Cầm Thú Nuôi Nhốt Cô Gái Nhỏ - Chương 36

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-01-31 12:13:47
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sáng ngày cô bước khỏi thang máy, gương mặt biểu tình một đêm ngủ ngon giấc, tay chống hông, mỗi bước chân đều gượng gạo, ngẩng mặt lên thấy biểu hiện gương mặt của đàn ông hết sức là khoan khoái, cô càng mày càng nhíu c.h.ặ.t.

 

"Mau ăn sáng."

 

Thấy cô kéo ghế đối diện , đế cái ghế bên cạnh kéo sẵn cho cô cũng trống rỗng, sắc mặt bất giác trầm xuống. Theo như bài đăng mạng , khi vợ giận cứ việc lôi lên giường cô sẽ hết giận, nhưng đây rõ ràng là như ý cô càng giận thêm, coi bộ câu tối qua quả nhiên là thật .

 

"Tràm Tràm uống sữa."

 

Lục An Tràm hờ hững gì, cầm ly sữa uống hết đặt xuống bàn, đó lên xoay lưng ngoài.

 

Hai em chứng kiến cảnh tượng , đưa mắt nhún vai biểu hiện là chuyện gì.

 

Nhìn mấy món bàn liền thấy miệng, Mai Cẩn Nghiêu cũng ăn liền dậy lạnh nhạt sải bước ngoài.

 

"Bà chủ ?"

 

"Thưa ông chủ, mới .", Trợ lý Từ xong thấy sắc mặt ông chủ kém, trong đầu đoán ngay vợ chồng giận .

 

"Lái xe."

 

Chỉ một chút chuyện đó mà cô giận dỗi đến như , chẳng giấc tối đó hai quấn lấy giường vui vẻ , nhưng sáng hôm thì cô gái lật lọng.

 

Lục An Tràm đến công ty liền nhanh ch.óng chui thẳng phòng việc của , đột ngột nhớ ánh mắt của những ở sảnh cô cảm thấy chuyện gì đó đúng lắm, trong lúc cô mãi mê suy nghĩ thì tiếng gõ cửa mới hồn .

 

"Vào ."

 

Người nọ một lát mới : "Mười phút nữa sẽ họp, thiết kế Lục chuẩn đúng giờ mặt tại phòng."

 

Cô gật đầu, thấy vội lên tiếng: "Khoan ."

 

"Còn chuyện gì nữa ?"

 

"Công ty hôm nay chuyện gì lạ ?"

 

Cô nhân viên thấy thế mới : "Ngoài chuyện đồn thiết kế Lục nửa ngày trốn về, ngoại trừ chuyện thì còn chuyện khác nữa."

 

???

 

Thì là vì chuyện đó mà chằm chằm như thế, lúc đầu cô còn tưởng quan hệ hai bại lộ.

 

" ghét cô, nhưng cũng trân thành khuyên cô nên khai nhận với chủ tịch , đó ngài xử phạt như thế nào thì cũng do ngài quyết định."

 

Lục An Tràm gì, nhưng hỏi: "Cô tên gì?"

 

"Hả?", Cô nhân viên cùng bất ngờ lật ngửa vẻ nhân viên : "Cẩm... Cẩm Hồng Liên."

 

"Làm ở đây lâu ?"

 

"Vừa mới nghiệp, cũng nửa năm ."

 

Lục An Tràm hỏi tiếp: "Vậy thì gọi chị."

 

"Nếu còn gì thì , để khác thấy sẽ báo cáo với chủ tịch thì ."

 

"Chờ .", Lục An Tràm tướng hình gương với cả khuôn mặt khá : "Chị bộ phận truyền tin?"

 

"Ừm, tài cán gì chỉ việc vặt chạy thông báo tin hoặc in tài liệu trong công ty thôi."

 

xong hiểu, ngẫm một lúc mới ý ngỏ lời: "Thiết kế chỗ còn thiếu trợ lý, nếu chị chê tuyển chị, thế nào?"

 

Cẩm Hồng Liên xong cũng giật : "Như thế... Không thể ... Chủ tịch ... Với chừng cô cũng sắp đuổi việc ..."

 

Ở đây cô chủ yếu những lời , mới cắt ngang: "Chị chỉ cần đồng ý thì chuyện sẽ giải quyết."

 

Thật sự nếu trợ lý cho thiết kế cũng hơn công việc đang , với tiền cũng định hơn một chút như thế thể chữa trị cho , trong một phút suy nghĩ cuối cùng cô cũng tin tưởng mà gật đầu.

