Cầm Thú Nuôi Nhốt Cô Gái Nhỏ - Chương 32
Cập nhật lúc: 2026-01-31 12:11:24
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Người thức dậy đầu tiên chính là cô, nhẹ nhàng thoát khỏi vòng tay của , rón rén đặt chân xuống giường, một lớn hai nhỏ vẫn còn ngủ, bỗng cô ngắm khung cảnh cảm thán tặc lưỡi một cái. Ba cái chiếc nhan sắc , quả là tuyệt phẩm!
Cô vội buột tóc lên, nhanh ch.óng vệ sinh cá nhân đồ mới bước , Lục An Tràm đến cạnh giường, nhẹ khom lưng xuống chu môi thổi thổi tai , giọng mềm mại khẽ gọi.
"Chồng ơi~", Cô vẫn thổi tiếp: "Cẩn Nghiêu dậy thôi ."
Mai Cẩn Nghiêu bỗng mở mắt, thấy gương mặt rạng rỡ của cô, khàn giọng hỏi: "Sao dậy sớm thế cô bé?"
Cô xuống chồng tay lên đầu giường, kê mặt gần mà : "Em buồn ngủ."
Anh vươn tay bẹo má cô: "Không ngủ liền quấy nhiễu khác?"
Môi cô cong lên hì hì: "Không , chỉ là gọi dậy em thôi, em chụp ."
Mai Cẩn Nghiêu khẽ sắc trời: "Giờ đến bảy giờ ai mà việc?"
"Có em đây.", Lục An Tràm đưa tay sờ mặt , đồng thời : "Đi sớm, với ánh bình minh vẫn còn nên chụp sớm cho cô mẫu ."
Anh vội dang tay ôm lấy cô, mặt áp n.g.ự.c cô cọ nhẹ: "Ừm, nhớ ăn sáng."
"Vậy em đây.", Cô vò đầu rối bù lên hết mới mãn nguyện mà dừng .
"Hôn một cái nào."
Lục An Tràm bĩu môi: "Còn đ.á.n.h răng."
Mày chau : "Chê bẩn?", Tay để ót cô kéo xuống gần mặt , tiếp: "Cưới hơn bốn năm, từ đến chân em đều hôn qua lưỡi cũng l.i.ế.m qua hết ngóc ngách, giờ em chê bai nụ hôn buổi sáng với chồng ?"
Bỗng cô nghẹn gì, cuối cùng sắc cho mê liền bại trận, cô mổ nhẹ lên môi : "Được ?"
"Vẫn ."
Thế là cô mổ vài cái nữa, mặc kệ cô cũng đẩy mà dậy: "Đợi câu thì bình minh chắc còn mất."
Cô xoay với lấy cái máy ảnh, tay giơ lên vẫy vẫy với đang giường, qua đưa mắt hai đứa con một lát mới mở cửa rời .
Vừa bước sảnh thì liền gặp Minh Thành và Trịnh Vãn Phương đang ăn sáng cùng với tổ trưởng, tổ trưởng cũng thấy cô liền giơ tay lên.
"Bên ."
"Chào buổi sáng."
Lục An Tràm kéo ghế xuống, đáp Minh Thành một tiếng: "Chào buổi sáng."
"Mọi ăn nhanh , nếu chụp bình minh thì chúng dựa ánh nắng buổi sáng để thành ảnh chụp cho buổi sáng hôm nay."
Sau khi ăn xong, Lục An Tràm ngoài bờ biển đợi mẫu ảnh đến, trong lúc về phòng để chuẩn đồ đạc của thì cô chỉnh cấu hình của máy ảnh.
Trịnh Vãn Phương chỉ thấy một ở đây, cô xung quanh xác định ai mới tiến gần.
"Minh Thành thích cô."
Nghe giọng từ đằng , Lục An Tràm buông máy ảnh trong tay xuống, thì xuất hiện mắt cô, cô nương theo ánh sáng lên.
"Cô Trịnh đang với ?"
"Ở đây của và cô thị còn thứ ba ?"
"Có.", Lục An Tràm tỏ thần bí nhỏ: "Là mà cô thấy ."
Trịnh Vãn Phương giật vội xung quanh, tiếng cô mới chơi khăm, tức giận chỉ túm c.h.ặ.t lấy tay .
" thích Minh Thành."
"Đột nhiên với gì, đó là việc của cô.", Lục An Tràm cô , mà lo chỉnh máy ảnh của .
" thích cô."
Tay cô khựng , một lúc ngẩng đầu lên: " thích của cô."
