Cầm Thú Nuôi Nhốt Cô Gái Nhỏ - Chương 33

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-01-31 12:11:59
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi cô cắt tóc trở khách sạn, đầu thì đội nón, mặt thì đeo khẩu trang, khác gì tên trộm chạy vội phòng.

 

Lục An Tràm cởi khẩu trang, bỏ nón xuống, cô khẽ vươn tay vuốt mái tóc ngắn của : "Cẩm Nghiêu, xem ?"

 

Anh nâng mắt tóc cô cắt tỉa đều , thấy khuôn mặt trắng nõn đang trông chờ của cô, thế liền gật đầu: "Rất ."

 

Cô thở dài, thật thì chút quen với tóc , vẫn cứ thích tóc dài hơn, nhưng mà cô chờ đợi một thời thì nó sẽ trở như lúc đầu. Lục An Tràm giương mắt lên , vội đem chuyện lúc sáng .

 

"Lúc sáng đúng ?", Tuy cô thấy một tiếng gì từ , nhưng lúc mở mắt thì thấy giọt nước chảy xuống cằm , ngước lên thì bắt gặp con ngươi đỏ bừng.

 

Mai Cẩn Nghiêu thờ ơ xoay mặt : "Ừm.", Thật sự sợ, sợ mất cô, mà ngờ cô gái độc ác giả vờ, tim rớt ngoài.

 

"Được , em xin , đừng giận nữa.", Lục An Tràm vuốt ve mặt , bỗng thấy tiếng hai đứa nhỏ cô mới hỏi: "Con ?"

 

"Tắm bên trong."

 

Lục An Tràm gật đầu quăng túi xách qua, đó kế bên màn hình lop top.

 

"Nhìn hiểu gì ?", Anh khẽ sang hỏi cô.

 

"Không hiểu."

 

Mai Cẩn Nghiêu vươn tay vuốt nhẹ mái tóc ngắn cô: "Vậy đảm nhận chức thư ký riêng của , sẽ dạy cho em những thứ em , thế nào?"

 

"Không .", Cô lắc đầu: "Em bộ phận thiết kế, vì em vẽ khá là , cho nên em sẽ thư ký ."

 

"Em nghĩ xem, thư ký bên cạnh quyền lợi nhiều, bên cạnh vẫn từng tuyển thư ký nữ ngoài trợ lý Từ , em ngẫm xem?", Anh vẫn lên tiếng thuyết phục cô.

 

Lục An Tràm kiên quyết lắc đầu đồng ý, nhưng vẫn hỏi: "Chưa từng tuyển thứ ký nữ?", Nói xong cô tự đ.á.n.h nhẹ đầu , quên mất một việc là thích khác đụng chạm .

 

"Quyền lợi nhiều mà em vẫn đồng ý?"

 

"Không đồng ý."

 

Mai Cẩn Nghiêu thất bại, cách nào để thỏa hiệp với cô , chỉ thở dài ngầm đồng ý, dù trong công ty thì cũng dễ dàng giám sát.

 

"Ôi !"

 

Lục An Tràm , nhướng mày: "Sao hai đứa trợn mắt như thấy ma ?"

 

"Không , mà là tóc ngắn của thật dễ thương! Còn là ngầu nữa!"

 

Mai Cẩn Đồ em nịnh nọt thấy phát ớn, cái miệng lúc nào cũng ngọt như đường, thở dài, nhưng cũng khen một câu: "Nhìn hợp với ."

 

Cô khoái chí b.úng tay một cái, khanh khách: "Trời ơi sinh hai đứa mát lòng mát ghê á, miệng ngọt khác gì ba con."

 

"Chiều nay đại gia đình chúng biển chơi, sẵn máy ảnh ở đây tiện chụp vài tấm cho hai con, thấy ?"

 

"Được ạ."

 

Lục An Tràm nghiêng sang, chu môi hỏi bên cạnh: "Còn thì ?"

 

"Được."

 

, túm lấy tay hăng hái : "Em sẽ chụp ảnh cho .", Bỗng cô l.i.ế.m môi, xuống cơ bụng trong lớp áo sơ mi lụa của , bàn tay biến thái sờ xuống: "Cả cái body nữa, em sẽ chụp buồn buồn lôi ngắm đỡ thèm."

 

Mai Cẩn Nghiêu đang gõ tay bàn phím, khựng , môi bất giác cong lên: "Làm gì? Thèm khát đến nỗi chảy nước dãi?"

 

Khẽ vươn cái lưỡi đỏ ch.ót của l.i.ế.m nhẹ môi, mắt giương lên: "Không .", Ba giây : " cũng hẳn."

 

"Lần đầu đưa em về biệt thự dính như , đến cả thấy em ghét mặt mà, giờ ý đồ với cơ thể ?"

