Cầm Thú Nuôi Nhốt Cô Gái Nhỏ - Chương 37

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-01-31 12:14:18
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hôm nay tan sớm, cô cùng với Cẩm Hồng Liên hẹn dạo một vòng trung tâm, đương nhiên cô cũng từ chối, hiếm lắm cô mới quen bạn bè nên vui vẻ.

 

"An Tràm em mua bộ nào cứ việc chọn lựa, chị sẽ trả tiền."

 

Lục An Tràm cũng kinh ngạc, nhanh cô từ chối: "Như ."

 

Cẩm Hồng Liên phóng khoáng : "Tuy đồ hiệu gì, nhưng chị tặng em."

 

Thật chất cô hiếu cái gì hết, giờ cô đây, nhưng nghĩ chuyện gia đình của chị , cô mấy phần thương xót: "Chị , như thế tốn kém chị nên để dành tiền đó lo cho chị ."

 

Cẩm Hồng Liên do dự một lát, còn cách nào mới gật đầu: "Được, nhưng chị kiếm nhiều tiền sẽ mua tặng những món em thích."

 

xong liền cảm động thôi, chị thật sự hiền lành, là một nóng tính, vả chu đáo. ông trời cho họ sự trọn vẹn, giỏi giang như gánh vác vai nhiều chuyện, vì căn bệnh u.n.g t.h.ư của mà chị vất vả gom góp kiếm tiền để phẫu thuật cho , thì cô một giúp một tay nhưng thể nào trao đổi mặt , hiện tại cô đang đóng vai nữ nhân viên cũng khá giả nhưng tiết lộ nhiều về sự riêng tư của .

 

"Được.", Lục An Tràm , nhanh ch.óng : "Dạo cũng lâu chúng nên ăn cái gì đó ."

 

Đến khi dắt nhà hàng xa hoa Cẩm Hồng Liên vội lay nhẹ bên cạnh: "Sao đến đây, đắt tiền đấy?"

 

Lục An Tràm khựng , thì cái nhà hàng của chồng cô , nhưng cô thể nào , nhanh trí giải thích: "À , em chút quen vài ở đây, sẽ hối lộ để giảm giá."

 

"Như ?"

 

Cô lôi kéo Cẩm Hồng Liên: "Yên tâm em chị đừng lo lắng việc ."

 

"Đây là Linh Chư sẽ đảm nhận vòng trang sức chuẩn mắt của ngài..."

 

Mai Cẩn Nghiêu ngờ ông dắt theo phụ nữ đến, chút thích, nhưng bàn chuyện ăn nên cố gắng đè nén cơn giận xuống, đột ngột hướng cửa phòng ăn liền thấy bóng dáng quen thuộc lướt ngang, mặt chút đổi, vội đưa tay lệnh với trợ lý lưng.

 

Sau khi thăm dò , trở lý Từ vội báo cáo : "Thưa chủ tịch là bà chủ.", Thường ở công ty thì sẽ gọi là chủ tịch, khi ăn ban đêm ở biệt sẽ gọi là ông chủ.

 

Mai Cẩn Nghiêu gật đầu.

 

"Nếu ngài quyết định thì ."

 

Linh Chư uyển chuyển cầm ly rượu vang nâng lên, đôi môi đỏ đậm màu nhếch lên một cách quyến rũ: "Mai tổng mời ngày."

 

" uống rượu.", Mai Cẩn Nghiêu lạnh nhạt đáp.

 

Ông liếc qua Linh Chư, gượng lấy lòng: "Không , ngài thể chạm rượu, thì uống là ."

 

Lúc Lục An Tràm vệ sinh ngang, cô vô tình lướt qua, chân bỗng dừng , liền lùi vài bước, do phòng ăn riêng đóng cửa nên cô lén lút ló mắt . Chính xác thật sự là , còn thêm hai lạ nữa, cái cô phụ nữ lưng về phía cô, cảm giác quen, nhưng nghĩ mãi tài nào nhớ nổi.

 

Thoát khỏi suy nghĩ của , ngước mắt thì thấy ánh mắt đen láy rõ cảm xúc cũng đang cô, Lục An Tràm giật thôi, nhanh thụt , đó lú mặt nữa ngọt ngào cong môi với một cái, giơ tay vẫy vẫy chạy nhanh về phòng ăn vệ sinh gì hết.

 

Mai Cẩn Nghiêu cô bỏ chạy âm thầm câu nhẹ môi, nhưng đối diện bắt thấy khoảnh khắc cũng chấn động.

 

Vậy mà đó lén lút thế , Linh Chư ưỡn n.g.ự.c lộ vẻ quyến rũ khác, thấy thế cô cũng cong môi theo.