Người của cô, là Minh Thành , Trịnh Vãn Phương chua chát, từ lúc nào là của cô chứ? Chỉ cô thầm đương phương , nhưng mà thích cô.
"Tất cả cũng tại cô."
Lục An Tràm nhíu mày lên: "Liên quan gì đến ?"
"Nếu cô xuất hiện thì chấp nhận lời tỏ tình của ."
"Tại sự xuất hiện của ?" Lục An Tràm hời hợt : "Vậy tại cô sớm? Để đến lúc ở công ty thì cô liền thổ lộ, theo như nghĩ nó ở , nguyên nhân ở tình cảm đó dành cho cô mà thôi."
Trịnh Vãn Phương như chọc điên lên, cô tức giận quá túm lấy Lục An Tràm mà lôi xuống biển.
"Cô định gì?"
Nước biển ướt quần áo cả hai, thấy cô ngày càng xa hơn, Lục An Tràm giật tay : "Cô điên ?!"
Trịnh Vãn Phương đẩy xuống nước, cô cầm chiếc kéo giấu ở thắt lưng ghì lấy đầu Lục An Tràm thẳng tay cắt một đoạn tóc: "Minh Thành tóc mày , tao sẽ cắt bỏ chúng, để cho Minh Thành sẽ thích mày nữa."
Bị mấy một khúc tóc cả Lục An Tràm đơ , nước ngang bụng mà cô thấy lạnh bằng mất mái tóc dài mà cô nâng niu.
Trong lúc thấy gương mặt bơ phờ mà cô thích thú, liền nhanh tay nhấn lấy đầu nọ xuống nước.
Sử việc xảy một nhân viên bắt gặp vội chạy bên trong.
"Không xong ! Xảy chuyện !"
Đoàn nhiếp ảnh dừng , tổ trưởng trong đội lên tiếng hỏi: "Chuyện gì mà gấp gáp như , từ từ ."
Cô thở hồng hộc chỉ tay ở bãi biển: "Chị Trịnh với An Tràm đang đ.á.n.h ngoài , bọn họ lôi xuống biển đ.á.n.h!"
Đoàn giật nhanh chân chạy .
Mai Cẩn Nghiêu cùng ăn sáng với hai đứa con, tai vô tình thấy cũng đẩy ghế mà chạy nhanh . Hai tên mà cũng nhảy xuống ghế chạy theo lưng ba .
Hai đôi co với , đột nhiên thấy động đậy nữa, Trịnh Vãn Phương sợ hãi mà buông tay , cô đẩy nhẹ : "Lục An Tràm... Cô đừng giả vờ."
Không thấy động tĩnh, úp mặt nổi mặt nước, đầu cô ong ong một tiếng, vội vươn tay kéo bơ, lúc cô đưa tay lên mũi thì còn thở nữa.
"Aaa! ... gì hết! Không , cố ý !"
Sau khi đến bắt gặp một màn như : "Cô g.i.ế.c ?!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cam-thu-nuoi-nhot-co-gai-nho/chuong-32.html.]
Trịnh Vãn Phương lên, mặt trắng bệch lắc đầu: "Không! Không... chỉ doạ cô thôi... Không cố ý g.i.ế.c cô !"
Mọi thấy cô gái nắm bất động bãi cát, vội đến thử thở nhưng còn.
"Tắt... Tắt thở ."
Minh Thành đơ mà qua Trịnh Vãn Phương, cuối cùng nhịn quát lên: "Cậu gì hết hả?! Có đáp tình cảm của thì liền tay g.i.ế.c c.h.ế.t thích ! Trịnh Vãn Phương ngờ độc ác đến ."
Nghe còn thở cả đám cũng đơ .
Mai Cẩn Nghiêu chạy đến thấy cô gái của cả ướt nhẹp ở đó, vội xông đến quỳ xuống bên cạnh cô.
"Tràm Tràm.", Tay đưa lên mũi thấy cô còn thở cứng đờ , vội vằng đưa tay ấn n.g.ự.c cô: "Em ?"
Thấy sự xuất hiện của đàn ông lạ mặt thoát chốc im lặng .
Mai Cẩn Nghiêu bóp mũi cô tiến hành hô hấp nhân tạo, nhưng chẳng hiệu quả, cả tay run rẩy hết lên: "Lục An Tràm em tỉnh sẽ c.h.ế.t theo em."
Ấn càng mạnh n.g.ự.c cô nhưng chỉ nhận sự im lặng, Mai Cẩn Nghiêu bỏ cuộc, tin tiếp tục hô hấp nhân tạo cho cô: "Tỉnh mà em, Tràm Tràm em gì ?"
