Cầm Thú Nuôi Nhốt Cô Gái Nhỏ - Chương 35

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-01-31 12:13:13
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lục An Tràm cuộc điện thoại từ máy lạ, cả cô như phát điên, đùng đùng lục tìm gã già mưu mô .

 

"Mai Cẩn Nghiêu!"

 

Trợ lý Từ tiếng hét tức giận của bà chủ mà giật liền ngước mắt ông chủ.

 

"Cậu ngoài , chuyện đó nữa bàn bạc ."

 

Lục An Tràm hùng hổ bước thư phòng, hai tay đập mạnh xuống bàn việc, mắt trừng lớn kẻ xảo quyệt : "Lần ba em đến biệt thự mà cho đuổi ông về đúng ?"

 

Mày bắt đầu nhíu sâu xuống: "Ông mách lẻo với em?"

 

Mặt cô tức giận đến đỏ bừng, nghiến răng : "Anh giỏi lắm Mai Cẩn Nghiêu."

 

"Chỉ mới gặp một chút chuyện liền vội vã qua đây để tìm em giúp đỡ, kẻ lành gì, nhất em đừng nên gặp ông , sẽ phiền phức."

 

"Ba em xảy chuyện gì?!", Thấy trả lời cô càng nôn nóng thêm: "Mau nhanh cho em!", Nói đến đây miệng hé răng cô tức giận vòng qua, cầm lấy tay c.ắ.n mạnh xuống.

 

Mai Cẩn Nghiêu híp mắt chằm chằm đỉnh đầu cô, cũng lời nào, đến rút tay cũng sợ răng cô đau, cho nên để mặc cho cô c.ắ.n.

 

Không thấy tránh né phản ánh câu nào, cô buông , gương mặt ngày càng giận dữ đến đỏ bừng bừng lên, cuối cùng chỉ một câu: "Quá đáng!"

 

"Nếu ông điện mách với em thì em điện tự hỏi ông ."

 

Lục An Tràm chợt nhớ, cũng đúng điện hỏi ông, ở đây giằng co với gì, cô qua lên tiếng cảnh cáo: "Tối ngủ chung với em."

 

Mai Cẩn Nghiêu , lời ở cổ họng thể thốt , buông cây b.út dựa lưng ghế, tay nâng lên ấn nhẹ huyệt thái dương.

 

Sau khi ông hết chuyện cô cũng an tâm thở nhẹ: "Nếu ba xảy chuyện gì là ."

 

Đột nhiên ông bên trách móc cô mấy năm nay về thăm ông, nên ông mới bay qua bên đó gặp cô và cháu ngoại nữa.

 

Mấy năm hứa với ông sẽ rảnh về thăm, nhưng từ lúc đến nay cô chẳng về : "Xin ba, đợi một thời gian nữa con sẽ dẫn cháu về cho ba thấy."

 

Ông Lục đáp cúp máy, khi Lục An Tràm rời thì ông cũng ly hôn với vợ , còn đứa con gái thì cũng vì thế theo bà . Chuyện ông vẫn cho lục An Tràm , cũng vì quá nhớ con gái nên ông đến tận thành phố S để tìm, căn biệt thự hoành tráng ông cũng ngỡ ngàng, nghĩ chỉ khí chất đó của con rể mới thôi.

 

Từ ngày ly hôn với bà ngày nào ông yên , tài sản trong nhà ông cũng chia một phần cho bà . Như vì cớ nào hàng tháng liền đến moi tiền từ ông cho bằng , đến con gái ruột cũng như nó mà nghĩ tình nghĩa cha con, đến khi ông chịu nổi cũng dọn nhà , nhưng cũng hai con bà tra , đây ông phụ tình một giờ mới quả báo thành thế , giờ sống cô độc ai nương tựa, từ công ty trở về nhà khác gì ở một cái nghĩa trang lạnh lẽo.

 

...

 

Tối đó Mai Cẩn Nghiêu bước chân phòng thì một cái gối bay thẳng mặt .

 

"Ai cho đây?"

 

Hiện tại cô vẫn còn vì chuyện đó mà hết giận, cô hiểu tại hiềm khích với ba cô như , ông đến đây tìm cô nhưng cho , còn giấu với cô chuyện ông đến đây, ba thì sẽ giấu cô cả đời.

 

Mai Cẩn Nghiêu thản nhiên , kéo chăn xuống giường.

 

"Đi !", Cô đưa chân đạp .

 

Lục An Tràm càng đạp thì vẫn như cũ mà nhúc nhích, lời cô như gió thoảng qua tai, thật chất hề để tâm đến lời mắng c.h.ử.i của cô.