 

"Được chị việc của ."

 

Cẩm Hồng Liên mím môi, chung cô vẫn hy vọng gì nhiều với chuyện chủ tịch thể đồng ý, trái sẽ gây rắc rối cho bản , ở trong công ty ai cũng chủ tịch khó tiếp cận thế nào mà ngài lời cấp . giải thích như thế nào với cô gái mới , cuối cùng cũng bất lực rời .

 

Lần đầu tiên họp cô chút hồi hộp, khán phòng đông những lớn hai thứ tóc cơ hồ như chiếm nhiều, đều cô thắc mắc là ai nấy vị trí của im lặng tiếng nào trong đây, bầu khí cực kỳ khó chịu.

 

Ngay đó là cửa chính mở , cô thấy trợ lý Từ bước cung kính khom lưng, tiếp đến là một đôi chân dài sải bước , cô âm thầm chậc lưỡi một cái, dần ngước mắt lên gương mặt , đó bắt thấy ánh mắt quét qua chỗ , cô vội lơ đãng rời mắt.

 

Mai Cẩn Nghiêu thu hồi mắt , khí thế ghế chủ tọa.

 

"Chủ tịch!"

 

Lục An Tràm bất ngờ thấy lên cúi đầu chào, nhưng chỉ cô nãy giờ vẫn , thế cô luýnh quýnh bật dậy: "Chủ tịch!", Dứt lời cô c.ắ.n môi cúi thấp đầu, âm thầm c.h.ử.i bản , lên còn gọi cái gì, ôi não tàn.

 

 

 

Mọi giật ai cũng ngó qua thấy cô gái lạ mặt , chắc mới nên vẫn hiểu nội quy ở đây.

 

Mọi xuống thì cô cũng xuống theo, nhưng bắt gặp ánh mắt dừng cô, thế là cô cũng âm thầm trừng .

 

Anh rời mắt, lạnh nhạt : "Bắt đầu ."

 

Trong lúc những báo cáo công việc, cô thấy nhàm chán, cây b.út tay khẽ động, lâu lâu cô lén lên tất đó tiếp tục cúi đầu xuống.

 

"Sau khi đưa thị trường, mẫu chúng săn đón trong đó..."

 

Thấy chủ tịch giơ tay lên ngay lập tức liền im lặng .

 

Mai Cẩn Nghiêu gõ gõ ngón tay bàn, mắt chằm chằm : "Thiết kế Lục..."

 

Mọi đồng loạt đưa mắt qua, nhưng Lục An Tràm vẫn phát hiện điều gì, bàn tay tô tô vẽ vẽ ngừng.

 

"Lục An Tràm.", Anh gọi nữa, nhưng cô vẫn động đậy.

 

Đột ngột kế bên khẽ gọi cô, lúc cô mới giật ngước mắt lên, hết hồn vội buông cây b.út trong tay xuống.

 

Mai Cẩn Nghiêu híp mắt , trầm giọng gọi: "Đem đây."

 

Trong phòng hiện giờ ai cũng sợ hãi ít gì, thấy sắc mặt chủ tịch u uất đến đáng sợ , mà nhân viên mới biểu tình gì.

 

Lục An Tràm khẽ l.i.ế.m môi, cầm tờ giấy lên mà tay run rẩy, cô bước trấn an bản , chỉ là tấm hình thôi chắc nổi điên ở nên đông .

 

Mai Cẩn Nghiêu tờ giấy mới thấy hình vẽ bên trong, khoé môi giật nhẹ, đó đặt qua bên cạnh, ngước mắt lên.

 

"Vẫn còn giận?"

 

Cả khán phòng xong cũng giật , đầu mù mờ hiểu chủ tịch gì.

 

Lục An Tràm mới là giật , cô khiếp sợ lắp bắp : "Chủ... Chủ tịch đừng giận ... dám vẽ bậy vẽ bạ trong giờ họp của ngài ."

 

Nhận dạn lời của cô, mày nhíu , đó liền gầm lên: "Tan họp."

 

Mọi vội vội vàng vàng khỏi phòng, thấy thế Lục An Tràm cũng định theo nhưng mà giữ .

 

Sau khi cửa phòng khép, hiện giờ phòng rộng chỉ hai , Mai Cẩn Nghiêu thấy ánh mắt , : "Quay mặt qua đây."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cam-thu-nuoi-nhot-co-gai-nho/chuong-36.html.]

Lục An Tràm như giả điếc, mắt vẫn xung quanh chứ , bắt thình lình tay tóm lấy, cô giật a một tiếng thì lên đùi .