 

Thấy bóng dáng khuất Mai Cẩn Nghiêu thu hồi mắt , trở dáng vẻ lạnh lùng thờ ơ của : "Không còn gì về ."

 

"Được, để và cô Linh Chư đây tiễn ngài xe."

 

"Không cần.", Trợ lý Từ lên tiếng cho lời của chủ tịch , đó nhấc bước chân theo .

 

Người , ông mới : "Lần thể một cái danh để công ty phát triển hơn ."

 

Linh Chư nhớ nụ nhẹ đó vẫn thoát sự quyến rũ của đàn ông nọ, mà trở mặt cùng nhanh thật, một cái xong liền giả vờ lơ với cô.

 

"Có đưa danh cho chúng ?"

 

"Không , cần gì thì cứ liền hệ với trợ lý ."

 

Linh Chư xong cũng chau mày vui, cô ngờ đầu tiên gặp mặt ở ngoài trai khí chất xuất chúng như , lúc đến cô cũng trấn tĩnh bản nhiều. Vừa gặp xém chút cô hét lên , nhưng vì giữ hình tượng mắt vị lớn, mà ngờ nọ đầu gặp ý với cô, nhưng tại cô phương thất liên lạc?

 

Lục An Tràm trở phòng bao lâu liền nhận cuộc gọi, hạ âm giọng xuống: "Vâng, em chuẩn về đây."

 

Xoay qua thấy cô điện thoại nên Cẩm Hồng Liên vội lên tiếng, đợi một lúc : "Chúng về thôi."

 

"Chị về ạ, em việc nên về hẵng."

 

Cẩm Hồng Liên hỏi thêm chỉ gật đầu: "Vậy thôi."

 

Đợi chiếc taxi , Lục An Tràm mời băng vội qua đường, mắt chiếc xe đen bắt mắt đậu gần gốc cây ven đường, cô mở cửa xe nhanh ch.óng chui trong.

 

"Ăn no ?", Mai Cẩn Nghiêu kéo tay cô sát .

 

"Đã no, xong việc ạ?"

 

"Đã xong."

 

Cô định thì nhấc bổng lên đột ngột, hành động như thì cho đến mấy năm qua cô cũng quen thuộc. Lục An Tràm yên vị đùi , cô nhanh đem chuyện Cẩm Hồng Liên .

 

"Vậy?"

 

"Cần giúp em.", Cô tiếp: "Cứ đưa tiền trị liệu là , đừng khai danh tính ."

 

 

 

Mai Cẩn Nghiêu nghĩ ngợi gì, gật đầu đồng ý với cô: "Nghe em."

 

Thấy vợ bụng như thế, chúng ghẹo: "Tốt đến thế á?"

 

"Tất nhiên, tiền em chỉ ứng tạm thôi, em tích góp sẽ trả .", Nói chút chột , đúng hơn thẻ trong tay của cô nắm nhiều, nhiều đến mức gọi là tiểu phú bà ngầm.

 

"Của chính là em, đến cũng là của em. Cho nên cái đầu nhỏ của em suy nghĩ linh tinh cái gì?", Mai Cẩn Nghiêu , tay vuốt nhẹ tóc cô, vô cùng nâng niu mái tóc ngắn .

 

Cô lảng tránh ánh mắt , tự nhiên ho khan hai tiếng, hai giây tìm chủ đề mới: "Anh, phụ nữ tên gì thế?"

 

Mày nhăn , mặt cô thành thật : "Anh ."

 

"Đối tác ăn ?", Cô kinh ngạc trợn mắt , đây là đang đùa với cô , lẽ : "Anh cứ thật sự em kiếm cơ ghen ."

 

"Thật sự .", Mai Cẩn Nghiêu ngữ điệu nghiêm túc .

 

Rất nhanh Lục An Tràm thông qua rèm chấn, hất giọng lên: "Trợ lý Từ phụ nữ bàn ăn tên là gì?"

 

"Thần nhớ lầm là Linh Chư."

 

Linh Chư? Thì là cô mẫu , chả trách cô thấy quen như .

 

"Có quen ?"

 

"Không , lúc từng chụp ảnh cho cô .", Nói đến đây cô nhận gì tay giữ c.h.ặ.t lấy áo , nôn nóng hỏi: "Cái đó, đưa mẫu dây chuyền em thị trường ?"

 

"Ừm."

 

Lục An Tràm mừng rỡ: "Anh thấy ?"

 

"Đẹp, em gì cũng ."

 

"Nếu như thì quá , yêu thích thì , cũng sẽ nhiều tên em, như em cũng thể mở cửa hàng trang sức riêng cho ."

 

Mai Cẩn Nghiêu trong lòng hăng hái qua cái đến cái khác, khẽ nhướng mày chút buồn : "Sao hôm nay biến thành con vẹt ?"