 

Lục An Tràm huýnh nhẹ lên vai , chu môi bất mãn vô cùng: "Ngày xa lạ cơ mà, với hành động biến thái nữa, em ghét chứ.", Nói cô còn diễn tả hành động của , lên khí thế lạnh lẽo, mặt nghiêm nghị, đôi mắt sắc bén u uất, giọng lạnh tanh: "Em là của , chỉ là riêng , còn ý bỏ trốn khỏi , sẽ là tự tay kết liễu mạng sống của em."

 

"Đó thấy , như thế ai mà ghét cũng uổng.", Vẻ mặt mấy phần ghét bỏ: "Rõ ràng là hung dữ ."

 

Mai Cẩn Nghiêu thấy cô diễn hành động lúc của , chút bất đắc dĩ, tay bóp má cô: "Vậy bây giờ thì ? Còn ghét nữa ?"

 

Bỗng gương mặt đang ghét bỏ liền trở mặt, tươi đến cong đuôi mắt: "Tất nhiên là , ghét từ bốn năm thôi, bốn năm thành thương , ghét nữa ."

 

Nghe cái giọng trong veo nịnh hót của cô, khiến tâm trạng lên, nhẹ mút ngụm lên môi cô: "Chỗ ngày càng nịnh bợ."

 

Cô nhe răng trừng mắt với , gỡ tay , lên: "Không chơi với nữa, em chơi với con."

 

"Hai đứa đ.á.n.h cờ vua , cũng chơi."

 

Mai Cẩn Thừa vội lên nhường chỗ cho , qua bên cạnh hai đối đầu với .

 

Lục An Tràm xoa xoa hai lòng bàn tay với , mắt chằm chằm kẻ địch đối diện: "Con trai chấp con một nước cờ ?"

 

"Không.", Mai Cẩn Đồ kiên định , hành động của vui vẻ thế liền nỡ để thua.

 

Mai Cẩn Thừa khẽ liếc , rõ ràng là cố ý đ.á.n.h sai để nhường đây mà, nhếch môi qua , cảm thấy chút mắc nên âm thầm che miệng .

 

Càng đ.á.n.h thì càng thấy chỗ nào đó lắm, Lục An Tràm nhíu mày: "Con chơi thế?"

 

Mai Cẩn Đồ bất lực mà thở dài: "Con hỏi câu đó."

 

Bỗng cô nghẹn họng, thì cô rằng vấn đề lắm, lúc nhỏ thấy qua lớn chơi vài nên cũng đôi chút mà thôi.

 

"Tất nhiên là ."

 

Mai Cẩn Thừa qua hai nhanh ch.óng rời mắt , cảm thấy nó nhàm chán vô cùng, dựa ghế xếp bằng hai chân , ánh mắt miễn cưỡng bàn cờ.

 

 

 

Sau khi Mai Cẩn Nghiêu buông lop top lên tay xuống, lên nghiêng đầu qua hai bên khỏi động gân cốt, mắt ba bóng dáng bên nhấc bước đến.

 

"Mẹ chơi mà hai đứa tin?"

 

Thấy híp mắt nhịn nhục, cho Mai Cẩn Thừa bật tiếng: "Mẹ, cố tình nhường từ nước đầu tiên , do chơi nên phát hiện đó thôi."

 

Lục An Tràm mím môi, mắt hết sức chăm chú đứa nhỏ vẻ mặt thản nhiên cô, khác gì là thắng cuộc. Cô giật cảnh giống như đầu tiên cô gặp , hiện tại thằng bé mặt cùng một biểu cảm giống .

 

"Quả nhiên ông bà thường sai, đúng là cha nào con nấy.", Cô lầm bầm trong miệng.

 

Mai Cẩn Nghiêu đừng lưng cô, tai thu hết lời nhỏ đó, đưa mắt xuống: "Rõ ràng chơi còn mạnh miệng."

 

Lục An Tràm sựng , đó trừng mắt với : "Vậy thì đây mà chơi.", Nói cô nhảy qua kế con trai nhỏ của .

 

Mai Cẩn Nghiêu xuống bàn cờ, ngước mắt lên, mép môi giương nhẹ lên.

 

Bắt gặp nụ như của ba khiến bất giác giật nhẹ một cái.

 

Sau ba trận Mai Cẩn Nghiêu đều thắng con trai , thong thả ngả ghế, cất giọng: "Muốn cứu con ?"

 

Mai Cẩn Thừa lắc đầu: "Anh thua ba thì con cũng sẽ thua ba thôi.", Vì em họ ngang tài ngang sức, vẫn qua mặt .

 

Cô vỗ tay: "Chồng giỏi thật đó.", Nhìn con trai thua sắc mặt kém cô thích thú mà rộ lên: "Con thắng nhưng sẽ thắng chồng của ."

