Cầm Thú Nuôi Nhốt Cô Gái Nhỏ - Chương 34

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-01-31 12:12:40
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hôm nay là ngày cô sẽ đến công ty nhận việc, đột nhiên thấy chút hồi hộp, nhưng nhớ ông chủ lớn là chồng nên lòng mới nhẹ nhõm .

 

như lời , thứ sắp xếp thỏa cho cô, Lục An Tràm phòng việc chút cảm thán. vì chuyện cô công ty trở thành cái chợ bàn tán xôn xao.

 

Cho đến khi Lục An Tràm những lời bàn tán đó, cảm xúc trong cũng lên xuống gì là mấy. Thật bọn họ chỉ truyền miệng bàn luận thôi, thật chất cũng hẳn cô, dù cô thì chẳng , nhưng họ gần nữ sắc, vẻ mặt lạnh lùng sợ đến gần, còn nhiều diễn viên trong giới giải trí quấn nhiễu đến nước đeo nhẫn cưới để qua mắt tất cả .

 

Lục An Tràm đến đây chút buồn , cô nhàn nhã cầm ly nước trở phòng việc của , đặt m.ô.n.g xuống ghế xoay, tay cầm b.út chì xoay một lúc dừng , trong đầu nghĩ ý tưởng liền đặt ngòi chì giấy.

 

Cô vẽ chăm chú đến điện thoại bàn rung nhiều vẫn phát hiện.

 

"Vào ."

 

Trợ lý Từ đặt hộp đồ ăn lên bàn: "Bà chủ đồ ăn ông chủ nhờ thần chuẩn cho ."

 

"Ừm, để đó ."

 

Thấy bà chủ ngước mắt lên một cái, trợ lý Từ tiếp: "Ông chủ điện nhiều nhưng bắt máy?"

 

Lục An Tràm dừng , tay với lấy điện thoại, mới thấy tám cuộc gọi nhỡ: " , ngoài ."

 

Đầu dây bên bắt máy, đồng thời giọng vui kèm theo: "Lục An Tràm em lời."

 

"Xin , do em để chế độ im lặng nên mới gọi."

 

"Có kêu trợ lý Từ đem đồ ăn chắc em cũng chẳng nhớ đến , cũng quên bữa ăn nữa đúng ?"

 

Lục An Tràm giật , tay nhéo dái tai , lẩm bẩm : "Không , em ."

 

Nghe tiếng thở dài của , cô mới nhẹ: "Anh ăn gì ?"

 

"Chưa."

 

Cô nhíu mày: "Giờ đây là giờ nào mà còn ăn?"

 

"Không vì em .", Mai Cẩn Nghiêu nhàn nhạt .

 

"Ây da , cho nên cũng ăn gì , em cũng chuẩn ăn đây."

 

Sợ cô đói Mai Cẩn Nghiêu mới tạm dừng cuộc gọi, mệt ngả dựa ghế, mắt khép hờ .

 

Không lâu , Lục An Tràm phòng , xung quanh thấy ai trông coi, cô nhẹ mở cửa, rón rén bên trong.

 

Cô đặt đồ ăn lên bàn, mắt ngước lên thấy hình như ngủ, đột nhiên cô thấy áy náy đau lòng, thẳng tiến bước chân lên.

 

"Ai?", Mai Cẩn Nghiêu mở con mắt sắc bén sâu thẳm đó quét qua, thấy nọ vẻ lạnh lùng trong tích tắc liền thu , giọng dịu dàng gọi: "Tràm Tràm."

 

Lục An Tràm còn bất động, ngờ nhạy bén đến , cô thở dài ghế , tay đặt lên huyệt thái dương giúp thư giãn: "Để em giúp ."

 

Mai Cẩn Nghiêu khựng , đó cũng nhắm mắt: "Sao lên đây?"

 

"Em lên đây tìm ?", Cô kê mặt đến nửa bên sườn mặt .

 

Đôi mắt đang nhắm vội mở , đột ngột túm lấy tay kéo cô lên đùi , : "Không, em tìm lúc nào cũng , nhưng cô Lục đây mới chăm chỉ với công việc, đến nỗi giờ ăn trưa cũng chẳng thấy cô Lục bước chân khỏi phòng."

 

Bỗng cô chỉ ngượng : "Cái đó... Thật ..."

 

"Thật cái gì.", Mặt ngày càng phóng đại đến mặt cô.

 

"Có tâm với nghề.", Cô lẩm nhẩm trong miệng, gật đầu: " , là tâm với nghề."