 

"Vẹt?", Ngay tức khắc cô ngậm miệng , trừng mắt lên: "Ý là em nhiều?"

 

"Ừm.", Mai Cẩn Nghiêu thẳng thừng đáp.

 

Sau đó cũng chân thành : " sẽ yên lặng em ."

 

Nghe thế cô khá hài lòng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cam-thu-nuoi-nhot-co-gai-nho/chuong-37.html.]

 

Mai Cẩn Nghiêu vuốt lưng cô, khẽ hỏi: "Đi chơi mua gì cho ?"

 

"Không , em mua gì hết, vả cũng thiếu gì.", Cô bĩu môi với .

 

"Vậy là trong quá trình chơi em hề nghĩ đến ?"

 

Bất giác cô nhíu mày: "Anh định kiếm chuyện ?"

 

Mai Cẩn Nghiêu cô giận vội dời chủ đề khác: "Hôm nay chơi mệt ngủ một lát."

 

"Ừm."

 

...

 

Lão Mã đàn ông mặt nở nụ trào phúng: "Thuốc mạnh như mà mắt vẫn chữa khỏi, đúng là ông trùm v.ũ k.h.í khác."

 

"Muốn gì?", Mai Cẩn Nghiêu giọng lạnh tanh hỏi.

 

"Muốn gì ?", Lão Mã gian: "Mẹ nó những việc ăn của tao mày phá hủy hết, tao đây đang cái mạng ch.ó của mày!"

 

Mấy năm chịu bao nhiêu sự nhục nhã và nhẫn nhịn cái bọn ch.ó trong tù ! Lòng đem sự hận thù cho đến ngày hôm nay.

 

"Thứ tao là g.i.ế.c c.h.ế.t mày!"

 

Mai Cẩn Nghiêu lạnh: "Ông tù tiếp c.h.ế.t tay , cho ông chọn một trong hai."

 

Đoàng!

 

Tiếng s.ú.n.g bắt ngờ vang lên, Mai Cẩn Nghiêu tình hình nên cảm xúc mặt vẫn đổi.

 

"Lên!"

 

Mai Cẩn Nghiêu nhếch môi thong thả mở cửa xe , mắt lạnh đám đấu đá với bên ngoài, cả ung dung dựa ghế khẽ khép hờ mắt.

 

Trợ lý Từ mở cửa xe: "Ông chủ, ông thương trốn thoát, do sơ suất của thần."

 

Mai Cẩn Nghiêu truy cứu, mắt hé mở: "Cử dám sát hành tung của ông ."

 

"Thần rõ."

 

...

 

Lúc Mai Cẩn Nghiêu về đến biệt thự, khắp xung quanh nhà ánh đèn mày nhíu , chân chút nhanh lên phòng tìm . Không thấy ở bên trong đến hai thằng con cũng thấy , trong lúc định phái tìm thì khựng chân căn phòng mặt.

 

 

 

Tiếng nhạc xập xình inh ỏi, ánh đèn đủ màu sắc ngừng chớp nháy, tiếp đó là một nhàn nhã cầm ly rượu vang tay, đôi chân trắng như tuyết thong thả gác lên bàn, đôi mắt nhắm . Ở hai bên là hai con trai tay đang bóp vai cho cô gái, như một tiểu tuỳ tùng hầu hạ.

 

Mai Cẩn Nghiêu khoanh tay dựa cửa , đôi chân dài bắt chéo qua , mắt chằm chằm một màn mặt.

 

"Thêm rượu.", Lục An Tràm nâng cánh tay trắng nõn phía .

 

Mai Cẩn Thừa từ ghế nhảy xuống, cầm lon nước ngọt đổ ly.

 

Cô hài lòng đưa lên môi nhấp một ngụm: "Rất ngon."

 

Mai Cẩn Đồ đang bóp vai cho thấy bóng dáng cao lớn ngoài cửa, vội lay : "Mẹ."

 

"Làm ?", Lúc cô mới mở mắt , ngay đó cũng thấy vóc dáng thư thái . Lục An Tràm bật dậy, bước chân tiến gần, đôi môi vô cùng ngọt ngào: "Chồng về , mau, mau uống cùng với em.", Trên tay cô cầm ly rượu vang đỏ vươn lên đặt đến môi .

 

Mai Cẩn Nghiêu cô khẽ nhấp một ít, mới nó là nước ngọt.

 

Cô giơ tay chỉ căn phòng : "Nhìn thấy nó giống với quán bar , còn hai chính là tiểu thịt tươi phục vụ cho em."

 

"..."

 

Lúc bước đây hai cũng bày những thứ cũng gì cả, và cuối cùng thứ trong đầu suy nghĩ điều là thật, đây chỉ một tiểu tuỳ tùng hầu hạ cho mẫu .

