhận nụ hôn bao nhiêu sủng nịch chiều chuộng dành cho , cô bất giác chủ nhịp tim, mặt thoáng cái đỏ rần.
"Làm, gì thế?"
"Hôn em.", Mai Cẩn Nghiêu thấy cô đỏ mặt, tay càng siết c.h.ặ.t lấy cơ thể nhỏ trong lòng, cảm thấy cô dễ thương hết phần thiên hạ.
Anh cúi chôn mặt cổ cô khẽ: "Sao em đáng yêu một cách quá đáng.", Anh thật nuốt chửng cô.
Lục An Tràm đỏ mặt cũng gì, để yên cho dựa .
...
Mai Cẩn Nghiêu tắm , giường vẫn nhồi đó động đậy, gọi: "Tràm Tràm tắm."
"Ưm... Chút nữa...", Cô vùi mặt gối lười biếng , quá ba giây cô bật đầu lên ngửi ngửi mùi sữa tắm, tầm mắt giao trúng thể ai cô ngước mắt lên bộ gương mặt trai lạnh lẽo đó của , bỗng kìm nổi nhan sắc , hô khẽ: "Mẹ nó, thật ."
Mai Cẩn Nghiêu nhướng mày, tay đặt lên đỉnh đầu cô, trầm giọng cưng chiều: "Tắm cho em ngắm."
Lục An Tràm từ từ dậy, lê cái lười biếng của bản phòng tắm.
Sau khi tắm cả nhẹ nhõm vô cùng, nhưng cô thì vô trở phòng tắm, tay vội giữ cánh tay : "Anh thế?"
"Giặt quần áo.", Mai Cẩn Nghiêu nghiêm túc .
"Bỏ máy giặt thôi mà, để em cho."
Anh vội kéo tay cô : "Anh giặt tay."
Cô ngớ , mù mờ : "Chúng máy giặt mà?"
"Anh giật quần lót em bằng tay.", Mai Cẩn Nghiêu thản nhiên .
"....".
Thấy cô ngây ngốc , khẽ xoa đầu cô: "Như thế em quên? Mỗi xong chuyện cũng tự tay giặt cho em ?"
Lục An Tràm ngâm nga thầm lặng, mới thấy đúng gật đầu một cái.
Cô dựa cửa đang giặt chiếc quần lót màu đen của , cánh tay rắn chắc, bàn tay thon dài bao, còn bệnh sạch nghiêm trọng mà giặt quần áo trong của cô. Từ khi chuyện kể ở bệnh viện đến nay cô cũng nhắc , nó là những ngày tăm tối ký ức vui của nên cô sẽ chôn vùi và đến, tránh trường hợp sẽ vì những chuyện đó mà tủi .
"Thấy mệt thì nghỉ ."
Lục An Tràm lắc đầu: "Có kế em mới ngủ ."
"Đợi một lát, sắp xong ."
Đến khi ngoài, cô bắt ẵm bằng , trong vòng tay cô thấy nhẹ và ấm áp vô cùng, nhân lúc còn bế cô tay, khẽ cất lên: "Em uống nước."
Mai Cẩn Nghiêu khựng bước chân , chuyển hướng ngoài cửa.
Nghe gì nhưng hành động chứng minh, khiến cô vui vẻ gác cằm lên vai khúc khích, còn đòi hỏi thêm: "Em ăn tôm hùm."
Mai Cẩn Nghiêu rót cho cô một ly nước, : "Để gọi trợ lý Từ."
Đột nhiên thấy hai đứa con trai cũng bước phòng ăn, cô mới hỏi: "Hai đứa ?"
"Dạ đói."
Hai em bên trong định gọi đầu bếp đồ ăn nhưng cản : "Muốn ăn tôm hùm ?"
Mai Cẩn Thừa gật đầu: "Mẹ chuẩn ?"
"Một chút nữa sẽ , chúng ngoài chờ một lát."
Tôm đổ cả đống, Lục An Tràm đến chớp mắt âm thầm nuốt nước bọt: "Cẩn Nghiêu bóc tôm cho em."
Đợi cô thì đặt con tôm bóc để dĩa bàn: "Em ăn ."