 

Vừa dậy liền ấn trở , tay ôm c.h.ặ.t lấy cô.

 

Mai Cẩn Nghiêu siết c.h.ặ.t t.a.y , giọng chút buồn bã: "Đừng giận nữa mà Tràm Tràm."

 

Lòng cô vẫn lay chuyển gì, năn nỉ cô tiếp: "Thật sự gạt em nữa , , đừng giận mà em. "

 

Lục An Tràm xoay mặt qua, lên án: "Anh thật quá đáng."

 

"Là quá đáng.", Mai Cẩn Nghiêu dán cái trán lên trán cô, nhỏ giọng: "Em giận lòng n.g.ự.c đau."

 

Thế là cô đem ánh mắt dò xét gương mặt , bàn tay áp lên má , đó mềm giọng hỏi: "Đau lắm ?"

 

"Đau, đau."

 

Lục An Tràm chồm lên đem môi miết nhẹ từ cằm đến gần tai, khẽ : "Thật đáng đời."

 

Cảm giác run nhẹ, cô âm thầm nhếch môi, cô đối diện với mắt , bàn tay mò xuống sờ đũng quần, thấy mặt biến sắc, vội dán môi lên môi mỏng mắt, hôn một tiếng thật kêu, ở cũng rút tay .

 

Mai Cẩn Nghiêu sựng , ngơ ngác cô, đôi môi khẽ mím .

 

Đột nhiên thấy đúng lắm, cô bất giác phát hiện vành tai đỏ lên, mắt giương lên chằm chằm: "Anh... Anh ngại ?"

 

"Không .", Anh liền nghiêng mặt tránh né cái của cô.

 

Lục An Tràm vươn tay xoa nhẹ vành tai đỏ ửng đó: "Rõ ràng tai đỏ như mà còn ?"

 

Mai Cẩn Nghiêu câu nhẹ khoé môi lên, xoay mặt qua, ánh mắt khó đoán , : "Bị em chạm nên thấy nóng."

 

Thấy con ngươi màu đỏ nhạt cô kinh ngạc, đó là khiếp sợ, bàn tay nắm c.h.ặ.t , trong lòng dám ngọ nguậy.

 

Nhìn cô ngoan ngoãn chút buồn : "Đã sợ mà còn dám chạm bậy bạ?"

 

Thật thì cô chỉ một trêu đó bỏ chạy mà thôi, đột nhiên thấy biến hóa bất ngờ của cô thấy mới lạ nên mới nén xem , nhưng ngờ cái lão già láu cá, rõ ràng là cho cô tự động mất bẫy.

 

"Kẻ xảo trá."

 

Mai Cẩn Nghiêu cúi xuống đưa mặt gần đến cô, : "Còn giận ?"

 

"Không giận.", Thấy cô giận thiệt hòi vẫn là cô: "Lười để giận một ông chú như gì."

 

 

 

Anh cong môi, đưa tay cọ nhẹ gò má cô: "Vậy thì hôn một cái."

 

Bỗng mắt cô qua thấy gì đó, liền bắt lấy bàn tay dấu răng nhàn nhạt, cô mím môi một lát, ngẩng đầu giọng chút áy náy: "Đau lắm ?"

 

Định nhưng vội sửa : "Đau."

 

"Đau mới đáng đời.", Cô trừng mắt một cái, môi hôn lên dấu răng tay của , hạ giọng xuống: "Hôn sẽ còn đau nữa."

 

Cô gái khác gì đ.ấ.m xoa .

 

"Hôn chỗ .", Mai Cẩn Nghiêu voi đòi tiên chỉ lên môi , ánh mắt tha thiết cô: "Anh em hôn ở đây."

 

Lục An Tràm giương mắt, hai tay ôm lấy mặt , trực tiếp đem môi đặt lên, nhưng lúc cô rời thì giữ c.h.ặ.t .

 

"Hôn như thể nếm mùi vị ngọt ngào của em.", Đầu lưỡi mút sâu ở trong khoang miệng cô, nếm mùi vị ngọt dịu bên trong tin thần vui sáng nay liền tiêu tan hết.

 

"Tràm Tràm tại em ngọt ngào như thế.", Tiếng phát giữa răng môi lẫn lộn, cô vợ nhỏ quả nhiên là báo vật riêng của , nếu nhớ đến cứ tưởng cô mới quen , nhưng thật chất hai kết hôn hơn bốn năm, đến con cái cũng . khiến ngày qua năm nọ yêu cô một cách điên cuồng đến mức thể kiểm soát, tình yêu dành cho cô nó trở nên vô hạn, hôm nay yêu, hôm yêu hơn nhiều, mỗi một ngày trôi qua càng yêu cô hơn, yêu đến nỗi luân hãm cô bên trong xương tủy, đến con tim khoét sâu khắc tên cô lên đó.