 

"Em hỏi rốt cuộc ba em chuyện gì mà như ?"

 

Mai Cẩn Nghiêu nhắm mắt, miệng hé mở: "Không nguyên nhân gì, chỉ là thích."

 

Nghe xong cô hít một thật sâu kiềm chế cơn giận xuống, đó lên đạp chân một cái nhảy xuống giường.

 

"Đi ?", Mai Cẩn Nghiêu mở mắt cô.

 

"Anh thì em !", Nhanh tay đóng cửa cái rầm liền qua phòng hai đứa nhỏ.

 

Hai em giường nhưng vẫn ngủ, thấy bóng dáng ai bước thì lập tức dậy.

 

"Tối còn đây gì?"

 

Lục An Tràm xuống giường, : "Hôm nay ngủ cùng hai đứa."

 

 

 

"Không , về phòng ."

 

Đầu cô nghiêng sang, mắt chằm chằm hai thằng con : "Đến mà tụi con cũng chứa chấp?"

 

"Không thể chứa.", Mai Cẩn Đồ tiếp: "Mẹ ngủ ở đây ba sẽ gây khó dễ cho em con, cho nên về phòng cho tụi con những ngày sống yên ."

 

Không ngờ đến hai thằng con cũng cho cô ngủ chung, thế là cô rằng xuống: "Đó là chuyện của các con liên quan đến ."

 

Mai Cẩn Thừa gãi đầu, liền rời giường mở cửa khỏi phòng, cũng lúc đó gặp ba đang đối diện, khẽ gọi: "Ba."

 

Mai Cẩn Nghiêu giường trằn trọc yên, cuối cùng cùng chịu kiếm cô, thấy thằng bé đối diện, mày vẫn giãn , hỏi: "Giờ con đây gì?"

 

"Ba kêu về phòng , con và phá thể nào ngủ yên ."

 

Lục An Tràm hề đứa con trai nhỏ nó với khiến gương mặt u ám đang cửa phòng mà lên giọng lệnh cho cô.

 

ngơ lời , xoay lưng ôm gối ôm lòng khép mắt .

 

"Em ?", Thấy giường vẫn cứng đầu, mày nhăn trực tiếp bước đến giường ôm cô lên.

 

Lục An Tràm mở mắt, đang cánh tay ngừng giãy giụa: "Không , ngủ với !"

 

Hai màn mà đau đầu thôi, đợi ba khỏi phòng mới đóng cửa .

 

"Chốt cửa , nếu qua thì đừng mở.", Mai Cẩn Nghiêu dặn dò hai đứa nhỏ mới bế cô gái đang ngừng vũng vẫy về phòng.

 

"Xấu xa! Em kế ."

 

Hai bên quai hàm c.ắ.n c.h.ặ.t, mắt híp rũ xuống cô: "Em mà con nghịch ngợm nữa lấy cà vạt trói em !"

 

Mặc đưa những lời uy h.i.ế.p gì thì cô vẫn một mực ở trong lòng cựa quậy: "Buông em xuống!"

 

Mai Cẩn Nghiêu để cô ở xoay khóa cửa , thương tình ném chìa khóa tay , liền xoay thấy cô từ giường nhảy xuống, bước chân mới nhanh đến nắm tay cô kèo phòng đồ, bàn tay với lấy cà vạt trực tiếp chế trụ hai tay cô trói .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cam-thu-nuoi-nhot-co-gai-nho/chuong-35.html.]

 

"Anh... Anh gì? Không !"

 

Anh siết lấy dây cà vạt kéo một cái thẳng lên đỉnh đầu cô, ép sát cô tường, cơ thể cũng áp khe hở, ch.óp mũi tiến đến gần, ngửi mùi thơm tinh khiết từ cô lan tỏa , kê sát đến nhịp hô hấp dồn dập từ phía cô ngừng.

 

"Tức giận đến như ?"

 

Ngực cô phập phồng lên xuống, mặt tránh né , còn chẳng thèm đáp câu nào.

 

Mai Cẩn Nghiêu hôn nhẹ lên sườn mặt cô, dần trượt xuống cái cổ, gặm nhấm một lút dời lên tai cô, vươn lưỡi trong mà ngoáy.

 

"Anh tránh .", Cảm nhận tai nóng ẩm ướt cô khó chịu mà xoay mặt qua cho cơ hội tiếp.

 

Hai gương mặt song song đối diện với , thở nóng hổi ngừng từ bên phái nam lấn át đến. Lục An Tràm trừng mắt, nghiến răng : "Tối nay dám gì thì em sẽ càng tức giận hơn."