Mai Cẩn Nghiêu dừng tay , cả như tuyệt vọng, bàn tay run ngừng nhẹ áp lên gương mặt lạnh băng của cô, lý trí của như sắp điên lên, vội ôm lấy đầu cô.
Hai chạy đến thấy ba đang ôm , hai bất động, đó em ôm nức nở đến tiếng gọi cũng .
Lục An Tràm bỗng run nhẹ đôi mí, cô ngờ là sẽ đến hai đứa con trai của cô nữa, tiếng đáng thương càng khiến đau lòng thôi, trong thời khắc cô cũng mà cũng dám .
"Anh... Cái đó em... Thật ."
Giọt nước mắt rơi xuống, Mai Cẩn Nghiêu khựng , từ từ rũ mắt xuống trong lòng , bắt gặp con mắt to tròn đang chớp chớp với , đó phát hiện điều gì đó, trán liền nổi lên ba vạnh đen: "Lục, An, Tràm.", Từng chữ từng chữ một nghiến răng mà gọi lên.
Lục An Tràm cũng rùng mà nuốt nước bọt, cô nhanh ch.óng vuốt bờ vai : "Đừng... Đừng lớn tiếng."
"Em dám đem mạng sống của đùa giỡn?", Nói , cụp mắt xuống cô: "Em thấy vui ?"
Cô vô tội lắc lắc đầu: "Không vui."
"Không vui mà em còn dám hành động như !"
Mọi tiếng lạnh lùng của đàn ông mà sợ hãi kém, nhưng thấy Lục An Tràm cũng thở nhẹ trong lòng. Mọi ánh mắt đang đổ dồn đàn ông cao ráo đang mặt bọn họ, đều đáng chú ý đến là trai, thật sự , cực phẩm, mẫu ảnh thì còn gì bằng.
Hai đứa nhỏ cũng dần ngừng , cũng nhận định là trò đùa của , hai cũng giận kém gì ba .
"Em... Em xin mà."
Mai Cẩn Nghiêu xoay mặt ngẩng đầu hít sâu kiềm chế cơn giận dữ trong , đưa mắt cô, giọng trở nên nghiêm nghị, giống như lạnh lùng dạy đám trong công ty , cả đều toát lên lạnh băng và âm u.
"Lục An Tràm em thấy ngày thường cưng chiều em hết mực, thành em đ.â.m nhàn rỗi quá gì để , liền đem mạng sống của đùa cợt cho vui đúng ?"
Lục An Tràm mím môi cô cúi đầu: "Không , em ý đó.", Giọng cô yếu xìu , thật cô chỉ định dọa Trịnh Vãn Phương để cô về sẽ bày chuyện với cô mà thôi, xui đây, thấy thế cô mới diễn tới luôn, nhưng cũng bất ngờ vì , lúc cô cũng đơ luôn.
"Thật như thế còn , em ngứa đòn lắm đúng ? Em tính đ.á.n.h tét m.ô.n.g em ?", Mai Cẩn Nghiêu híp mắt, cảnh cáo cô.
Mọi cũng nhức nhức cái tai, cảm thấy hai cái gì đó mờ ám.
Lục An Tràm nâng tay kéo nhẹ ống quần của , mắt đáng thương ngước lên: "Em lạnh, đừng lớn tiếng nữa ?"
Anh mím môi rũ mắt xuống, cuối cùng bất lực thở dài một , liền khom bế cô lên, lạnh lùng : "Còn như sẽ đ.á.n.h em thương tiếc gì."
Cô gục đầu xuống dạy dỗ, chỉ gật đầu đáp.
Trịnh Vãn Phương cuối cùng cũng thở , nhưng mà gì bốn ánh mắt nhỏ b.ắ.n về phía cô, cô khỏi giật .
Hai lườm xong, co chân chạy đến theo ba với .
"Người đàn ông là ai?"
Ông chủ biên nhất thời rơi trạng thái tĩnh lặng, theo như ông lầm là ông chủ của Châu Tinh, tập đoàn lớn nhất ở đây, hầu hết địa bạn đều là đó nắm giữ trong tay, do đây theo những vị lớn ăn nên ông cũng gặp qua vài , đúng là khí chất lạnh lùng đó lẫn . Ông thắc mắc tại Lục An Tràm quen với vị lớn Châu Tinh .