 

Mai Cẩn Nghiêu lạnh: "Có chắc nhiệm trong công việc đáng khen thưởng, thế cuộc họp mở sẽ tuyên dương cho cô Lục."

 

"Hả?", Lục An Tràm gì hết, cô vẫn ngơ ngác .

 

"Cứ thế .", Ngón tay b.úng nhẹ trán cô: "Ngẩn ngơ cái gì."

 

Bỗng cô bật dậy: "Em nhớ thêm một chi tiết , thôi, thôi, em chuyện với nữa."

 

"Quay đây."

 

Mặc gọi cô vẫn mở cửa phòng ngoài, nhưng ba giây mở cửa nữa.

 

Mai Cẩn Nghiêu vội lên, bước nhanh đến kéo cô , ấn xuống ghế: "Muốn đói c.h.ế.t ?"

 

"Em quên mất.", Cô ngượng cầm đôi đũa lên, gắp đồ ăn đứa đến miệng , để lấy lòng: "Anh a ... aaa."

 

Anh từ chối, há miệng , Mai Cẩn Nghiêu nhanh tay kéo cô lên đùi , gắp một muỗng đồ ăn: "Ăn."

 

Lục An Tràm ngoan ngoãn há miệng .

 

"Tốt nhất nên ăn no cho , để em chú tâm công việc mà bỏ đói chính , thì sẽ phạt em."

 

"Ồ, ."

 

Lấp đầy cái bụng của thì cho cô , Lục An Tràm lập tức vui: "Em còn việc."

 

"Không cần, ngủ một giấc ."

 

 

 

"Như thế ."

 

Sắc mặt Mai Cẩn Nghiêu trầm xuống: "Có chỗ nào ?"

 

"Em mà?", Lục An Tràm cho cô , còn đến công ty gì chứ.

 

"Vào đó ngủ một giấc, tháng trả em một tỷ.", Mai Cẩn Nghiêu nhẹ nhàng .

 

Một tỷ?

 

Lục An Tràm xong cũng ngớ , ngủ một giấc tháng lãnh một tỷ?

 

"Sao ... Thật bỉ ổi.", Cô trừng mắt với , là tiền thiếu nhưng cô rõ mục đích của .

 

"Anh thể còn bỉ ổi hơn bỉ ổi.", Mai Cẩn Nghiêu lưu manh c.ắ.n nhẹ một ngụm lên môi cô.

 

Tức quá liền c.ắ.n môi , coi như trả .

 

"Cô nhóc ngoan."

 

Lục An Tràm đưa mắt lườm ngang, nhưng lướt qua thấy hai bóng dáng nhỏ ở gần cửa từ lúc nào, cổ còn đeo một bình sữa, đôi mắt to tròn chằm chằm hướng , cô bất giác giật .

 

"Sao hai con ở đây?"

 

"Ba gọi ạ.", Hai đồng thanh .

 

Lục An Tràm sang, nghiến răng nghiến lợi: "Được lắm.", Cô liền rời khỏi , cái tên già dám đem con đến uy h.i.ế.p cho cô , coi như giỏi.

 

"Chú Từ đưa hai đứa đây ?"

 

"Vâng."

 

Nhìn thấy bình sữa ở cổ, cô hỏi: "Hai đứa tự pha sữa?"

 

Hai gật đầu: "Mẹ với ba đang ăn ?", Mai Cẩn Thừa thấy phần đồ ăn bàn bèn hỏi.

 

với ba ăn xong."

 

Nhìn qua thì thấy ba nhếch mày với , Mai Cẩn Đồ thở dài trong lòng nhưng cũng âm thầm gật đầu với ba, đó : "Mẹ con buồn ngủ ru ngủ."

 

Lục An Tràm hô lên một tiếng: "Từ lúc nào bắt ru ngủ, chẳng đây ru hai đứa nhất quyết chịu mà?"

 

Mai Cẩn Thừa , lên tiếng giúp một tay: "Trước khác mà ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cam-thu-nuoi-nhot-co-gai-nho/chuong-34.html.]

 

Bỗng cô ngẫm nghĩ ba đàn ông , dần dần phát hiện ý đồ gì đó, hừ! Định lừa ai chứ, một là chồng, hai là con, cho nên cô quá hiểu rõ .

 

"Được hai đứa phòng sẽ ."

 

Lục An Tràm đợi hai đứa nhỏ đóng cửa , xoay nặn nụ với đàn ông đối diện: "Coi như thắng."