 

"Ừm.", Mai Cẩn Nghiêu liền áp môi lên đầu lưỡi chen , môi lưỡi đan xen lời cũng như thế cất lên: "Hiện tại em giận vì thì sẽ cho em tức giận hơn."

 

Lục An Tràm ngờ lì lợm đến , mặc cô vặn vẹo thể thì môi vẫn chịu buông tha cho cô, lúc cô nâng chân định đá hạ bộ nhưng bàn tay lớn túm lấy đó còn ghì c.h.ặ.t c.h.â.n cô kéo sát đến khiến cho hai bộ phận nhạy cảm ở cọ .

 

Bàn tay thon dài hành động, từ ở phía m.ô.n.g vểnh lướt lên trong áo, đẩy áo n.g.ự.c cô lên cao, năm ngón tay đặt lên bầu n.g.ự.c mềm, đang dây dưa môi lưỡi với cô mà thở cũng than nhẹ, bàn tay hết sức thoải mái mà nhào nặn đôi gò bồng mềm mại , ngón tay còn miết nhẹ trêu ghẹo đỉnh hồng khiến cho chúng cứng lên.

 

Sau phá trình giằng co với , quần áo nữ rơi lả tả ở , Lục An Tràm vẫn cởi trói, ánh mắt mơ mơ màng màng mặt quần áo vẫn còn chỉnh tề, chỉ cô là k.h.o.ả t.h.â.n mà thôi.

 

"Lão già khốn kiếp."

 

Mai Cẩn Nghiêu thở gấp ngẩng đầu đôi mắt mê ly phủ ánh nước long lanh trong mắt cô, cơ thể vì thế mạnh mẽ phản ứng mạnh. Tay chân gấp gáp cởi quần áo , cơ thể trần trụi dí sát da thịt cô.

 

Sau lưng là tường men lạnh lẽo, nhưng ở phía một cơ thể áp dâng lên một trận nóng hừng hực ngừng lan dần.

 

"Cởi trói."

 

Mai Cẩn Nghiêu vòng cả hai tay ôm c.h.ặ.t lấy cô, mặt chen cổ, thở gáp ngừng phun da thịt cô, khàn giọng đáp: "Không cởi."

 

Đột ngột cơ thể cô nhấc bổng lên giữa trung, cô hết hồn theo bản năng hai chân câu c.h.ặ.t thắt lưng , khiến cho h.u.y.ệ.t nhỏ và c.ô.n t.h.ị.t vô ý mà cọ xát .

 

 

 

Bị cô cọ cho kích thích thở ngày càng nặng nề hơn, vội ngửa đầu tìm kiếm môi cô, đồng thời cả hai ngã xuống giường, đè lên cô, môi gắt gao quấn c.h.ặ.t với , lưỡi đỏ gia tăng một cách mạnh mẽ, còn mạnh bạo đem lưỡi xâm nhập sâu khoang miệng cô, rút đó tiếp tục xâm lấn, môi lưỡi hoà một tách rời , tiếng giao giữa lưỡi và nước bọt của cả hai khỏi phát tiếng. Vì cảnh xuân của thể quấn giường rời, căn phòng trở nên nóng bức.

 

C.â.y g.ậ.y to lớn vẫn lắc lư ở bắp đùi non của cô gái, nó vẻ phình to , bàn tay lớn nháy mắt xuống dừng con bướm nhỏ phía mà vân vê miết nhẹ nó.

 

Lục An Tràm thoải mái híp mắt , tiếng than đôi môi của nuốt trọn hết, hai hôn môi lâu nhưng vẫn chịu buông, cô còn thể cảm nhận nó sưng lên . giờ cô quan tâm chuyện đó, hồn phách cô ngón tay cuốn mất, cảm giác khoái cảm cô lơ lửng bầu trời mây trắng xóa, như đầu óc cô vị d.ụ.c vọng mang đến cũng trống rỗng .

 

"Chạch chạch", Âm thanh môi lưỡi phát lâu, ngón tay đang xoa xoa bỗng di chuyển xuống, nhanh ch.óng cắm một ngón tay vánh thịt mềm mại bên trong, bỗng ưỡn lên, theo đó hôn cắm thêm một ngón, hai ngón tay dần sâu khuấy đảo hang động ẩm ướt.

 

Đôi môi tách , tiếng rên lập tức bật cùng với tiếng thở dốc từ cái miệng nhỏ của cô gái phát , đôi mắt Mai Cẩn Nghiêu nhiễm một màu đỏ tươi của d.ụ.c vọng, thằng đề của vì cô vợ bành trướng to hơn ý định mềm xuống, mồ hồi trong suốt từ trán chảy xuống, ngón tay bên trong đảo càng nhanh.