 

"Tiểu thịt tươi? Em thích kiểu như thế?", Mai Cẩn Nghiêu , ánh mắt bén như lưỡi d.a.o quét nhẹ qua nơi nào đó.

 

Hai xong giật nảy .

 

"Ba... Ba chỉ là hiểu lầm thôi... Tụi con ép!", Mai Cẩn Thừa sợ đến một câu trôi chảy.

 

Mai Cẩn Nghiêu rời mắt qua mắt , gương mặt trắng nõn, đôi môi cong như mặt trăng khuyết, vui vẻ đến đôi mắt long lanh đều chứa vì bên trong. Đang cô chằm chú đột nhiên cô kéo tay đặt ly rượu , đó hai cổ tay đặt lên , hai chân cong xuống nhảy theo nhạc.

 

"Op pan gang nam style... Gang nam style... Op op op op.", Lục An Tràm hét nhảy theo nhạc đó kéo hai đứa con lên: "Mau hát."

 

"Op, op pan gang nam style...", Hai kéo chuyện gì cũng theo động tác của nhảy theo, cũng hát theo.

 

"Op op op op, Gang nam style..."

 

Mai Cẩn Nghiêu chơ đó, ba con nhảy mặt mí mắt động liên tục, rũ mắt xuống ly rượu vang trong tay, đó ngẩng đầu lên chỉ khẽ một tiếng.

 

Đến khi bài nhạc hết cô mới dừng , lưng cửa thấy ai, kịp thất vọng thấy cái bóng ngay sofa nghiêm túc cô. Lục An Tràm liền chạy đến, cầm lấy ly nước uống ừng ực.

 

"Uống nước gas ít thôi."

 

Lời dứt cô ợ một , thỏa mãn mà thở hắt : "Mệt quá."

 

Lục An Tràm còn gần vỗ vỗ lên cái bùng , khoe với : ", Thật thì em uống no đến căng bụng ."

 

Mai Cẩn Nghiêu xoa trán, tiếng nhạc cứ đập thình thịch ngừng, lên giọng: "Đồ thừa tắt nhạc."

 

Căn phòng còn âm thanh của nhạc nữa, cùng lúc giọng cô gái vui cất lên: "Đã bao nhiêu bảo gọi tên như thế mà."

 

"Đồ và Thừa, chẳng là đồ thừa ?"

 

Hai nhẹp nhẹp môi, liền xoay mặt ngoài quên đóng cửa .

 

Nhìn cửa phòng đóng, cô sang khịt mũi với : "Nếu như em sẽ cho đặt tên con."

 

Mai Cẩn Nghiêu bỗng câu môi: "Muộn ."

 

Người cô tức c.h.ế.t mà, đúng là muộn, tên đó cũng , nhưng cái mưu đồ là cố tình gọi như thế.

 

"Mở nhạc lên cho em."

 

"Không mở, đau đầu."

 

Lục An Tràm giật , vội dang chân treo lên đùi , lo lắng hỏi: "Đau đầu từ lúc nào?"

 

"Khi ở bên ngoài."

 

Biết công việc ngầm ban đêm của là gì nên cô cũng hỏi. Lục An Tràm đưa hai bàn tay lên giúp xoa đầu.

 

"Nhắm mắt thư giãn , một lát nữa em sẽ đưa t.h.u.ố.c uống."

 

Mai Cẩn Nghiêu cô, con ngươi đen nhánh đó hiện lên sự ấm áp, ừm khẽ một tiếng, đó nhắm mắt .

 

"Công việc chừng mực một chút, tuổi cũng lớn , đừng việc xuyên suốt như , sẽ cho thể của . chừng về già còn gặp nhiều thứ bệnh nữa đấy, cho nên cũng yêu thương bản một chút.

 

Nói xong , bất ngờ đang nhắm mắt vội mở , ánh mắt rõ biểu tình gì, ngay đó đôi môi mỏng nở nụ rùng rợn.

 

"Em công kích tuổi tác?"

 

Cô giật hô lên một tiếng: "Em, em thể!", Không đợi đáp, cô tiếp: "Em chỉ lo lắng cho sức khỏe thôi... Thật chất vấn đề chê bai tuổi tác cả."

 

"Thật thì vấn đề tuổi tác em như nào cũng quan trọng.", Mai Cẩn Nghiêu nhếch môi: "Việc quan trọng là em là vợ , sinh con cho , vì thế lớn tuổi cỡ nào chăng nữa, cho dù lúc đầu em ghét chê bai như thế nào thì cuối cùng vẫn ở bên cạnh thôi. Kiếp định sẵn em thể thoát khỏi ."

 

Lục An Tràm còn lời nào để bàn cãi, vì những lời nó đúng như thì cô còn gì mà chối nữa.

Loading...