 

Mai Cẩn Nghiêu nhếch môi, tay ngoắc cô: "Lại đây em một chuyện."

 

Tính tò mò cô trỗi dậy, bèn đến, cúi đầu xuống kê tai tới gần: "Bí mật ?"

 

"Không.", Dứt lời, bàn tay bóp lấy gương mặt cô, đôi môi nhanh ch.óng hôn ngừng lên môi cô.

 

Hôn đến Lục An Tràm chịu nổi khẽ đẩy , cô thẳng thở phì phò, mắt gương mặt đang thỏa mãn , cô tức giận chỉ tay: "Anh...", Cuối cùng kiếm lời để , răng nghiến , giậm chân một cái mới chuồn bên trong phòng.

 

Mai Cẩn Nghiêu thu hồi ánh mắt , cầm cây b.út đè lên giây, đôi môi mỏng cong lên một đường.

 

"Đừng giả vờ nữa."

 

Hai em liền dậy: "Ồ."

 

Cô trừng mắt: "Còn ồ, hai đứa giỏi lắm dám thông đồng với ba mà bắt nghỉ việc cho bằng ."

 

Mai Cẩn Đồ xuống giường, bình thản : "Con thấy ba như thế là đang lo lắng cho , ba cưng chiều như thế nào thể để cho chịu cực . Do bướng quá nên ba mới miễn cưỡng chấp nhận cho , mục đích cũng chỉ vui vẻ thôi."

 

Lục An Tràm cử động, đột nhiên xong cô nhận thức một chuyện gì đó, con mắt khá bất ngờ mà con trai lớn .

 

Mai Cẩn Thừa đang uống sữa, nhả cái núm , hất giọng với : "Mẹ đừng vì việc mà ảnh hưởng đến sức khỏe, như ba sẽ đau lòng."

 

Nghe từ miệng hai đứa con , cô thấy cũng chút đúng, liền gật đầu thỏa hiệp: "Được , hiểu."

 

Thấy đang trầm tư suy nghĩ gì đó, Mai Cẩn Thừa nghiêng mặt nháy mắt với một cái "nhiệm vụ thành công".

 

Một lúc Lục An Tràm thở hắt một , cởi giày lên giường kế hai đứa nhỏ: "Muốn hát cho ngủ ?"

 

"Không cần!"

 

Thật sự giọng hát của lắm, nên hai em sợ hát, cái nỗi ám ảnh vẫn còn quanh quẩn trong đầu.

 

"Không , ngủ , hai em con cần hát ru.", Mai Cẩn Thừa giọng chút run.

 

Lục An Tràm nhíu mày vui : "Vừa ai kêu ru ngủ?"

 

"Đột nhiên con cần nữa."

 

 

 

Nhìn thấy hai đứa nhắm mắt hết , cô l.i.ế.m môi, chắc là chê cô hát , mà thôi như cũng đỡ đau họng.

 

Bỗng tiếng gì bên ngoài, ba giường một lượt dậy, đó đưa mắt .

 

"Cút ngoài!"

 

Một lớn, hai nhỏ, từ trong phòng hé cửa bên ngoài, thấy cô mắng đến run , khi mồ hồi trán cũng chảy xuống gò má.

 

"A... aaa."

 

Mai Cẩn Nghiêu khựng , ba đất chồng lên , sửng sốt bật dậy nhanh đến đỡ lên.

 

"Em chứ?"

 

"....", Hai vẫn còn một đống ở đây mà ba chỉ đỡ .

 

Cô xoa cổ tay chút hổ chuyện , lắc đầu: "Không, ."

 

Anh nắm lấy cổ tay cô nhẹ nhàng xoa: "Còn đau ?"

 

Nhìn ba thể hiện tình cảm, hai chán nản mà tự động từ đất vươn lên.

 

"Em ?"

 

Mai Cẩn Thừa giật , đó hiểu ngay lập tức, mặt tội nghiệp đưa tay phía : "Tay em đau."

 

"Vậy để xoa giúp em nhé?", Mai Cẩn Đồ nắm lấy tay em .

 

"Dạ ."

 

Nghe đoạn thoại của hai đứa, Lục An Tràm nũng nịu vui: "Cẩn Nghiêu con bắt chước kìa."

 

Mai Cẩn Nghiêu nâng mắt: "Hai đứa phòng cho ba."

 

Nghe giọng quyền lực của ba hai nhóc liền chạy trong phòng, nhẹ nhàng nâng niu , mà đến lượt con cái hung dữ, ba đúng thiên vị mà.