 

Mai Cẩn Đồ qua , vươn tay dọn bàn cờ: "Mẹ thật trẻ con."

 

"Mẹ trẻ con thì ba vẫn thương yêu đó thôi.", Cô nghiêng mặt qua: "Có đúng Cẩn Nghiêu?"

 

Anh nghiêm túc gật đầu: "."

 

Cả hai: "...", Ba lúc nào cũng ân ái cho hai đứa nhỏ thấy, thật đau mắt.

 

...

 

Lục An Tràm diện cho một chiếc váy maxi cổ yến màu trắng xẻ tà, chân mang giày sandal đế thấp cùng tông trắng với chiếc váy, cả toát lên sự nhẹ nhàng, cũng kém phần sức sống.

 

mặt quần áo cũng đơn giản, áo sơ mi trắng, cùng với quần kaki dài màu trắng, hôm nay mang giày da mà mang giày thể thao, khá bất ngờ cảm thấy là thư sinh, nhưng mà cái khí chất chủ tịch vẫn giảm bớt là mất.

 

"Rất trai."

 

Mai Cẩn Nghiêu xuống chiếc váy cô nhíu mày : "Mặc váy kiểu gì thế?"

 

"A, chỉ xẻ một chút ở chân thôi mà, em thấy nó .", Cô còn kéo cho xem.

 

"Rõ ràng nó rách từ đùi trở xuống mà em dám chỉ một chút?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cam-thu-nuoi-nhot-co-gai-nho/chuong-33.html.]

Lục An Tràm liếc lầm bầm trong miệng, thấy hai đứa con từ phòng tắm, cô như thấy cứu tinh mà vội xoay .

 

"Wow hai đứa thật nha."

 

Hai em mặc bộ đồ đôi, khen thì chỉ .

 

"Mẹ cũng ."

 

"Tất nhiên.", Cô giả vờ thấy gương mặt ai , cầm máy ảnh mở cửa, nắm lấy hai tay con trai ngoài.

 

Mặt Mai Cẩn Nghiêu trầm xuống, cuối cùng thở hắt sải bước chân phía .

 

"Nào đó chụp."

 

Hai khá là lời tạo dáng theo ý .

 

"Rất .", Lục An Tràm ảnh thấy thiếu thiếu mới ngoái đầu liền bắt gặp sát bên , cô chút giật .

 

"Cẩn Nghiêu đó ."

 

Mai Cẩn Nghiêu bước đến cạnh hai thằng con trai , dáng thong thả hai tay đút túi quần.

 

Cô chụp nhiều ảnh ba con họ, vội vàng chuyện với nước ngoài, nhờ họ chụp vài tấm gia đình giúp cô.

 

Lục An Tràm đưa máy ảnh qua tay , nhanh chân chạy đến kế bên : "Cười lên nào."

 

Nhìn ảnh thấy họ chụp , cô vui vẻ sang đáp: "Thank you so much." (Cảm ơn nhiều.)

 

Cô cầm máy ảnh đem cho xem: "Anh tấm , ."

 

Mai Cẩn Nghiêu cũng thử, tay tuỳ tiện đặt lên đỉnh đầu cô: "Em ."

 

"Gì chứ, em đang mà.", Cô nghiêng mặt .

 

Thôi mặc , ngón tay cô ấn ấn lên màn hình, rộ lên: "Em lấy tấm để hình nền điện thoại và lop top."

 

Anh khẽ liếc mắt, đó là tấm ảnh gia đình, hai đứa nhỏ , cô phía còn đằng ôm eo cô, cả bốn môi đều treo một nụ hạnh phúc.

 

"Ừm."

 

Lục An Tràm chợt nhớ đến một chuyện, cô đưa tay mò túi quần lấy điện thoại : "Phải xoá cái hình nền của , c.h.ế.t."

 

Mai Cẩn Nghiêu giật điện thoại bỏ túi quần: "Không ."

 

Đó là tấm ảnh lúc cô m.a.n.g t.h.a.i đang hái hoa ở vườn, bắt gặp khoảnh khắc đó vội chụp , để hình nền điện thoại cho đến bây giờ.

 

Cô nhíu mày, mặt giậm chân, hậm hực : "Không , xoá ."

 

 

 

"Anh thấy , chỗ nào để xoá nó ."

 

Làm cách nào cũng chịu thế là cô thất vọng: "Không thì thôi."

 

"Tiểu Đồ Tiểu Thừa đừng chơi nữa, ăn thôi."

 

Rất may vì dùng đồ ăn ở khách sạn trùng hợp gặp đoàn đồng nghiệp của cô cũng ở đây.

 

Thấy sự xuất hiện của Lục An Tràm và đàn ông ở ông lên gật đầu: "Mai tổng."