 

Lúc lưỡi rời khỏi còn luyến tiếc mút thêm vài cái mới chịu buông cô .

 

Lục An Tràm dựa thở một lúc mới ngước mặt lên, nghiêm túc chuyện: "Em một việc xin ."

 

"Em là vợ còn xin thứ gì?", Anh ngón tay miết nhẹ tay áo cô.

 

Thế là cô kiêng nể gì thẳng : "Em xin một cô trợ lý theo em."

 

"Được.", Mai Cẩn Nghiêu thả góc áo cô , giương mắt lên : "Còn gì nữa ?"

 

Ngẫm nghĩ một lúc cô lắc đầu: "Hết ."

 

Anh vớt tay lấy tờ giấy bàn đưa lên cho cô xem, môi nhếch lên như , : "Em vẽ trông như thế ?", Cô thế mà vẽ thành một con quỷ.

 

Cô vẽ trông cho tới khi thấy cái răng nanh dài thòn , cô sợ hãi đoạt đem giấu nó : "Em, em, em vẽ chơi thôi.", Cười gượng giải thích thêm: "Do những vấn đề quá là nhạt nhẽo nên em buồn chán mới vẻ linh tinh thôi, đừng trách móc chuyện cỏn con ."

 

Mai Cẩn Nghiêu vuốt ve má cô, thấp giọng: "Anh trách móc em, em là vợ em gì cũng , ngủ vẽ trong giờ họp đều cho phép. mà hình vẽ đó , em đừng vẽ như thế ."

 

"Ồ, em ."

 

Chợt nhớ cô và ở trong đây cũng lâu , Lục An Tràm chút huýnh lên đẩy nhẹ vai : "Không chúng mau ngoài thôi, ở lâu sẽ khác nghi ngờ."

 

Mai Cẩn Nghiêu sợ hãi, bình thản giữ lấy bàn tay cô định gì đó khẽ dừng , rũ mắt xuống, giọng vui hỏi: "Nhẫn em ?"

 

Cô liền móc sợi dây chuyền cho thấy: "Nó ở đây, đừng lo."

 

Cứ tưởng sẽ truy cứu gì, nào ngờ vươn tay tháo sợi dây khỏi cổ cô, cầm chiếc nhẫn đeo ngón áp út.

 

"Còn tháo sẽ phạt nặng em."

 

" mà..."

 

"Không nhưng mà, em lời sẽ cùng em l..m t.ì.n.h ở đây, ?"

 

Lục An Tràm giật trợn mắt một lút, ch.óp ch.óp đôi mắt lấp lánh của , khẽ gật đầu đồng ý: "Không, tháo."

 

"Vậy em ngoài đây."

 

Mai Cẩn Nghiêu buông tay mà còn ghì c.h.ặ.t cô : "Một lát nữa.", Tay dời thắt lưng cô nhẹ ấn xuống: "Còn đau ?"

 

Biết đến vấn đề gì thì cô liền đáp: "Vẫn còn, đúng là lì lợm, em ngất còn thì sức lực chịu giảm."

 

Thấy cô trách móc , chỉ khẽ, tay xoa xoa ấn ấn, nhẹ nhàng : "Do nhịn .", Vợ như thể một liền dừng .

 

"Tràm Tràm ."

 

Lục An Tràm đang hưởng thụ lực tay của , giọng trầm phát , cô hết hồn qua: "Muốn, gì?"

 

Trong cổ họng liền khàn tiếng: "Muốn em."

 

Ở công ty mà ... Đã họ còn đang trong phòng họp, lẽ ngay đấy?

 

"Không thể .", Cô phản đối, cũng vội giữ tay đang ở lưng : "Lúc tối nhiều như thỏa mãn?"

 

"Không thỏa mãn."

 

Anh xuống, khiến ánh mắt cô cũng theo, ngay khắc cô mới thấy đũng quần phình to , một màn cô khiếp sợ thôi.

 

"Nếu em thì giúp cũng .", Ngón tay vân vê vành tai cô, giọng trầm ấm mê .

 

Lục An Tràm thật sự từ chối, còn nằng nặc kiếm cớ trốn ngoài nhưng , cuối cùng bắt buộc giải trừ d.ụ.c vọng giúp cô mới buông tha.

Loading...