 

"Ngã nên dùng tay chống ?"

 

"Em , nhưng ngã bất ngờ mà."

 

Nhìn rũ mắt xoa bàn tay cô, đột nhiên nhớ đến phân cảnh của , cô : "Thật hung dữ, thương hoa tiếc ngọc nha."

 

", chỉ thương em thôi, ngoài những chuyện khác để mắt đến.", Mai Cẩn Nghiêu , ngước mắt thì chỉ thấy cô đang gì.

 

"Làm ?"

 

Lục An Tràm hồn lắc đầu: "Ây da, ăn kẹo chuyện ngọt thế?"

 

Mai Cẩn Nghiêu chồm lên môi dán lên môi cô, mới trả lời: "Ừm ăn cái , cho nên mới ngọt thế đấy."

 

Cô giật , ngay đó vui vẻ bật : "Chú Cẩn Nghiêu nịnh hót vợ mà."

 

Mai Cẩn Nghiêu cong môi, chiều chuộng bẹo nhẹ má cô.

 

...

 

Trợ lý Từ gấp gáp chạy phòng: ''Ông chủ lão Mã .''

 

Mai Cẩn Nghiêu rơi trầm tư, một lúc ánh mắt sắc nhọn nâng lên: ''Cho âm thầm bảo vệ bà chủ, tuyệt đối lơ là dù chỉ một giây phút nào.''

 

''Rõ thưa ông chủ.''

 

Nếu ông thì tiếp tục sẽ tìm cách cho ông . Theo như dự tính sẽ bắt của để uy h.i.ế.p, lão Mã ông chờ xem đụng đến ai đụng mà đụng đến thì xác định cái mạng ông khó bảo .

 

Mai Cẩn Nghiêu bước phòng, thấy ba con vẫn còn ngủ, lòng khẽ an tầm, nhẹ kéo tấm chăn đắp qua cô, đó xuống mép giường, tay vươn kéo sợi tóc khỏi mặt cô, nhưng bàn tay bắt .

 

Lục An Tràm nhíu mày, xoay ôm lấy cánh tay cứ tưởng là gối ôm, cô khẽ đưa mặt mè nheo .

 

Thấy thế động cũng chẳng dám rút tay sợ cô thức giấc, đột nhiên lướt mắt qua liền bắt gặp hai thằng con mở to mắt chằm chằm, còn lên tiếng thì hai đứa trở lưng về phía .

 

Mai Cẩn Nghiêu thấy buồn , rời mắt xuống cô, nhẹ nhàng rút tay , còn cúi đầu xuống hôn má cô mới lên khỏi phòng.

 

Hai nghiêng, hai tay khoanh , lòng ngừng trách móc. Ba lúc nào cũng khác thấy buồn nôn c.h.ế.t , từ sáng đến tối như con bướm hút mật , ngọt ngào khiến ngoài cũng nổi da gà, đừng chi hai đứa con, nhưng mà lâu cũng chả buồn để .

 

chạy lên phòng báo là Lục An Tràm bên bộ phận thiết kế nửa ngày nay thấy , khi ngờ trốn việc.

 

Mai Cẩn Nghiêu lơ đễnh : '' ngoài .''

 

''Sao , chủ tịch ?''

 

Nhân viên lắc đầu: ''Cảm thấy chủ tịch như quan tâm đến, vả còn thấy nó quái lạ chỗ nào đó. Nghĩ xem mỗi chúng báo cáo về vấn đề nghỉ ba ngày thì chủ tịch sẽ đuổi việc, nhưng chuyện nay đầu tiên mới nửa ngày trốn về, nếu theo lý thì cái đáng để sa thải.''

 

''Thôi chủ tịch quyền xử lý, chúng nên gì mắc công đuổi việc như chơi.''

 

''Cũng đúng, nhưng mà cô gái ở bộ phận thiết kế đó cũng gan nhỉ.''

 

Tập đoàn Châu Tinh lớn nhất ở đây là ai , chủ tịch khó đến những cổ đông lớn tuổi trong công ty cũng dám nhiều lời, đừng chi đây bỏ trốn về mất. Đa những cô gái nghiệp điều xin đây nhưng mục đích chủ yếu là xem diện mạo của chủ tịch lớn như thế nào, mà ai ai cũng đồn đại trai, cũng lời đồn ông chủ Châu Tinh qua đời, cho đến khi mới độ khó như thế nào, chủ yếu là sợ chủ tịch quá liền xin nghỉ việc.

Loading...