Minh Thành nắm c.h.ặ.t t.a.y thấy cô gái thích gọn trong lòng đàn ông khác, cả nhất thời hứng việc liền trở phòng, để dịp chắc chắn sẽ tỏ tình với cô, nhất định sẽ khiến Lục An Tràm trở thành bạn gái , nhưng nhớ đàn ông lạ mặt còn hô hấp nhân tạo cho cô, cả thật khó chịu.
Có vài nhân viên nữ nhảy dựng lên vì sự trai của đàn ông , tức giận lên trai hết phần thiên hạ, nhưng mà lạnh lùng sắc bén như thế thật sự chút đáng sợ.
Lục An Tràm giường phía sấy tóc, cô l.i.ế.m môi: "Anh thấy cô ganh ghét mà cắt mái tóc của em, còn ấn đầu em xuống nước nữa, em mới liền nghĩ kế sách chỉ cho cô một bài học thôi."
"Nếu em thể về , sẽ cho chăm sóc cô , chuyện em đem mạng sống của cược thật đáng dạy dỗ .", Mai Cẩn Nghiêu xong, tắt máy sấy tóc, mái tóc dài ngang lưng quần của cô cắt , hiện giờ nó chỉ gần vai nhưng tóc đều.
Nghe cho chăm sóc cô là cô thấy ớn lạnh, thôi cô ngu dại gì mà với , sợ thật sự g.i.ế.c thêm mạng nữa.
Lục An Tràm đưa tay sờ tóc , rầu rĩ thầm: "Nhìn em lắm ?"
Anh đặt tay lên đỉnh đầu cô, xoa nhẹ, thấp giọng dỗ dành: "Không chỉ là mái tóc thôi, gương mặt em vẫn xinh vì thế em cạo trọc cũng ."
Đang buồn thối ruột mà câu đó xong cô buồn nổi mà bật : "Cạo trọc cũng nữa ?"
Thấy cô , cũng nhẹ mà gật đầu.
Mai Cẩn Thừa : "Ba đúng đó , cọng tóc nào vẫn xinh , nếu thật sự tóc thì sờ cái đầu trọc cũng là tay."
"Em ngậm miệng .", Mai Cẩn Đồ đá chân kế bên, lên tiếng nhắc nhở.
Lục An Tràm cũng nên vui nên buồn, nhưng mà thằng bé nó khen cô như khen , cô thở dài lắc đầu: "Em cắt tóc mới , mai sẽ em một trận."
"Nghỉ , qua công ty .", Mai Cẩn Nghiêu sờ tóc cô.
Lục An Tràm nhăn mày, đưa tay xoa n.g.ự.c : "Vừa ấn mạnh, giờ đau quá."
Nghe , nắm lấy tay cô, đưa lòng bàn tay ấm áp lên nhẹ nhàng xoa cho cô, lặp nữa: "Đến công ty ."
Cô bỗng cúi đầu yên lặng, trong thời gian đấu tranh tư tưởng chính bản thì cuối cùng cô cũng ngẩng đầu lên: "Thật sự là em , nhưng mà trong truyện tiểu thuyết thông thường nam chính chủ tịch, còn nữ chính đến công ty của nam chính , đó phận yêu đương của họ bại lộ thì ganh ghét mà hãm hại nữ chính.", Nói đến đây Lục An Tràm thở dài: "Em sợ sẽ giống như ."
Mai Cẩn Nghiêu b.úng nhẹ trán cô: "Em bớt mấy thứ linh tinh , nếu công khai thì công khai đừng bịa chuyện mà ."
Lục An Tràm ôm lấy eo , ngửa đầu híp mắt hì hì: "Anh hiểu em nhất.", Muốn chắc ăn cô nữa: "Em đến công ty cũng , nhưng mà em để mắt đến ."
Biết cô công khai thì sẽ ép, dù chuyện gia đình của cũng cần để ngoài bận tâm đến gì, với cũng vợ những ngôn từ mà trấn áp, cho nên cô như thế nào thì là thế đó.
"Được, theo ý em."
Lục An Tràm gật đầu, đó vội vàng : "Quên nữa, cũng thể vì chuyện tranh chấp của em mà hại khác đó, thấy ?"
Mai Cẩn Nghiêu im lặng một lát, nhắm mắt cho qua: "Được, sẽ tuỳ tiện hại khác."
Thấy thứ êm xuôi thì cô mới thở phào nhẹ nhõm, chắc chuyện cô giấu ở đây cũng sẽ bại lộ chi bằng ngày mai tự đầu thú với chủ biên và tổ trưởng , đó tiện thể nộp đơn xin nghỉ việc.