 

Lục An Tràm giật đàn ông lưng , nháy mắt, hai quen?

 

Mai Cẩn Nghiêu bắt thấy ánh mắt của cô, lắc đầu.

 

"An Tràm gọi cô nhưng ."

 

Nghe ông chủ biên , cô chút áy náy: "Xin chủ biên, chiều hôm nay sẽ nộp đơn xin nghỉ việc."

 

"Nghỉ việc? thấy cô mà, lẽ vì chuyện tranh cãi mà ..."

 

"Không vì nguyên nhân đó, là do , mong ông hiểu cho.", Lục An Tràm một cách từ tốn.

 

Ông cũng gì, mà gật đầu: "Được."

 

Mọi chằm chằm dám lên tiếng, Trịnh Vãn Phương ai đó kéo ghế giật .

 

"Cậu bé gì thế?"

 

Mai Cẩn Đồ cũng hoảng hốt chạy đến ôm thằng em c.h.ế.t tiệt : "Em ăn đòn?"

 

"Phải trả thù cho chúng .", Mai Cẩn Thừa nghiến răng, mắt trợn trắng tay huơ về , cả nhào lên, nhưng ôm lấy: "Anh buông !"

 

Lục An Tràm nhất thời qua cũng hoảng loạn kém: "Tiểu Thừa!"

 

Cô nhanh chân chạy lôi hai đứa nhỏ , khẽ xin Trịnh Vãn Phương một tiếng: "Xin ."

 

"Đứng yên ."

 

Mai Cẩn Thừa liền yên nháo nhào lên nữa, nhưng vẫn khó chịu bất mãn vui: " xa đó đ.á.n.h , con đòi công bằng cho !"

 

Nghe thằng nhóc gọi Lục An Tràm là khiến căng da đầu đầy một dãy chấm hỏi bên trong, vẻ mặt kinh ngạc.

 

gượng tán nhẹ cái ót của thằng con trai : "Con mà lời mách ba đ.á.n.h đòn con."

 

Mai Cẩn Thừa cái cô mà đ.á.n.h hừ một tiếng, co chân đến bên cạnh ba .

 

Giờ ai cũng để ý hai nhóc sinh đôi đó giọng đàn ông , lẽ là...

 

Minh Thành cũng đoán gì đó, nhưng vẫn cảm thấy lạ chỗ nào đó, cô còn nhỏ thế con lớn như ?

 

"Hai đứa trẻ đó?"

 

trả lời với ông chủ biên: "Là con , là chồng ."

 

Ông há hốc mồm: "Mai tổng là chồng cô?"

 

" ."

 

Nghe Lục An Tràm chồng lẫn con dám tin.

 

"Hồ sơ lầm là cô mới hai mươi mốt tuổi đúng ?"

 

Lục An Tràm gật đầu: "Có chuyện gì ?"

 

"Sao mà thể..."

 

Hiểu thắc mắc về vấn đề gì, cô ngượng gãi đầu, giải thích: "Thật m.a.n.g t.h.a.i lúc mười tám tuổi, hai đứa nhỏ đó là con ruột .", Sợ tin nên cô đành sâu hơn một chút.

 

Lục An Tràm đoán ông nhận phận của , cô thấy thế tiếp: "Mong ổng giữ bí mật cho chuyện hôm nay, đừng đồn đại bên ngoài."

 

Mai Cẩn Nghiêu liếc mắt bàn , vẻ mặt trầm xuống đến đáng sợ, bước chân vài bước dừng .

 

"Lý do cô đ.á.n.h vợ ?"

 

Nghe giọng lạnh băng cất lên khiến bàn ăn ai dám nhúc nhích. Trịnh Vãn Phương cũng ngớ , giọng run rẩy nhưng .

 

"Nếu vợ ngăn thì cho g.i.ế.c...", Còn chữ còn thì lòng bàn tay che miệng , Mai Cẩn Nghiêu rũ mắt xuống.

 

Lục An Tràm trừng mắt , hai đứa nhỏ bên cạnh: "Tạo phản hết ?"

 

Nhìn bọn họ thì bàn ăn mới dám mở miệng, chủ biên tôn trọng mà gọi đàn ông trai là Mai tổng.

 

"Người đó là?"

 

Ông lắc đầu: "Là một vị lớn đắc tội đến.", Cũng gì nhiều.

 

Trịnh Vãn Phương và Minh Thành cả như mất hồn, cũng dám nhớ đến những chuyện .

 

Cô kéo ba , mới : "Cô sợ cho nên dọa gì nữa."

 

"Anh thật.", Mai Cẩn Nghiêu bao giờ dọa khác, mỗi câu mỗi chữ điều là thật.

 

Lục An Tràm ba thần phần mặt , chỉ bất lực đỡ trán.

Loading...