 

"Dừng... Lại em, em ."

 

Mai Cẩn Nghiêu liền rút hai ngón tay khỏi cô, tiếp đó là gập hai bên chân trắng nõn để chúng co manh rộng , kế tiếp nên tư mật an ủi đang róc rách chảy nước, ánh mắt ngày càng sầm xuống, cuối cùng thời khắc đem c.â.y g.ậ.y đau cắm một tia điện chạy từ chân lên đến não, thở dốc khẽ dừng từ từ để cảm một trận tê dại khắp tứ chi bên trong , quả nhiên bao nhiêu năm cắm trong đây vẫn sướng đến khó tả.

 

"Ư...ư.", Hai đôi gò bông theo nhịp cắm rút ở mà lắc lư cuồng nhiệt.

 

"Anh... Mẹ bà... Nó!"

 

Anh vội đặt ngón tay lên cái môi nhỏ: "Em ngoan, c.h.ử.i như thế?"

 

Càng vặn vẹo cơ thể thì giúp cái thứ đ.â.m càng sâu hơn, cô thở dốc chồm lên xuống , thấy vật thể nóng bỏng ngừng rút cắm bên trong.

 

"Nằm yên nào.", Hai tay ấn vai cô xuống, đột nhiên cũng đè lên cô, tay luồn gáy, ôm c.h.ặ.t lấy cô đem mặt vùi cổ cô.

 

"Kêu Tràm Tràm.", Hơi thở nặng nhọc từ cổ cô phát .

 

"Không."

 

Anh vẫn một mực nỉ non thuyết phục cô: "Ngoan nào gọi chồng ."

 

"... Không gọi."

 

Mai Cẩn Nghiêu c.ắ.n c.ắ.n cái cổ cô: "Đừng nháo, gọi tên em."

 

Cô c.ắ.n c.h.ặ.t môi, nhất quyết gọi là gọi.

 

Thấy cô cứng đầu, rút ở đó đ.â.m mạnh : "Không gọi c.h.ế.t em."

 

Di chuyển của ngày càng nhanh, cô hé môi khó khăn : "Đừng... Sâu quá... Em chịu nổi."

 

Anh l.i.ế.m láp làn da cô, phun nóng giọng mê dụ dỗ: "Ngoan chút nào kêu tên ."

 

Nếu như cô gọi càng tới, còn cách nào mới c.ắ.n răng gọi: "Cẩn Nghiêu... Nhẹ ."

 

"Một nữa."

 

"Cẩn... Cẩn Nghiêu..."

 

Ngay đó tốc độ liền giảm , chỉ thong thả nhẹ nhàng mà đẩy hông , thề tốn một chút sức lực nào, đó cảm thấy khoái cảm sung sướng truyền khắp cả .

 

Đôi môi khẽ hôn ch.óp mũi cô, dần lướt dọc xuống men theo cái khe n.g.ự.c cô vươn lưỡi l.i.ế.m xung quanh, kế đó là hôn lên nụ hôn đỏ ở bầu n.g.ự.c mới ngậm nó , nhẹ nhàng mút l.i.ế.m đầu v.ú. Bàn tay yên phận mà vuốt ve đường cong mượt mà cô, nhào nặn gò bông bên khiến cho chúng đầy dấu tay để , đến m.ô.n.g vểnh trơn mịn năm ngón tay bóp lấy thích thú dừng.

 

"Đau... Đau."

 

Thấy mày cô nhăn lập tức dừng ngay, vội vã hỏi: "Sao thế em?"

 

"Tay... Tay ."

 

Mai Cẩn Nghiêu lên mới thấy khuỷu tay đang đè lên tóc cô, giật nhấc , nhanh ch.óng xoa đầu cô: "Anh xin .", Những ngón tay nhẹ nhàng luồn tóc ngắn dùng đầu ngón tay ấn nhẹ da cô, nhẹ giọng hỏi : "Em còn đau ?"

 

Cô lắc đầu đó nhăn mặt: "Rút ... Quá nóng."

 

Đôi môi dán lên má cô hé môi ngậm lấy, : "Không lấy.", Sau đó buông hôn chụt lên môi cô: "Đã hết giận ?"

 

"Giận thêm gấp ngàn !"

 

Dứt lời hông liền luân động như sóng biển ập đến, khiến cô hét lên một tiếng cũng thể, mỗi một giây một phút đều kéo cô luân hãm cùng với .

Loading...