Hai khẽ liếc mắt , trong khi ba bóc cho thì hai em họ tự lực cánh sinh, bóc con nào đều cho miệng.
Những giúp việc trong bếp thấy bàn ăn của hai lớn hai nhỏ, liền tránh mặt bên trong, để ông chủ vui ngược mắng sẽ là bọn họ.
Trong căn biệt thự rộng lớn xa hoa , đáng sợ nhất chính là ông chủ của họ, khó động là bà chủ, một khi đắc tội với bà chủ khác nào tự ý giao mạng sống đến mặt ông chủ. Ở trong đây nhiều thứ thận trọng và căn nhắc kỹ lưỡng, bà chủ thì tình chấp kẻ nhưng đối với ông chủ chỉ là con 0, đụng đến bà chủ trả cái giá lớn.
Lắp đầy cơn thèm ăn của cô nhảy lên giường ôm lấy lop top, khẽ xem những tấm hình Linh Chư đại diện cho bộ trang sức của cô là một sợi dây chuyền kim cương nổi bật và thu hút những cái của nhà giàu.
"Đừng xem nữa, ngủ thôi, ngày mai còn dự sự kiện."
Lục An Tràm nhắc nhở cô mới nhớ đến sự kiện cạnh tranh nhất nhị của cô và một công ty trang sức, thật thì cô cũng chẳng hạng nhất nhì gì, nhưng sự kiện thế chút hứng thú.
Mai Cẩn Nghiêu đặt lop top cô lên bàn, mới kéo chăn lên ôm c.h.ặ.t lấy lòng: "Ngày mai đưa em thử váy."
Ngày mai là ngày đầu tiên cô cùng dự sự kiện, cái vui nhất chính là dây chuyền tự tay cô thiết kế, chìm đắm suy nghĩ của một hồi, cô ngước mặt lên, hỏi: "Anh đoán xem em giành hạng nhất ?"
"Nếu là em thì cực kỳ chắc chắn điều đó.", Mai Cẩn Nghiêu cô ảm đạm .
Bàn tay lớp chăn cẩn thận sờ soạng cô, đôi môi nhẹ nhàng hôn má cô, giọng khản đặc : "Anh tin vợ thể ."
Anh nghiêm túc tin tưởng, khiến cô thở hắt một : "Kết quả thế nào cũng buồn bã.", Cô đang tự với chính bản , đầu cô cũng chút sợ dân mạng mắng mỏ chê bai, thậm chí tẩy trắng luôn chừng. Kết quả thì cô sẽ vẫn giữ vững ý trí của , nhưng thứ cô cực kỳ thích đó chính là phiên gõ bàn phím c.h.ử.i bới.
Vì những thứ thuộc về tập đoàn Châu Tinh là cái gì đó nó cao cấp đến thượng thừa, thiết kế trang phục trang sức, kể cả nhà hàng, khách sạn... Mọi lĩnh vực của Châu Tinh là sức ảnh hưởng lớn nhất của thành phố S.
"Nếu bây giờ em chạy ngoài đường hét lên thật lớn, "Mai Cẩn Nghiêu là ông chủ lớn của thành phố chính là chồng !", sẽ tin vì thế tiện tay đưa em lên xe cứu thương chở thẳng đến bệnh viện tâm thần.", Nhất thời buột miệng .
Nãy giờ Mai Cẩn Nghiêu vẫn hôn khắp mặt cô buông, dừng , chuyển hướng lên c.ắ.n vành tai cô: "Nếu em quan hệ chúng cả thành phố đều thì cứ trực tiếp với , chồng em vẫn luôn luôn ở phía bảo vệ cho em."
Lục An Tràm híp mắt, dang tay ôm lấy cổ , vùi mặt lòng cọ cọ như con mèo hoang đang nũng.
"Được , ngủ thôi cô bé.", Mai Cẩn Nghiêu xoa lưng cô, môi hôn nhẹ tóc cô vài cái.
Cô vô cùng thích thú khăng khăng vòng tay qua eo ôm c.h.ặ.t cứng ngắc, thỏa mãn ngâm nga một vài tiếng mới chịu nhắm mắt chìm giấc ngủ.